Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản
Chương 65: Hạnh phúc ngượng ngùng
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: mèomỡ
Nghĩ đến tính tình thất thường của hắn, tâm tư khó dò, lại thêm vẻ lạnh lùng vô tình, Cầu Mộ Quân bỗng dưng nổi giận, buột miệng nói:
"Tôi không cần anh bón, để người khác làm đi."
Đoàn Chính Trung đang đưa thìa thuốc tới sát môi nàng, tay bỗng khựng lại giữa không trung.
"Vậy sao?" Hắn gằn giọng.
Cầu Mộ Quân quay đầu sang một bên, cố tình làm lơ.
"Muốn ai làm?" Đoàn Chính Trung hỏi lại.
Các nha hoàn lập tức cúi đầu rạp xuống, chẳng dám thở mạnh. Tiểu Nhụy cũng khẽ cúi người, lùi về phía sau một bước.
Đoàn Chính Trung quay sang nhìn Cầu Mộ Quân.
||||| Truyện đề cử:
Độc Tôn Truyền Kỳ (Kiếm Thần Yêu Nghiệt)
|||||
Cầu Mộ Quân tùy tay chỉ một nha hoàn trông quen mắt:
"Ngươi, Mộc Miên đúng không? Lên đây giúp ta."
Ai ngờ nha hoàn tên Mộc Miên kia "bụp" một tiếng quỳ sụp xuống đất, run rẩy kêu lên:
"Phu nhân tha mạng!"
Cầu Mộ Quân trợn mắt há hốc.
Tha mạng cái gì chứ? Tự dưng sao lại kêu thảm vậy? Nàng có từng đối xử tệ với các nàng đâu?
Nàng tức giận liếc về phía Đoàn Chính Trung. Hắn đứng im, không biểu cảm, nhưng môi khẽ nhếch lên. Hắn đang cười? Cười nàng sao?
"Tôi không uống nữa!" Cầu Mộ Quân hậm hực nói.
Đoàn Chính Trung chậm rãi khuấy khuấy bát thuốc đen ngòm, thản nhiên nói:
"Trong cung, người ta thường ban thuốc độc làm thưởng. Có kẻ tự uống, có kẻ phải nhờ người khác đổ thuốc vào miệng. Huống chi đây chỉ là một bát thuốc thông thường."
Cái gì cơ? Hắn định ép nàng uống thật ư?
Cầu Mộ Quân nhìn thẳng vào mắt hắn. Trong ánh mắt kia lấp lánh ý cười, nhưng cũng đầy vẻ khẳng định, không cho phép cãi lời.
Thực ra, để hắn bón thuốc cũng không đến nỗi khó chịu. Nàng chỉ đang dỗi mà thôi. Mà nghĩ lại, bị hắn bón vẫn tốt hơn là bị hắn đổ thuốc vào miệng?
Trong lòng Cầu Mộ Quân dần mềm xuống, nàng khẽ khàng nói:
"Tôi uống."
Nụ cười đắc ý hiện rõ trên môi Đoàn Chính Trung. Hắn múc một thìa thuốc, đưa nhẹ tới môi nàng.
Uống thuốc xong phải đợi một lúc mới được ăn cơm. Cầu Mộ Quân không muốn ngủ tiếp, liền tựa lưng vào giường ngồi dậy. Nhưng Đoàn Chính Trung vẫn đứng im, ánh mắt chăm chú nhìn nàng, khiến nàng không biết nên nhìn đi đâu cho đỡ ngượng.
Cơn đau đầu lại trỗi dậy. Nàng vừa đưa tay lên định sờ, đã bị Đoàn Chính Trung nhanh tay ngăn lại.
Hắn kéo tay nàng xuống, nhẹ giọng nói:
"Đừng chạm vào."
Rồi tay hắn không buông ra, cứ thế nắm lấy tay nàng.
Tim nàng đập thình thịch. Chết tiệt, tim lại đập nhanh lên rồi.
Lúc này đây, Cầu Mộ Quân hận bản thân đến mức muốn chui xuống đất. Sao lại không có chút kiêu ngạo nào vậy?
Không những không gạt tay hắn ra, trái tim còn đập rộn ràng, mặt mày hình như cũng ửng đỏ.
Đời này nàng chưa từng gặp nam nhân à? Sao chỉ một ánh mắt, một cử chỉ chạm vào của hắn mà nàng đã không chịu nổi?
Tay hắn siết chặt thêm chút nữa, bàn tay nhỏ bé của nàng nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên, như thể hắn đang che chở nàng vậy.
Nàng đúng là nghĩ bậy! Che chở ư? Cũng giỏi nghĩ thật! Dám đem hai chữ ấy áp lên người Đoàn Chính Trung, lại còn là chính nàng nữa! Ban ngày ban mặt mà mơ giữa ban ngày!
Không có chí khí! Không có chí khí! Không có chí khí!
Vừa thầm mắng hắn, mắng mình, vừa âm thầm hưởng thụ cảm giác ấm áp từ bàn tay hắn nắm lấy. Nhưng trong lòng lại sợ thời gian trôi quá nhanh, mong khoảnh khắc này có thể kéo dài mãi mãi.