Mối Lương Duyên Bất Ngờ

Phù Thế Nhất Mộng

Mối Lương Duyên Bất Ngờ

Phù Thế Nhất Mộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nàng ta quỳ sụp xuống, bò đến bên chân Phó Kinh Niên, đôi mắt ngấn lệ đáng thương.
Ta dõi theo Phó Kinh Niên, trong lòng dâng lên một nỗi nghẹn ngào, muốn xem hắn sẽ lựa chọn ra sao.
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt tràn đầy tự trách và áy náy. Rồi hắn cúi gằm mặt, chọn cách im lặng.
Đến lượt ta cất tiếng minh oan.
“Lần trước, Tống cô nương khăng khăng buộc tội ta sai người làm nhục nàng ta, thậm chí còn thề sống chết rằng mình đã bị xâm phạm. Thế nhưng giờ đây, ma ma và nữ y đều chứng thực nàng ta vẫn còn trong trắng.”
“Rõ ràng không hề bị làm nhục, vậy mà nàng ta vẫn vu khống ta. Vậy xin hỏi, ai sẽ trả lại công bằng cho ta đây?”
Nói xong, ta quay sang nhìn Tiết Gia Lễ.
Hắn nghiêm nghị, rồi quỳ sụp xuống trước mặt ta:
“Là thần mắt mờ, tin lầm người, đã oan uổng công chúa, thần nguyện chịu mọi hình phạt.”
Thấy hắn đã quỳ, ta liền ban cho hắn một ân tình.
“Tạ thế tử là người chính trực, phân rõ ân oán, chỉ là bị kẻ có dã tâm lợi dụng, thế tử vốn không có tội. Xin phụ hoàng đừng trách phạt thế tử.”
Tiết Gia Lễ không ngờ kẻ ác nữ như ta lại mở lời cầu xin cho hắn, vẻ mặt ngạc nhiên tột độ.
Khi đứng dậy, ta mỉm cười dịu dàng:
“Thế tử, trước đây ta còn trẻ người non dạ, đã làm nhiều chuyện sai trái, từng mạo phạm thế tử, mong thế tử rộng lòng bỏ qua cho.”
Tiết Gia Lễ cúi đầu hổ thẹn: “Là thần lòng dạ hẹp hòi.”
Từ khi thấy rõ bộ mặt thật của Tống Uyển Chi, hắn không còn bênh vực cho nàng ta nữa.
Không ngờ, Phó Kinh Niên lại đứng ra cầu xin tha thứ cho nàng ta.
“Vi thần nguyện dùng quân công đổi lấy ân xá, cầu xin bệ hạ tha mạng cho Tống Uyển Chi.”
Trong lòng hắn, Tống Uyển Chi vẫn chiếm giữ một vị trí đặc biệt.
Thấy Phó Kinh Niên lấy quân công để cứu mình, Tống Uyển Chi lập tức nhìn ta với ánh mắt đắc ý.
Ta chỉ khẽ nhếch môi cười lạnh.
Tống Uyển Chi, e rằng ngươi sẽ phải thất vọng thôi.
Theo kế hoạch, Lạc Phong chắc cũng sắp sửa đến nơi.
Khi ta chạm vào phong thư trong tay áo, bên ngoài điện vang lên tiếng thông báo:
“Đại công tử của phủ Tề Quốc công, Tề Diệu Tông cầu kiến bệ hạ!”
“Truyền vào!”
Tề Diệu Tông hớn hở bước vào, vừa nhìn thấy Tống Uyển Chi liền nháy mắt ra hiệu.
Tống Uyển Chi giật mình, chột dạ nhìn hắn, rồi giả vờ không quen biết, vội vàng trốn ra sau lưng Phó Kinh Niên.
Vừa mới từ thanh lâu trở về, trên người Tề Diệu Tông nồng nặc đủ loại hương phấn, khiến người ta khó chịu buồn nôn.
Hắn cố tỏ ra tao nhã, hành lễ xong thì hỏi ta:
“Biểu tỷ, mọi chuyện đã thành chưa?”
Ta mỉm cười: “Chờ thêm một lát nữa.”
Khi mọi người còn đang ngơ ngác, ta lấy phong thư trong tay áo ra, cất giọng sang sảng:
“Hôm nay, bản cung sẽ làm mối, gả Tống Uyển Chi cho Tề Diệu Tông!”
“Ngươi nói gì?!”
Phó Kinh Niên là người đầu tiên lên tiếng, vẻ mặt thoáng hiện sự tức giận.
