Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản
Chương 96: Tình chị em
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: mèomỡ
“Không!” Cố Dật Lâu hoảng sợ, vội vàng nói:“Nàng không thể, bọn họ...... Bọn họ không cần nàng, nàng nên nghĩ đến cuộc sống của chính mình!” Nói xong, hắn nắm lấy cánh tay nàng.
Cầu Mộ Quân lùi lại vài bước, né tránh hắn, nói:“Cố công tử, duyên phận giữa chúng ta đã kết thúc từ tám năm trước rồi.”
Cố Dật Lâu nhìn nàng, mắt trừng trừng, hỏi:“Mộ Quân, theo ta đi, nàng có bằng lòng không?”
" Cố...”
“Tiểu thư --” Cầu Mộ Quân chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy tiếng nha hoàn phía sau gọi.
“Ngày mai, lúc mặt trời lặn, ta sẽ đợi nàng ở bến tàu thành đông.” Cố Dật Lâu nói xong, bóng người lóe lên rồi biến mất trước mắt nàng.
“Tiểu thư, người ở đâu?” Tiếng nha hoàn ngày càng gần, Cầu Mộ Quân nhìn về phía xa, nhưng không thấy bóng dáng Cố Dật Lâu đâu nữa, bèn đáp một tiếng rồi bước ra khỏi rừng cây.
Mấy ngày không gặp, đột nhiên hắn lại muốn nàng theo hắn rời đi.
Vì sao?
Mấy ngày nay hắn ở đâu? Tại sao lại nói những lời như vậy? Cùng hắn rời khỏi kinh thành, rời xa cha mẹ, nàng không thể làm được.
Nhưng nhìn dáng vẻ của hắn, không giống như nói đùa, mà vô cùng chân thật. Dẫu sao nàng cũng phải từ chối hắn. Sớm biết như thế, bọn họ cần gì phải gặp lại sau mười một năm? Là để cho nàng phụ hắn như vậy sao?
Nếu người nàng yêu là Cố Dật Lâu chứ không phải Đoàn Chính Trung, thì thật tốt biết mấy? Có lẽ, nàng sẽ cùng hắn phiêu bạt khắp nơi, có lẽ nàng sẽ khuyên hắn gặp cha mẹ nàng...... Dù thế nào, nàng và Cố Dật Lâu đều sẽ hạnh phúc.
Về đến nhà, Cầu Mộ Quân mới phát hiện trong nhà có khách, đó là bà mối Triệu ở kinh thành.
Bà mối đến nhà đương nhiên là để mai mối, nàng là kẻ láu cá hay nói nhiều bị chồng ruồng bỏ, chắc chắn bà không đến làm mai cho nàng, mà là cho Tư Huyên.
Cầu Mộ Quân về nhà không lâu, bà mối Triệu liền ra về, hỏi Cầu phu nhân mới biết là công tử nhà Vương Thừa tướng để ý Tư Huyên.
Cầu Vĩ và Cầu phu nhân dường như rất vừa lòng với chuyện hôn nhân này, lập tức gọi Cầu Tư Huyên tới.
Chưa kịp để hai người mở miệng, Cầu Tư Huyên liền nói:“Con không đồng ý.”
Cầu phu nhân nhíu mày nói:“Lần trước Lý đại nhân mới hai mươi sáu tuổi, con chê người ta lớn tuổi. Bây giờ Vương công tử này là con trai Thừa tướng, năm trước còn tự mình trúng tú tài, cha con cũng đã gặp hắn rồi, nói hắn tuấn tú lịch sự, vì sao con còn không hài lòng?”
Cầu Tư Huyên chỉ cúi đầu, thái độ kiên quyết nói:“Dù sao con cũng không đồng ý, hai người có bản lĩnh thì trói con lại đưa lên kiệu hoa!” Nói xong, liền quay người chạy vào phòng.
Cầu phu nhân tức giận nói với Cầu Vĩ:“Người xem xem, đây là thái độ gì, thiếp cũng không phải muốn hại nàng, nhà người ta như vậy dù là Mộ Quân thiếp cũng sẽ vui mừng đáp ứng! Nó nhìn Mộ Quân đi? Nó có phúc lại không biết hưởng!”
Cầu Vĩ giận dữ nói:“Quên đi quên đi, tùy nó đi, dù sao chúng ta cũng không ép được, có lẽ con bây giờ còn nhỏ, chờ qua một hai năm nữa là được.”
