25. Chương 25: Anh Đào Thắm, Vải Ngát Hương

Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 25: Anh Đào Thắm, Vải Ngát Hương

Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Nàng cũng sợ ta.”
Giọng y lạnh lẽo, nhưng vẻ mặt lại vô cùng bình tĩnh. Lộ Chi Dao quỳ một gối xuống đất, gương mặt vốn luôn dịu dàng nay không còn nụ cười, thậm chí hiếm hoi đến mức gần như lần đầu tiên lộ ra vẻ bực bội khó chịu. Thế nhưng, Lý Nhược Thủy vẫn chẳng có chút phản ứng nào, không rõ đang làm gì, khiến y hoàn toàn không thấy được vẻ mặt nàng.
Lộ Chi Dao khẽ thở dài, cởi chiếc áo ngoài ướt sũng ném sang một bên.
Bên trong lớp áo ngoài mềm mại buông rũ là bộ trang phục gọn gàng, tiện lợi cho việc di chuyển, với nền trắng hoa văn đỏ, đai lưng đen ôm sát vòng eo. Ống tay áo kiểu cung tiễn mạnh mẽ, hệt như chính con người y.
“Nàng vẫn luôn như vậy.”
Luôn ngoài dự liệu của y, khiến y mất kiểm soát. Dù vừa rồi đã giết không ít người, nhưng giờ phút này y cũng chẳng cảm thấy vui vẻ chút nào. Lộ Chi Dao vừa nói vừa cúi đầu lau vết máu trên tay, gương mặt khuất trong bóng tối hoàn toàn không có chút ý cười nào.
Thật phiền phức, giết nàng đi cho xong. Giết nàng rồi, những cảm giác kỳ lạ này sẽ không còn nữa. Giết nàng rồi, y sẽ được giải thoát. Nhất định phải giết nàng trước khi nàng chán ghét và sợ hãi y.
Lộ Chi Dao lau sạch tay phải, đầu ngón tay trắng trẻo chạm lên cổ Lý Nhược Thủy, mang theo chút luyến tiếc mà vuốt ve mạch cổ nàng. Sau đó, y chậm rãi siết chặt, không cho nàng bất kỳ cơ hội nào để tranh cãi.
“Ta không muốn nghe nàng nói nữa, nàng chỉ biết lừa ta.” Đầu ngón tay Lộ Chi Dao rất lạnh, hệt như mọi khi. Dù đã dính bao nhiêu máu nóng, nhưng cũng không thể khiến cơ thể y ấm lên.
[Cảnh báo! Cảnh báo! Phát hiện nguy hiểm thực sự, xin ký chủ lập tức ứng phó!
Một khi tử vong, chiến lược không thể khởi động, ký chủ sẽ bị kẹt lại trong thế giới tiểu thuyết!]
Vốn dĩ bình thường hệ thống sẽ không phát ra tiếng, nhưng giờ phút này nó lại vang lên tiếng “tít tít tít” khiến Lý Nhược Thủy cực kỳ nhức đầu. Chắc tên điên này thật sự muốn giết nàng rồi. Cảm xúc của Lộ Chi Dao thay đổi thật kỳ lạ. Từ việc hai người hợp tác bắt quỷ cho đến tình cảnh bị bóp cổ như hiện tại, mọi chuyện có phần ngoài dự đoán, nhưng lại dường như cũng nằm trong dự đoán của nàng.
Nếu là Lộ Chi Dao, thì dù y có làm gì cũng chẳng có gì lạ, kể cả việc giết nàng.
Bàn tay siết trên cổ dần dần chặt lại, Lý Nhược Thủy ngửa đầu lên, cảm nhận được cảm giác đè ép chưa từng có. Cổ họng nàng đau nhức dữ dội, mạch cổ từ từ bị chèn ép, dường như ngay cả máu cũng bắt đầu chảy chậm lại.
Nàng nghẹn ngào nắm lấy cổ tay y, khó khăn lắm mới thốt ra được một câu hỏi: “Tại sao, huynh, thích, … giết người…”
Đa phần là tiếng thở khẽ, khó mà phân biệt được ý tứ trong đó, nhưng Lộ Chi Dao vẫn hiểu được. Vốn đã quyết tâm không để nàng nói thêm một lời nào, vậy mà lúc này y lại vô thức nới lỏng tay, cho nàng một cơ hội thở dốc. Ngón tay Lộ Chi Dao lướt nhẹ qua bên cổ mềm mại của nàng, y cưỡng ép đè nén cơn bực bội xuống, khẽ nhếch môi cười.
