Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 16: Cả chì lẫn chài
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thanh kiếm lạnh lẽo, có chút nặng nề trong tay nàng này luôn được Lộ Chi Dao treo bên hông, chưa từng rời xa mình. Nàng cứ ngỡ y trân quý nó lắm, vậy mà giờ đây, chỉ để bản thân vui vẻ, y lại chẳng chút do dự mà nhét nó vào tay người khác.
“Thực chiến gì chứ.” Lý Nhược Thủy cầm kiếm, hơi bất đắc dĩ hỏi.
“Tuy sư phụ ta là một người tàn phế nhưng bà ấy cũng khá có tài dạy người. Sư phụ dạy kiếm pháp xong thì ném ta vào hiểm cảnh, ta không ai chỉ bảo, cứ thế vận dụng kiếm pháp theo bản năng, tiến bộ thần tốc.”
“Huynh còn chưa dạy chiêu thức, thế mà đã muốn ta tiến bộ thần tốc ư?”
“Chiêu thức không khó.” Y nghiêng tai lắng nghe tiếng gió rít từ trận tỷ võ trên võ đài.
“Năm đó khi dạy ta, sư phụ đã dùng dây trói chặt các khớp tay chân ta lại. Bà ấy dạy ta chiêu thức mà cứ như chơi rối gỗ, vừa thú vị lại dễ nhớ vô cùng.”
Hình như cũng có lý một chút.
Hả? Khoan đã, chơi rối gỗ thì có lý ở chỗ nào chứ? Chắc nàng không phải bị y đồng hóa rồi đấy chứ!
Lý Nhược Thủy lập tức vỗ nhẹ lên mặt, cố gắng kéo suy nghĩ bình thường của mình trở lại, hơi khó hiểu nhìn y: “Sao đột nhiên huynh lại có hứng thú thế?”
Lộ Chi Dao nhắm mắt, cầm tay Lý Nhược Thủy đặt lên chuôi kiếm, giọng điệu nhẹ nhàng: “Nàng nhát gan, lại không thích vận động, nhưng được cái đầu óc nhanh nhạy. Dạy nàng học võ nhất định sẽ vô cùng thú vị. Biết đâu một ngày nào đó, nàng còn có thể giết ta.”
Lý Nhược Thủy đã quen kiểu thỉnh thoảng trong lời nói của y lại mang theo chút bệnh hoạn từ lâu, nàng bất lực rút tay ra, ôm lấy thanh kiếm. Giết Lộ Chi Dao chẳng khác nào tự tay chặt đứt con đường trở về nhà, nàng đâu có ngu ngốc đến thế.
“Vậy huynh phải thất vọng rồi. Ta không những không giết huynh, mà còn sẽ luôn bảo vệ huynh cơ.”
Người bình thường nghe được lời ấy hẳn sẽ cảm động đôi chút, nhưng kẻ điên này thì không như vậy. Y không vui rồi. Nụ cười trên môi Lộ Chi Dao biến mất, bàn tay đang nắm lấy nàng cũng buông ra, giọng điệu trở nên lạnh nhạt: “Nói dối không phải chuyện hay đâu.”
Con người này thật sự quá kỳ lạ, khi bị lừa thì y lại vui vẻ, cười rạng rỡ như ánh nắng ngày xuân. Nhưng khi nghe sự thật thì y lại lạnh mặt, khóe môi cũng hạ xuống. Đúng là quá khó đoán biết.
“Ta nói thật mà.” Sau khi nhấn mạnh thêm lần nữa, Lý Nhược Thủy cảm thấy khá bực bội. Nàng đổi vị trí ôm thanh kiếm, không nhìn Lộ Chi Dao nữa, và đương nhiên cũng bỏ lỡ vẻ mặt thất thần của y.
Trên đài đã đấu được mấy vòng, vì chỉ là so tài mang tính cọ xát chứ không phải là đấu sinh tử nên nhịp độ trận tỷ thí diễn ra rất nhanh. Ngay cả người đăng ký sau như Lục Phi Nguyệt cũng đã đấu được mấy trận. Tính theo số người còn lại hiện giờ, chỉ cần Lục Phi Nguyệt thắng thêm một trận nữa là sẽ lọt vào nhóm bốn người cuối cùng.
