Chương 7: Âm Mưu Bất Ngờ

Phù Thế Nhất Mộng

Chương 7: Âm Mưu Bất Ngờ

Phù Thế Nhất Mộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Uyển Chi liếc nhìn tấm thẻ trong tay ta, vẻ mặt đầy ấm ức.
Sau khi họ rời đi, ta quay sang Lạc Phong, nhún vai hỏi:
“Hai người đó… bị ma ám à?”
Lạc Phong lắc đầu đáp:
“Thuộc hạ không tài nào hiểu được.”
Ta càng thêm khó hiểu.
Phó Kinh Niên rốt cuộc đang bày trò gì đây?
Không những không uy hiếp ta, hắn còn tặng ta một tấm bình phong.
Hay là hắn cố tình nhắc nhở ta rằng, hắn có thể chi phối mọi quyết định của ta, như một lời cảnh cáo, rằng ta không nên động đến Tống Uyển Chi?
9
Trong cuộc thi bắn cung, ta đã rời đi sớm nên không gặp gã biểu đệ ăn chơi của mình.
Thế nhưng, ta vẫn không yên tâm, bèn sai Lạc Phong đi canh chừng.
Mãi đến khi yến tiệc buổi đêm bắt đầu, Tề Diệu Tông mới xuất hiện.
Tại bữa tiệc rượu, Tống Uyển Chi tự nguyện lên biểu diễn điệu múa.
Kiếp trước, khi nàng ta múa, Tống Uyển Bình đã nhục mạ rằng nàng ta tự hạ thấp mình, có điệu bộ phóng đãng, không giống con nhà lành mà tựa như đào hát chuyên nghiệp.
Lúc đó, Tề Diệu Tông còn ra mặt bênh vực, khen nàng ta múa còn đẹp hơn cả đào hát chuyên nghiệp.
Tề Diệu Tông vốn không dễ nịnh nọt, lời ấy thốt ra khiến cả khán phòng cười ồ. Ta khi đó cũng có mặt nên đã dẫn đầu cười nhạo nàng ta.
Mọi người thấy ta cười cũng hùa theo, khiến nàng ta mất hết thể diện.
Phó Kinh Niên mắng ta vài câu rồi dẫn nàng ta đi nơi khác.
Thế nhưng lần này, ta không có mặt ở đó, Tống Uyển Bình cũng vắng mặt, vậy mà Tề Diệu Tông vẫn buông lời: nàng ta múa còn đẹp hơn cả đào hát.
Nghe Lạc Phong tâu lại, Tống Uyển Chi đã bật khóc ngay tại chỗ.
Phó Kinh Niên không đến an ủi nàng, chỉ lặng lẽ tự mình uống rượu.
Ngược lại, Tề Diệu Tông lại nhỏ giọng nịnh nọt, an ủi nàng ta.
Chỉ cần ta và Phó Kinh Niên không còn dính dáng gì đến nhau, thì Tống Uyển Chi dù có ra sao cũng chẳng liên quan tới ta nữa.
Những ngày nhàn nhã chưa qua được mấy hôm, Chu Ngọc đã vội vàng chạy đến báo:
“Công chúa, có chuyện rồi!”
Ta đang ăn nho, không mấy bận tâm.
Làm gì có chuyện lớn đến mức Phó Kinh Niên phải giết ta chứ?
Chu Ngọc vội vàng nói tiếp:
“Tống Uyển Chi, tiểu thư ngoài giá thú của Tống gia bị người làm nhục, Tống gia đã dâng tấu lên hoàng thượng, nói rằng những kẻ đó là do công chúa sắp đặt.”
Nghe vậy, ta trợn tròn mắt, một trái nho nghẹn lại trong cổ họng.
Lạc Phong vội vã gỡ trái nho ra cho ta, rồi rút kiếm bước đi gấp gáp.
“Đứng lại, ngươi định làm gì?”
Hắn quay lại nhìn ta, đôi mắt chứa đầy sát ý, nói:
“Diệt khẩu!”
10
Kiếp trước, ta sai người đi dọa Tống Uyển Chi, nào ngờ bọn họ thấy sắc nổi lòng tà, trái lệnh ta mà làm nhục nàng ta.
Chuyện vỡ lở, ta liền bảo Lạc Phong đi diệt khẩu.
Tống Uyển Chi khắp nơi đều kêu rằng ta đã sai người làm nhục nàng, nhưng vì không có bằng chứng, Tống gia cũng chẳng dám truy cứu thêm.
