Phúc Họa Tương Y
Chương 6
Phúc Họa Tương Y thuộc thể loại Hiện đại, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nếu Thanh Vân Cư được ví như một vương quốc của những giấc mơ tươi sáng, thì phần bóng tối của nó lại ẩn chứa những viên thuốc an thần và những bảng điểm đỏ chói đầy áp lực. Suốt một tuần kể từ vụ ẩu đả ở trường, không khí trong khu phố trở nên căng thẳng lạ thường. Bà Nhã đã thành công gây sức ép khiến Lý Tứ bị đình chỉ học ba ngày vì tội 'gây rối', mặc dù cậu bé là nạn nhân. Nhưng bà không thể ngờ rằng, chính 'chiến thắng' này lại châm ngòi cho một bi kịch không thể cứu vãn.
Vào đêm thứ Sáu, khi cơn mưa đầu mùa bắt đầu trút xuống Thanh Vân Cư, cuốn trôi đi vẻ bóng bẩy thường thấy trên những con đường đá cẩm thạch, một tiếng động kinh hoàng đã xé toạc sự tĩnh mịch.
Gia Bách đang ngồi trong phòng học cùng thầy Vĩnh. Nhiệt độ phòng vẫn được giữ ở mức cao để thử thách sức bền. Bỗng nhiên, một tiếng 'rầm' lớn vang lên từ phía biệt thự của nhà bà Tuệ, tức là nhà của Lý Tứ. Ngay sau đó là tiếng thét xé lòng của một người phụ nữ, xuyên qua lớp kính cách âm dày đặc, lọt vào tai Gia Bách như một mũi kim châm.
Cậu buông bút, đứng bật dậy. Thầy Vĩnh vẫn ngồi bất động, đôi mắt không rời khỏi chiếc máy đo nhịp tim.
'Ngồi xuống, Gia Bách. Nhịp tim của em đang tăng vọt lên 110. Đó không phải việc của em,' thầy Vĩnh ra lệnh bằng giọng điệu đều đều đáng sợ.
'Nhưng đó là nhà Lý Tứ! Chắc chắn có chuyện gì đó rất tệ đã xảy ra!' Gia Bách hét lên, đây là lần đầu tiên cậu dám lớn tiếng với gia sư của mình. Cậu không đợi thầy Vĩnh cho phép, liền lao ra khỏi phòng, chạy xuống cầu thang trong sự ngỡ ngàng của bà Nhã đang ngồi ở phòng khách.
Bên ngoài, dưới màn mưa trắng xóa, cảnh tượng hiện ra như một cơn ác mộng. Lý Tứ nằm bất động trên bãi cỏ trước sân nhà mình, bên cạnh là chiếc cửa sổ tầng ba vỡ nát. Bà Tuệ quỳ sụp bên con trai, đôi bàn tay run rẩy ôm lấy cơ thể gầy gò loang lổ máu của cậu, miệng gào thét không thành tiếng. Trên mặt đất, văng tung tóe giữa những vũng nước mưa, là hàng chục tờ giấy kiểm tra với những con số 5, số 6 bị gạch chéo đầy giận dữ bằng mực đỏ.
Mọi người trong Thanh Vân Cư bắt đầu đổ ra đường. Những người phụ nữ quý phái chiều nay còn cười nói về hàng hiệu và bất động sản, giờ đây đứng chết lặng, lấy tay che miệng kinh hãi. Ông Minh, với bản năng của một bác sĩ, lao đến kiểm tra mạch cho Lý Tứ. Gia Bách đứng chôn chân bên hàng rào, toàn thân ướt sũng, đôi mắt cậu dán chặt vào gương mặt trắng bệch của người bạn duy nhất.
'Tránh ra! Để tôi xem cháu!' Ông Minh hét lên, cố gắng thực hiện các thao tác cấp cứu sơ bộ.
Bà Nhã bước đến cạnh Gia Bách, bà không nhìn Lý Tứ, mà nhìn con trai mình với ánh mắt đầy cảnh báo. Bà che ô cho cậu, che đi cả tầm nhìn về phía bi kịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -]
'Về nhà ngay, Gia Bách. Đây là kết quả của việc không có ý chí và sự suy đồi đạo đức. Con không được để hình ảnh này ám ảnh vào tâm trí trước kỳ thi,' bà Nhã nói, giọng bà lạnh tanh đến mức khiến người ta phải rùng mình.