Lục Phi Nguyệt đã đưa thanh đao mạ vàng của mình cho Giang Niên, giờ chị đang cầm một thanh kiếm sắc bén bình thường để đối đầu với người chiến thắng của nhóm khác.
“Bạch Sương đấu với Lục Phi Nguyệt, bắt đầu.”
Lục Phi Nguyệt toàn thân mặc đồ đen, mà cô gái tên Bạch Sương kia lại có dung mạo thanh tú, khoác lên mình bộ đồ trắng tinh, đầu cài hoa lụa, trông chẳng khác gì đang để tang. Song, cảm giác mà nàng ta mang đến cho người khác lại rất giống với ả mặc đồ trắng trong vụ án buôn người trước đây. Lục Phi Nguyệt hiển nhiên cũng phát hiện ra điều này, vừa giao đấu đã ra tay thật, muốn thăm dò đối phương. Quả nhiên, chiêu thức kiếm pháp và thân pháp của Bạch Sương giống hệt ả mặc đồ trắng động tý là xả hết lời thô tục kia.
Lục Phi Nguyệt không muốn bỏ qua manh mối vừa xuất hiện nên ra tay mạnh hơn, nhất quyết muốn bắt giữ cô ta. Ánh đao bóng kiếm giao nhau, chiêu thức dần dần thay đổi, ai ai cũng nhận ra bầu không khí căng thẳng bao trùm.
Tiếng chim hót từ xa vọng lại, Bạch Sương lập tức đổi thân pháp, chiêu nào chiêu nấy đều nhắm vào chỗ hiểm, tốc độ cũng nhanh hơn, khiến đám người vây xem xung quanh kinh ngạc đến nỗi dừng cả việc ăn hạt dưa.
Lục Phi Nguyệt từ nhỏ đã học võ, lại phá án nhiều năm, đấu với Bạch Sương cũng không hề rơi vào thế yếu, chiêu nào cũng tiếp rất vững vàng. Nhưng đột nhiên nàng khựng lại, quỳ một gối xuống, vội vàng giơ kiếm đỡ đòn. Giang Niên ở gần đó định tiến lên, song khi nhìn thấy ánh mắt của Lục Phi Nguyệt, hắn ta lại dừng bước, chỉ có thể nhìn chằm chằm Bạch Sương. Hai người tiếp tục giao đấu, Lý Nhược Thủy không khỏi cau mày.
Trong nguyên tác, Lục Phi Nguyệt đánh một mạch giành thẳng quán quân cơ mà, sao bây giờ lại có kẻ phá đám xuất hiện thế này? Nguyên tác lại lừa người sao?
“Lục Phi Nguyệt trúng ám khí.” Lộ Chi Dao thản nhiên nói một câu, “Người đấu với nàng ta có vấn đề gì sao?”
“Chắc là người có liên quan đến vụ buôn người kia.” Lý Nhược Thủy nhìn Lục Phi Nguyệt đang gắng gượng trên võ đài, trong lòng đã có suy đoán.
Có lẽ đây là hiệu ứng cánh bướm. Trong nguyên tác, khi ba người Lục Phi Nguyệt đến rừng lê kia thì đã qua một thời gian dài, bởi vậy không gặp ả mặc đồ trắng kia, chỉ bắt được vài kẻ dọn dẹp tàn cuộc và cứu được hai ba thiếu nữ chưa bị đưa đi.
Lần đó được Lý Nhược Thủy dẫn đi, nhóm người Lục Phi Nguyệt không chỉ chạm mặt kẻ cầm đầu mà còn tìm được không ít chứng cứ. Dù kết quả vẫn là cứu được người nhưng không tìm ra hung thủ thực sự, song các chi tiết trong đó lại thay đổi khá nhiều, diễn biến câu chuyện cũng có chút khác biệt. Lục Phi Nguyệt vốn nên bỏ qua Bạch Sương, nhưng lại nhận ra nàng ta.
Không biết Lục Phi Nguyệt bị thương ở đâu, nhưng rõ ràng thế tấn công của nàng đã chậm lại, dần dần rơi vào thế bị động, sắc môi cũng tái nhợt đi vài phần.