Thế nhưng, đời này, ta rõ ràng đã sai Lạc Phong đi cứu nàng, mà đêm đó vốn chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Mọi việc đã trôi qua hơn hai tháng, sao giờ nàng ta lại bị làm nhục được?
Ta trấn tĩnh lại, ngăn Lạc Phong đang nôn nóng.
“Đừng đi, chuyện này chẳng liên quan gì tới ta, ngươi đi diệt khẩu chỉ khiến lửa cháy thêm dầu.”
“Chẳng lẽ cứ để mặc họ bôi nhọ người sao?”
Ta chống tay lên bàn, suy nghĩ một lát rồi nói:
“Ngươi mau điều tra xem bọn cướp đó là ai, nếu có cơ hội, hãy bắt chúng đem về đây.”
Lạc Phong vừa đi, Trần công công bên cạnh phụ hoàng đã đến tìm ta, nói hoàng thượng truyền ta vào điện.
Tống gia quả là có thể diện, đến mức khiến Thế tử Hầu phủ Tiết Gia Lễ phải đứng ra nói thay cho họ.
Trong đại điện còn có cả phụ thân của Tề Diệu Tông, Tề Quốc công.
Tống Uyển Chi quỳ một bên, áo xống tả tơi, mặt mũi sưng tím, nhìn thế nào cũng không giống như đang giả vờ.
Lòng ta dần trĩu nặng.
Chuyện này không phải ta làm, vậy thì là ai?
Tống Uyển Bình tuy xấu xa nhưng không có cái gan ấy.
Tề Diệu Tông ngu xuẩn, càng chẳng thể nghĩ ra trò độc ác như thế.
Ta lục soát từng cái tên trong đầu, mà vẫn chẳng tìm được manh mối nào.
Ta hít sâu hai hơi, rồi quỳ xuống điện: “Nhi thần bái kiến phụ hoàng, mẫu hậu.”
Phụ hoàng giận dữ quát lớn: “Thẩm Thục Đồng, nhìn xem ngươi đã làm nên trò gì!”
Phụ hoàng xưa nay luôn cưng chiều ta, dù có giận cũng chưa từng gọi thẳng tên, lần này là thật sự nổi giận rồi.
Mẫu hậu nhìn ta, ánh mắt đầy thất vọng, không hề nói đỡ cho ta.
Ta đã gây ra bao chuyện ác, nay họ chỉ dựa vào lời Tống Uyển Chi mà kết tội ta, ta cũng đành nhận lấy sự xui xẻo này.
Đối mặt với bao lời trách mắng, ta vẫn giữ bình tĩnh:
“Phụ hoàng, Tống Uyển Chi đã được kiểm chứng thân thể chưa? Nàng ta có thật sự bị làm nhục hay không, còn phải xác nhận rõ ràng.”
Tống Uyển Chi xúc động òa khóc:
“Công chúa, người sai người làm nhục dân nữ, giờ lại còn muốn sỉ nhục ta thêm sao? Ta chỉ là kẻ thấp hèn, công chúa muốn giết chỉ cần một lời, sao phải làm đến mức này để dày vò ta?”
Nói rồi, nàng ta định lao đầu vào cột. Tiết Gia Lễ vội vàng cản lại, phẫn nộ mắng ta:
“Công chúa làm nhục Tống cô nương như thế, chẳng lẽ phải ép nàng đến chết mới vừa lòng sao?”
Tề Quốc công cũng lên tiếng:
“Công chúa kiêu ngạo ngang ngược, ai trong hoàng thành mà chẳng biết. Nàng tiếng xấu đồn xa, tâm địa độc ác, chuyện sai người làm nhục Tống cô nương, hoàn toàn không phải là không thể xảy ra.”
Mẫu hậu và tỷ tỷ ruột của bà vốn bất hòa, nay nghe chính tỷ phu của mình nói xấu ta, liền giận dữ trừng mắt nhìn ông ta một cái.
Tiết Gia Lễ nhìn ta, chính khí lẫm liệt nói:
“Chuyện công chúa thích Phó tướng quân, ai ai cũng đều biết rõ. Phó tướng quân và Tống cô nương là thanh mai trúc mã, công chúa vì ghen ghét nên mới sai người làm nhục nàng, có đúng không?”
Năm ta mười sáu tuổi, Phó Kinh Niên khải hoàn trở về.
Ta cải trang thành nam tử, trà trộn vào đám đông, chỉ muốn xem “chiến thần” trong truyền thuyết trông như thế nào.