Ta đưa phong thư cho hắn: “Tướng quân chớ vội, bản cung biết ngài thích Tống cô nương, nhưng người ta đã có ý trung nhân, ngài không thể cướp đi người trong mộng của người khác được đâu.”
Tống Uyển Chi lại bật khóc, nắm chặt cánh tay Phó Kinh Niên, nức nở:
“Phó đại ca, ta không sao đâu, công chúa không ưa ta, muốn ép ta gả cho Tề công tử, ta gả cũng được, huynh đừng vì ta mà nổi giận với công chúa.”
Ta nhếch môi, dùng tay nâng cằm nàng ta lên, nhìn khuôn mặt ngấn lệ đáng thương của nàng, dịu giọng nhưng đầy chua cay:
“Chậc chậc chậc, thật là một gương mặt trong trắng động lòng người. Tống cô nương nói bản cung ép gả, vậy rốt cuộc có phải ép hay không, lát nữa sẽ rõ thôi. Ngoan nào, đừng khóc nữa, khóc xấu rồi thì Phó đại ca của ngươi chẳng còn thích nữa đâu.”
Phó Kinh Niên cau mày, ánh mắt lộ rõ vẻ không vui:
“Ta không thích…”
Chưa dứt lời, ta liền cắt ngang:
“Chư vị, hai ngày trước Tề Diệu Tông có cầu xin bản cung làm mai. Trong thư hắn viết, hắn và cô nương Uyển Chi đã nảy sinh tình cảm, thề hẹn trăm năm, cô nương Uyển Chi muốn có một danh phận, nên hắn mới đến nhờ bản cung làm mối, thành toàn cho đôi bên.”
Ở kiếp trước, Tề Diệu Tông cũng từng gửi đến một phong thư giống hệt như vậy.
Hắn nói hắn và Tống Uyển Chi vừa gặp đã yêu, thường xuyên lui tới qua lại với nhau.
Tống Uyển Chi thân phận thấp hèn, không dám mong được làm chính thất, chỉ cầu xin được làm thiếp.
Nàng ta sợ sau khi gả vào Tề gia sẽ bị người ta ức hiếp, nên mới bảo Tề Diệu Tông đến tìm ta, nhờ ta đứng ra làm mối.
Với thân phận và danh tiếng của ta, chỉ cần ta lên tiếng, dù nàng ta có thân phận thấp kém đến đâu, người ngoài cũng phải nể vài phần.
Khi đó, ta nghĩ Tống Uyển Chi thuần khiết thiện lương, trong sạch như đóa bạch liên, tuyệt đối sẽ không thích hạng công tử ăn chơi như Tề Diệu Tông.
Nên ta cho rằng Tề Diệu Tông đang lừa gạt ta, muốn ta ép gả Tống Uyển Chi cho hắn.
Ta vốn định nhân cơ hội này giảng hòa với Phó Kinh Niên, sợ nếu thật sự làm mối thì hắn sẽ càng thêm chán ghét ta nên chưa đồng ý.
Nào ngờ ta còn chưa kịp cầu hòa, Tống Uyển Chi đã lén gửi cho Phó Kinh Niên một chiếc kết đồng tâm.
Sau khi phát hiện, ta giận đến run người, liền chấp nhận lời đề nghị của Tề Diệu Tông.
Hai tháng sau, khi Phó Kinh Niên xuất chinh, ta đã ép Tống Uyển Chi gả cho Tề Diệu Tông làm thiếp.
Đợi hắn trở về, mối quan hệ giữa ta và hắn đã hoàn toàn rạn nứt.
Giờ đây nhìn lại phong thư ấy, ta chỉ thấy trong đó ẩn chứa nhiều điều khả nghi.
Tề Diệu Tông là kẻ ăn chơi ngu ngốc, tuyệt đối không thể nào nghĩ ra kế sách như thế để lừa gạt ta.
Đã vậy, nếu là Tống Uyển Chi bảo hắn đến tìm ta làm mối, thì mục đích của nàng ta nhất định là khiến Phó Kinh Niên hiểu lầm ta, để ta mang thêm tiếng xấu.
Ta sai Lạc Phong theo dõi Tề Diệu Tông, quả nhiên phát hiện hắn và Tống Uyển Chi có qua lại riêng tư với nhau.