Chương 85: Sự nhục nhã

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Chương 85: Sự nhục nhã

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: mèomỡ
“Các ngươi bắt được hắn rồi sao?” Cầu Mộ Quân kinh ngạc hỏi.
“Ha ha, chuyện này thì ta không thể nói.” Đoàn Tử Thông cười, lại tiến thêm hai bước.
Nụ cười của hắn dường như ẩn chứa ý đồ xấu, Cầu Mộ Quân lập tức lo lắng cho sự an toàn của mình, xoay người định chạy ra cửa, nhưng phát hiện cơ thể đã mềm nhũn không còn sức lực.
Đã xảy ra chuyện gì?
Không khí trong phòng tràn ngập một mùi hương thoang thoảng. Trước đây quá tập trung vào việc của Cố Dật Lâu nên nàng không để ý, giờ ngới mới thấy lạ, căn nhà gỗ nhỏ này trước nay chưa từng có mùi hương này.
Nàng chống lấy khung cửa để đỡ lấy thân thể, hỏi:“Ngươi bỏ thuốc trong phòng à?”
Đoàn Tử Thông cười ha ha:“Bây giờ mới biết, phu nhân phản ứng hơi chậm rồi.”
Cầu Mộ Quân muốn rời khỏi khung cửa, nhưng cố gắng nào cũng không đứng vững, chỉ có thể chống vào khung cửa. Trong lòng hoảng loạn, nàng hỏi:“Ngươi muốn làm gì? Ta là con gái Hầu gia, phu nhân của Đoàn Chính Trung, ngay cả mạng ta Thích Tĩnh cũng muốn hại sao?”
“Không, không, không --” Đoàn Tử Thông cười nói có chút âm dương quái khí:“Thích đại nhân còn không biết ngươi có quan hệ với thích khách này, nhưng mấy ngày nay ta vẫn không thể quên được ngày hôm ấy, phu nhân xinh đẹp của ta cởi quần áo sau bình phong, dáng vẻ quyến rũ đó, ta chỉ muốn nhìn một chút thôi.”
(1) Âm dương quái khí: Chỉ lời lẽ, cử chỉ quái đản, kỳ lạ, hoặc lời nói, thái độ không chân thành, khiến người ta không hiểu được ý thật sự.
“Ngươi......” Cầu Mộ Quân phát hiện ý thức cũng bắt đầu mơ hồ, liều mạng định chạy trốn, vừa rời khung cửa lập tức ngã xuống đất.
Đoàn Tử Thông chậm rãi tiến lại gần nàng, cười nói:“Vô dụng, ngươi không chỉ không thể trốn, một lúc nữa, ngươi sẽ không muốn trốn nữa mà chỉ nghĩ tìm nam nhân đến cứu ngươi, an ủi thân thể nóng bỏng của ngươi, tâm trí tràn ngập dục vọng của ngươi.”
“Ngươi...... Ngươi......” Hắn nói nàng không thể không tin, vì ngay lúc hắn nói chuyện, nàng cũng đã cảm thấy thân thể bắt đầu nóng lên, trong người có một ngọn lửa lan ra, dường như đang thiêu đốt nàng.
“Ngươi...... Làm gì với ta......?” Lời nói có chút đứt quãng, Cầu Mộ Quân dùng hết sức lực lùi về sau, khuôn mặt Đoàn Tử Thông trước mắt đã trở nên mơ hồ, có vài bóng hình chập chờn.
“Ta không làm gì với ngươi cả, chỉ là không cẩn thận, làm bình thuốc trên người ta mở ra thôi.”
Cầu Mộ Quân thấy hắn lấy ra một bình sứ nhỏ từ trong tay.
Giọng hắn có chút nghẹn ngào, nói:“Nghe nói thuốc này ngửi qua liền có thể làm cho nữ tử thanh cao kiêu ngạo nhất lập trở nên dâm đãng như kỹ nữ, dù là lão ni cô ăn chay niệm Phật nhiều năm, cũng có thể thoáng chốc trở nên quyến rũ mê người! Ha ha ha!”
“Đoàn Chính Trung...... Nếu...... biết được, nhất định...... Nhất định sẽ khiến...... Ngươi...... Không chết yên ổn được.” Cầu Mộ Quân nói xong, tiếp tục liều mạng lùi về sau, nhưng chỉ có thể di chuyển một khoảng ngắn như con kiến.