“Còn nhỏ?” Cầu phu nhân hừ một tiếng, nói:“Đã mười tám còn nhỏ sao, qua hai năm nữa sẽ hai mươi, khi đó nó có muốn, nhưng người ta còn muốn lấy gái lỡ thì sao?”
“Duyên phận do trời định, ông trời đều có an bài, nàng cũng đừng quá quan tâm.” Tuy rằng Cầu Vĩ nói như vậy, nhưng vẻ mặt vẫn không thoải mái.
Cầu phu nhân lập tức nói:“Được được được! Thiếp không quan tâm, thiếp cũng không phải không có con gái để quan tâm, chẳng nhàn rỗi đến vậy. Về sau chuyện của nó thiếp không bao giờ quản nữa, tùy nó đi, gả cũng tốt không lấy chồng cũng tốt, dù sao cũng không thiếu miếng cơm cho nó!” Nói xong, bà tức giận trở về.
Cầu Mộ Quân ngồi một bên đứng dậy, nói:“Cha, cơm đã làm xong, mọi người ăn cơm trước đi, con đi khuyên mẹ vài câu.”
Cầu Vĩ gật đầu, Cầu Mộ Quân liền theo Cầu phu nhân vào phòng.
Cầu phu nhân thật ra rất dễ khuyên, chỉ cần vừa thấy Cầu Mộ Quân, tất cả tâm tư đều đặt lên người nàng, thật sự giống như nàng nói, bà không đành lòng giận dỗi con gái của mình.
Cuối cùng, Cầu Mộ Quân khuyên tới khuyên lui, vẫn lấy chuyện của mình mà khuyên nửa ngày.
Khuyên xong Cầu phu nhân, nàng lại đến phòng Cầu Tư Huyên.
Nàng và Cầu Tư Huyên từ nhỏ tình cảm vốn không tốt. Cầu Tư Huyên là tiểu thư cực kỳ kiêu ngạo mạnh bạo, trước đây nàng ta là tiểu thư, khắp nơi muốn mọi người đặt nàng lên trên đầu. Khi trưởng thành, mẹ ruột nàng mất, tỷ tỷ là nàng lại trở thành tiểu thư, Cầu Tư Huyên lại càng ghét nàng, giống như có thù oán vậy. Mà nàng cũng không cố gắng cải thiện quan hệ hai người, chỉ cố gắng giữ không để nàng cùng mâu thuẫn náo loạn, về sau quan hệ tỷ muội còn không bằng nha hoàn bên người.
Nghĩ đến đó, Cầu Mộ Quân có chút áy náy, nói thế nào mình cũng là tỷ tỷ lớn hơn nàng ấy một tuổi, mẫu thân nàng ấy lại mất sớm, lẽ ra nên chiếu cố nàng thêm một ít, nhưng mình lại......
Cầu Mộ Quân đẩy cửa đi vào, Cầu Tư Huyên ngồi trên giường nhìn thoáng qua cửa, lại quay mặt đi.
Cầu Mộ Quân ngồi bên cạnh nàng, nhẹ giọng nói:“Tư Huyên, đừng khó chịu, chỉ cần muội không đồng ý, cha mẹ sẽ không ép muội, ngày mai để bà mối nói vài câu với Vương gia là được rồi, đừng để ý.”
Cầu Tư Huyên không lên tiếng, Cầu Mộ Quân còn nói thêm:“Tư Huyên, có thể nói cho tỷ biết vì sao không đồng ý không? Nếu không biết vị Vương công tử kia là loại người nào, tỷ có thể đi xem hộ muội, hoặc chúng ta tìm cơ hội len lén xem xét hắn cũng được. Nhỡ đâu thật sự lại là người hợp duyên với muội thì sao?”
Thấy nàng vẫn không nói lời nào, Cầu Mộ Quân hỏi dò:“Hay là...... Muội có người trong lòng? Nếu thật là như vậy, cho dù là điều kiện không tốt, cũng có thể thử xem ý cha như thế nào.”
Lúc này Cầu Tư Huyên quay đầu lại nói:“Chuyện của ta không cần ngươi quản, có thời gian ngươi lo chuyện của chính mình đi!”
“Tư Huyên, tỷ......”
“Nói không cần ngươi lo, mẹ ngươi không quản được ta, ngươi lại muốn đến quản ta sao?” Cầu Tư Huyên lớn tiếng. Cầu Mộ Quân ngừng lời.