Nhưng Gia Bách không nhúc nhích. Cậu nhìn thấy chị Lan và Tú Anh cũng đã chạy sang. Chị Lan đang ôm lấy bà Tuệ, cố gắng vực người phụ nữ đang suy sụp ấy dậy. Tú Anh nhìn thấy Gia Bách, ánh mắt cô tràn đầy sự đau đớn và khó hiểu. Cô không nói gì, nhưng cái nhìn đó như muốn hỏi cậu: 'Cậu thấy chưa? Đây chính là vương quốc của các người sao?' Tiếng còi xe cấp cứu rú vang, xé tan màn mưa. Khi nhân viên y tế đưa Lý Tứ lên cáng, bà Tuệ vẫn lảm nhảm trong cơn loạn thần: 'Mẹ xin lỗi... mẹ chỉ muốn con đứng thứ mười thôi mà... Lý Tứ ơi, mẹ không cần điểm nữa, con tỉnh lại đi...'
Lý Tứ được đưa đi, nhưng tai họa đã chính thức giáng xuống Thanh Vân Cư. Đêm đó, không một ngôi nhà nào tắt đèn. Người ta bắt đầu sợ hãi. Họ sợ rằng đứa trẻ tiếp theo nằm trên bãi cỏ người đầy máu kia có thể là con mình.
Bà Nhã đưa Gia Bách về phòng, khóa trái cửa lại. Bà gọi điện cho thầy Vĩnh, yêu cầu ông ta tăng cường các bài tập 'trị liệu tâm lý' để Gia Bách không bị dao động. Bà không hề có một chút thương xót cho gia đình bà Tuệ, bà chỉ lo sợ rằng bi kịch này sẽ trở thành một tiền lệ xấu, làm lung lay niềm tin của các phụ huynh khác vào hệ thống giáo dục thép của bà.
Gia Bách ngồi trong bóng tối, tai cậu vẫn văng vẳng tiếng hét của bà Tuệ. Cậu nhìn vào đống sách vở trên bàn, chúng bỗng dưng hiện lên như những nấm mồ trắng xóa. Cậu nhớ lại lời Lý Tứ nói ở buổi tụ họp: 'Cái không khí này giống một buổi tế lễ hơn là tiệc ăn mừng'. Hóa ra, Lý Tứ đã đúng. Và chính cậu bé ấy là vật tế đầu tiên trên bàn thờ danh vọng của Thanh Vân Cư.
Cậu mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc điện thoại bí mật mà Lý Tứ từng tặng. Có một tin nhắn chưa đọc từ hai tiếng trước khi vụ việc xảy ra: 'Gia Bách à, tôi chịu hết nổi rồi. Mẹ tôi vừa xé nát bức tranh tôi vẽ để đổi lấy hai tiếng học thêm toán. Tôi thấy mây xanh ở Thanh Vân Cư thực ra là một cái vực thẳm. Chúc ông ở lại bình an, đừng để họ bẻ gãy ông như đã bẻ gãy tôi.'
Nước mắt Gia Bách cuối cùng cũng rơi xuống, hòa cùng cảm giác kinh tởm chính bản thân mình và ngôi nhà này. Cậu nhận ra rằng những gì mà mẹ cậu hứa hẹn chính là một loại độc dược ngấm dần vào tủy xương.
Sáng hôm sau, Thanh Vân Cư lại trở về vẻ yên tĩnh thường ngày, nhưng đó là một sự yên tĩnh chết chóc. Các phụ huynh bắt đầu tránh mặt nhau. Họ nhìn con cái mình bằng ánh mắt đầy hoài nghi và sợ hãi. Chị Lan đã đứng trước cổng nhà bà Nhã từ sáng sớm, yêu cầu một cuộc họp khẩn cấp của cư dân khu phố để chấn chỉnh lại môi trường sống, nhưng bà Nhã đã ra lệnh cho bảo vệ canh gác biệt thự không cho chị vào.
Cuộc chiến giờ đây không còn là chuyện điểm số, nó đã trở thành cuộc chiến sinh tồn. Và Gia Bách biết, cậu không thể tiếp tục đứng nhìn thêm nữa. Cậu nhìn vào vết sẹo nhỏ trên cổ tay mình, kết quả của một lần thầy Vĩnh phạt cậu ngồi trong phòng nóng và thầm hứa: 'Lý Tứ, tôi sẽ không để sự hy sinh của ông trở nên vô ích.'
'Họa' đã đến, và nó sẽ không dừng lại cho đến khi toàn bộ những kẻ kiến tạo bóng đêm phải trả giá.