Đoàn Tử Thông đi đến trước mặt nàng, ngồi xổm xuống mà nói:“Ta còn muốn cho hắn biết, cho hắn biết kẻ bị hắn đánh gãy chân như thế nào chơi đùa với thê tử của hắn, làm việc mà hắn không làm được. Còn nữa, lúc trước cũng là ngươi cầu hắn đừng hoạn ta, có phải đã sớm nghĩ đến có một ngày sẽ cùng ta hưởng thụ niềm vui sung sướng này hay không?”
“Ha ha ha --” Đoàn Tử Thông cười lớn, ôm lấy Cầu Mộ Quân đã xụi lơ như nước, đi đến bên giường.
“Không...... Buông...... Buông ra......” Cầu Mộ Quân nói vậy, nhưng trong lòng, trên người, cảm giác kỳ lạ kia làm nàng sợ hãi, chỉ hy vọng lúc này Đoàn Chính Trung có thể xuất hiện, hoặc là hắn vẫn phái người theo dõi nàng khi nàng không để ý, giám sát mọi hành động của nàng, biết được nàng đang gặp nguy hiểm.
Đoàn Tử Thông thả nàng lên trên giường, sờ soạng hai má của nàng, cởi vạt áo của nàng.
Cầu Mộ Quân há mồm thở gấp, ánh mắt cũng nhìn không rõ, thân thể cũng hoàn toàn mềm nhũn không còn sức lực, chỉ còn ý thức sót lại, liều mạng tránh né hắn.
Đoàn Tử Thông cởi áo ngoài của nàng, sau đó...... tay liền dừng lại. Hắn chậm rãi quay đầu, còn chưa kịp quay lại, đã ngã xuống đất. Trước mắt xuất hiện một bóng đen, nhìn lại, là một người mặc đồ đen che mặt.
Mặt Cầu Mộ Quân đỏ ửng, trên cổ chảy mồ hôi, mắt mở to, vừa sợ hãi vừa mang theo hy vọng nhìn người mặc đồ đen, không biết hắn đến cứu nàng hay là tai họa lớn hơn.
Ý thức còn lại tiếp tục mơ hồ, theo như lời Đoàn Tử Thông, dục vọng ngày càng lớn, dần dần nuốt chảy lý trí còn sót lại của nàng.
Bóng đen chậm rãi tiến lại, đứng tại chỗ nhìn nàng trong chốc lát, sau đó tiếp tục động tác của Đoàn Tử Thông.
Nàng đã không thể nói thành lời, lại tránh không được, cảm thấy quần áo của mình từng món từng món bị cởi ra, đến khi nàng hoàn toàn trần truồng thì đã không còn ý thức.
Khi ý thức hoàn toàn mất đi, sức lực của nàng lại bắt đầu chậm rãi hồi phục, ôm chặt lấy người mặc đồ đen.
Người mặc đồ đen đẩy nàng ra, nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, tách chân nàng ra, cởi quần của mình xuống.
Khi một cơn đau đớn truyền đến, trong chớp mắt nàng dường như khôi phục ý thức, nhìn rõ người phía trên, sau đó lại tiếp tục chìm đắm.
Một tiếng thì thầm thoáng qua từ trong miệng phát ra, nàng nắm chặt tấm trải giường, cảm nhận từng đợt sóng tình.
Ban đầu, người mặc đồ đen nâng chân nàng, lần lượt va chạm trong cơ thể nàng. Sau đó, có lẽ biết nàng hoàn toàn bị dược tính khống chế hoặc có lẽ thật sự động tình, hắn kéo che mặt xuống, cúi người hôn lên cổ nàng, sau đó từ từ di chuyển xuống, ngậm lấy đóa anh đào trước ngực, mút vào.
Nàng ôm lấy hắn, hai chân kẹp chặt eo hắn.
Một lần nữa mở mắt ra, nàng trần như nhộng nằm trên giường, thậm chí...... hai chân đau nhức vẫn còn tách ra rất rộng. Không phải không nhớ rõ, nhưng khi nghĩ lại, tất cả giống như một giấc mộng xuân.
Nhưng vết tích máu trên người nói cho nàng đây không phải mộng, vết máu trên tấm trải giường nói cho nàng đây không phải mộng, chất lỏng lạ giữa hai chân nói cho nàng, tất cả không phải mộng.
Nước mắt trào ra.
Nàng vẫn duy trì tư thế nằm trần trụi trên giường, nhìn ánh mặt trời bên ngoài vẫn rực rỡ như thế, ánh nắng khiến nước mắt chảy dài.
Cuối cùng, trong sạch của nàng...... cũng không giữ được......