Bạch Sương lạnh lùng nhìn nàng, kiếm trong tay vẫn vung nhanh như chớp: “Chúng ta cũng không muốn lấy mạng ngươi, thu tay nhận thua là được.”
“Không đời nào.”
Lục Phi Nguyệt cố gắng vực dậy tinh thần, cắn răng chống cự. Nhưng cơ thể không theo kịp là một sự thật phũ phàng, chỉ sơ suất một chút mà cánh tay đã bị chém một nhát.
“Vừa muốn nắm lấy điểm đột phá, lại vừa muốn hoàn thành nhiệm vụ thâm nhập Trịnh phủ.” Giọng nói mang ý cười của Lộ Chi Dao vang lên bên tai nàng, “Đáng tiếc thực lực không đủ, không thể nào có được cả hai.”
“Dù không đủ thực lực vẫn phải làm, đó mới là điều đáng khâm phục.” Lý Nhược Thủy liếc nhìn y, “Chuyện này không thể cưỡng cầu, có người sẽ hiểu, có người mãi mãi cũng chẳng thể hiểu được.”
Lộ Chi Dao gật đầu, dường như nghĩ đến điều gì đó, y đưa tay ra sau eo Lý Nhược Thủy: “Vậy nàng thuộc loại nào?”
“Ta không làm được như nàng ấy, đương nhiên là rất khâm phục rồi.”
Lộ Chi Dao cúi đầu bật cười, khiến Lý Nhược Thủy bỗng thấy hơi rờn rợn. Nàng nâng chân bước sang bên cạnh, nhưng lại bị y ôm eo chặn lại: “Chi bằng nàng giúp nàng ta đi?”
Một chưởng đánh vào sau thắt lưng, đẩy Lý Nhược Thủy lên võ đài đang giao chiến. Lộ Chi Dao lấy từ túi tiền ra một ít bạc vụn, đưa cho người qua đường bên cạnh: “Có thể mua ít lạc của ngươi không?”
Mặt mày tựa ngọc, nụ cười như gió xuân, đôi mắt hơi khép hờ, gương mặt cực kỳ dễ đánh lừa này lại một lần nữa lừa được người khác.
“Cho, cho ngươi hết đấy.”
“Đa tạ.”
Lý Nhược Thủy ngã lên võ đài, không nghiêng không lệch, đáp đúng xuống ngay bên cạnh Lục Phi Nguyệt.
Bạch Sương dốc toàn lực vung kiếm đâm về phía Lục Phi Nguyệt, mũi kiếm lạnh lẽo lóe lên ánh sáng sắc lạnh nhắm thẳng tới. Nhưng cuối cùng, đòn tấn công ấy lại bị chiếc vỏ kiếm chặn đứng giữa chừng.
Lý Nhược Thủy hai tay nắm lấy kiếm, tư thế rõ ràng là của người không biết võ, nhưng nhờ vận dụng khéo léo nên nàng đã hóa giải được một nửa lực tấn công.
Lộ Chi Dao nghiêng tai nghe kỹ, hàng mi khẽ cong lên. Quả nhiên Lý Nhược Thủy có thiên phú, vậy mà còn biết cách mượn lực đẩy lực.
Môi Lục Phi Nguyệt tái nhợt, mồ hôi trên trán tuôn như mưa, chỉ có thể dùng kiếm chống đỡ cơ thể. Ai tinh mắt thì đều có thể nhìn ra trạng thái của nàng không tốt chút nào.
Bạch Sương thu kiếm lại, liếc nhìn Lục Phi Nguyệt: “Cho ngươi một cơ hội, tự xuống võ đài đi. Độc này không mạnh, chữa sớm thì sẽ không sao.”
Lục Phi Nguyệt mím chặt môi, không nói gì. Nàng đã trúng độc, khả năng thắng tiếp gần như bằng không, nhưng nếu bỏ qua cơ hội này thì chẳng những không hoàn thành nhiệm vụ, mà còn để Bạch Sương chạy thoát. Chẳng lẽ phải buông tay cả hai, mất cả chì lẫn chài như thế sao?
“Tỷ Lục, tỷ yên tâm đi. Nếu tỷ không gả được, vậy thì để muội đi.” Lý Nhược Thủy đứng chắn trước mặt Lục Phi Nguyệt, hơi sợ hãi siết chặt vỏ kiếm lạnh buốt, thẳng lưng nhìn về phía mọi người.
“Ngươi là ai?” Bạch Sương cầm kiếm nhìn nàng, trong ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
“Ta cũng đến đăng ký.” Nàng xoay người giơ tay về phía chỗ ghi danh, “Lý Nhược Thủy, ‘Nhược Thủy trong nhược thủy tam thiên’.”
Thấy người của Trịnh phủ đã ghi tên mình, Lý Nhược Thủy quay đầu nhìn Bạch Sương.
“Vòng đầu là đấu từng cặp, ngươi vẫn phải đấu với ta một trận mới được.”
Bạch Sương hừ lạnh một tiếng, ánh mắt rơi xuống Lục Phi Nguyệt phía sau Lý Nhược Thủy.
“Đến cả cầm kiếm cũng không biết, ngươi vẫn nên đưa nàng ấy xuống đi.” Giang Niên đã lên võ đài từ lâu. Hắn ta đỡ lấy Lục Phi Nguyệt, hai người lo lắng nhìn Lý Nhược Thủy.
“Tỷ Lục, tỷ yên tâm đi. Nếu tỷ không gả được, vậy thì để muội đi.”
Dù sao Hỏa Dịch Thảo mà nàng cần để giải độc cũng ở Trịnh phủ, tiện thể tìm cơ hội lấy luôn. Lục Phi Nguyệt ngước mắt nhìn Lý Nhược Thủy, dù trong lòng vẫn lo lắng nhưng thấy Lộ Chi Dao dưới võ đài tươi cười thản nhiên như không có chuyện gì, thì cuối cùng cũng gật đầu.
“Phải cẩn thận.” Giang Niên vội vàng đưa Lục Phi Nguyệt rời đi. Thoáng chốc trên võ đài chỉ còn lại hai người.
Lý Nhược Thủy lùi về sau mấy bước, kéo giãn khoảng cách với Bạch Sương.
“Theo quy tắc, người vào vòng tiếp theo phải được quyết định giữa ngươi và ta.”
Lo sợ là đương nhiên, nhưng khi quét mắt xuống dưới đài, thấy Lộ Chi Dao, Lý Nhược Thủy lại vô thức trấn định tinh thần, ánh mắt nhìn Bạch Sương cũng mang theo vài phần gian xảo.
Nàng chậm rãi rút kiếm trong tay ra, nhướng mày nhìn Bạch Sương: “Ngươi xem, đây là gì?”
Thanh kiếm mỏng manh lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, từng đường vân nứt vỡ li ti chằng chịt trên thân kiếm phản chiếu hình ảnh con người bị phân tách thành từng mảnh vụn méo mó.
Thanh kiếm vừa xuất hiện không chỉ khiến Bạch Sương mở to mắt, mà ngay cả tiếng chim hót nơi xa cũng trở nên sắc bén lạ thường.
“Ồ.” Lý Nhược Thủy mở to mắt nhìn xung quanh, xen lẫn trong sự ngạc nhiên là ý cười nhè nhẹ. Hiệu quả ghê nhỉ, cứ như một con chó được huấn luyện bài bản, vừa nghe thấy tiếng chuông là có phản ứng vậy.
Bạch Sương không nói lời nào, lập tức vung kiếm lao tới, nhắm thẳng vào tim Lý Nhược Thủy như muốn nàng phải chết ngay dưới kiếm của chính nàng ta. Lý Nhược Thủy rút kiếm ngăn lại, đột nhiên có một vật cứng đánh vào bắp chân khiến nàng vô thức nhấc chân đá mạnh vào tay phải của Bạch Sương. Không chỉ chính nàng, mà ngay cả Bạch Sương cũng không kịp phản ứng, cứ thế nhận trọn cú đá.
Người ngoài đều tưởng Lý Nhược Thủy rất giỏi, nhưng Bạch Sương biết rõ, dường như phía sau Lý Nhược Thủy có người hỗ trợ, một cao nhân ẩn mình.
Nàng ta lại nhìn thanh kiếm kia, không khó để đoán ra đó là ai. Năm đó Bạch Sương chưa từng gặp mặt người nọ, dù nàng ta có quan sát kỹ phía sau Lý Nhược Thủy thì cũng không phát hiện ra điểm gì bất thường.
Lý Nhược Thủy thấy nàng ta cau mày, sắc mặt nặng nề nâng kiếm tấn công tới, biểu cảm chẳng khác nào bi tráng lao vào chỗ chết.
Tốc độ kiếm của Bạch Sương cực kỳ nhanh, đến mức Lý Nhược Thủy hoàn toàn không kịp phản ứng. Thế nhưng, dù là bị buộc phải ra tay thì nàng vẫn đỡ được từng chiêu. Cánh tay, đầu gối, bắp chân, chỗ nào cũng đau đớn dữ dội. Chẳng cần đoán cũng biết đây là phong cách của Lộ Chi Dao.
Không chỉ riêng Lý Nhược Thủy hoang mang, mà ngay cả Bạch Sương cũng vậy. Càng đánh, nàng ta càng nghi ngờ; càng đánh, nàng ta càng không cam tâm. Cuối cùng không nhịn được mà lẩm bẩm: “Sao có thể chứ? Muốn để nàng ta đỡ được chiêu thì phải ra tay trước, trừ phi hắn đoán trước được chiêu thức của mình…”
Nghĩ đến đây, sống lưng nàng ta lạnh buốt. Bạch Sương lại dốc toàn lực vung kiếm chém xuống, không hề nương tay.
“Keng…”
Bảo kiếm ngân vang, hai thanh kiếm mỏng va chạm. Lý Nhược Thủy đỡ trọn chiêu ấy, thanh kiếm vốn đã rạn nứt trong tay lại chẳng hề hấn gì, ngược lại còn để lại một vết chém trên bảo kiếm của Bạch Sương.
“Oa!” Lý Nhược Thủy nhìn vết mẻ, không kìm được bật thốt kinh ngạc. Thanh kiếm của Lộ Chi Dao tưởng như có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào, không ngờ lại mạnh đến vậy!
Khi ngẩng đầu nhìn Bạch Sương, Lý Nhược Thủy phát hiện ánh mắt nàng ta không đặt trên người mình, mà đang quét tìm giữa đám đông. Trong mắt nàng ta có giận dữ, có không cam lòng, có cả sợ hãi, thậm chí tay còn hơi run lên.
Lý Nhược Thủy khựng lại một thoáng, nhân lúc đối phương lơ đãng, liền xoay tay nhấc kiếm phản công. Khi Bạch Sương vừa lách người né tránh, nàng lập tức lao tới, mũi kiếm đâm thẳng vào eo, dồn lực hất nàng ta rơi khỏi võ đài. Trận đấu giằng co suốt bấy lâu lại khép lại bất ngờ như thế, khiến đám đông bật cười thích thú.
Lúc này Bạch Sương mới hoàn hồn, cắn răng đảo mắt nhìn quanh. Trong hai thứ, ít nhất cũng phải giữ được một, trước tiên bắt Lý Nhược Thủy đã. Nàng ta siết chặt kiếm, tung người nhảy lên võ đài, nhưng mới leo được nửa chừng đã bị đánh trúng đầu gối phải. Cơn đau nhói buốt tận xương ập đến, khiến nàng ta mất đà, lại ngã nhào xuống.
“Rớt khỏi võ đài tức là thua, làm gì có chuyện leo lại lên.” Giọng nói của người nọ giống như gió xuân tháng Ba, dịu dàng thổi vào tai. Nhưng Bạch Sương nghe vào lại cảm thấy như rơi vào hầm băng.
Tuy nàng ta chưa từng thấy mặt người đó, song đã từng nghe y nói chuyện, chính là giọng điệu này.
Xung quanh dường như lặng thinh, nàng ta chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi vang lên, từ từ tiến đến gần, cuối cùng dừng lại trước mặt. Vạt áo trắng tựa đóa ưu đàm thuần khiết, chỉ thoáng nở rồi lại khép tàn.
Người kia cúi xuống, giọng nói mềm mại vang lên bên tai: “Hay là, ngươi muốn phá hỏng hứng thú của ta?”