“Nàng lại muốn nói gì? Vẫn muốn cá cược nữa à? Giờ thì ta có vẻ hơi ngán trò này rồi.”
Có được cơ hội thở, Lý Nhược Thủy lập tức thở hổn hển. Nàng mặc kệ chiếc cổ đang đau âm ỉ, khàn giọng cất tiếng lần nữa: “Không định cá cược, ta chỉ muốn biết vì sao huynh lại thích giết người thế thôi.”
Lộ Chi Dao cười khẽ, y dùng ngón tay cái nâng cằm nàng lên, buộc nàng phải ngẩng đầu nhìn y.
“Tất nhiên là vì vui rồi. Nàng trêu mèo vui thế nào, thì ta giết người cũng vui như thế.” Như thể nghĩ đến điều gì đó, Lộ Chi Dao nghiêng đầu, khẽ nhếch khóe môi nở nụ cười nhạt, trông vừa sạch sẽ lại vừa tĩnh lặng, hệt như ánh trăng sau lưng y.
“Nàng cũng muốn nói: buông dao sát sinh, lập tức thành Phật à?” Nụ cười nhạt ấy đột nhiên giãn rộng, trở nên méo mó, tựa như ánh mặt trời bị bóng tối xé toạc. Cứ như chính bản thân Lộ Chi Dao cũng thấy suy nghĩ của mình quá đỗi nực cười, quá đỗi thú vị, y không kìm được mà bật cười khe khẽ. Tiếng cười ấy nhẹ đến mức khiến cả lọn tóc trước ngực y cũng rung lên nhè nhẹ.
“Không phải.” Giọng Lý Nhược Thủy khàn đặc, thỉnh thoảng lại ho vài tiếng. Nhìn dáng vẻ đang cười của y, lòng nàng chẳng hề sợ hãi, đôi mắt trong veo lặng lẽ dõi theo y.
“Cho đi càng nhiều, nhận lại được cũng càng nhiều. Mà giết người, chẳng qua chỉ là chuyện xảy ra trong khoảnh khắc huynh rút kiếm, niềm vui nhận được cũng chỉ có thế thôi.”
“Trên đời này, những điều khiến người ta vui đâu chỉ có chuyện đơn giản như giết người. Huynh không muốn biết người khác vì sao lại vui thế à?”
Lộ Chi Dao dừng cười, thu tay về, không nói thêm gì nữa.
Y quá quen thuộc với câu nói đó. Từ nhỏ đã bị giam cầm trong khoảng sân ấy, y luôn khao khát được bước ra ngoài. Nhưng đến khi thật sự bước ra rồi, y mới phát hiện thế gian này cũng nhơ bẩn và vô vị chẳng khác gì khoảng sân kia. Y từng nghe không ít tiếng cười vui vẻ, song lại chẳng thể nào đồng cảm được. Cho đến lần đầu tiên y đâm kiếm vào cơ thể người khác, cảm giác ấm nóng, kích thích, và cả sự yên tâm trong lòng ấy, tất thảy đều khiến y chấn động. Vậy mà bây giờ, niềm vui đó dường như đã chẳng còn đủ để lấp đầy khoảng trống trong tim y nữa.
“… Ta muốn biết, vì sao nàng lại vui.”
Người khác thì chẳng liên quan gì đến y, và y cũng chưa từng bận tâm. Nhưng, y lại muốn biết suy nghĩ của Lý Nhược Thủy. Thật nực cười, rõ ràng giây trước y còn muốn giết nàng, vậy mà giờ đây lại bị lời nàng nói làm xao động suy nghĩ.
Lý Nhược Thủy siết chặt vạt áo, nuốt nước bọt, giọng khẽ run run yếu ớt: “Huynh thật sự muốn biết ư?”
Lộ Chi Dao còn chưa kịp gật đầu thì đã cảm nhận được Lý Nhược Thủy nghiêng người tiến lại gần. Y cứ tưởng Lý Nhược Thủy định phản kháng, nào ngờ nàng lại vòng tay ôm lấy vai y, hơi thở cũng dần dần đến gần.
Hôm nay nàng ăn không ít bánh hạnh nhân, hơi thở mang theo mùi sữa nhè nhẹ. Song vì khá căng thẳng, nên ngay cả khi dựa gần vào y, nàng cũng khẽ run. Lộ Chi Dao căng cứng cả người, không nhúc nhích. Trái tim trong lồng ngực đập điên cuồng tựa như đã biết điều gì sắp xảy ra, vậy nhưng y lại không nói nên lời. Mãi đến khi cơn gió nhẹ lướt qua, lòng bàn tay cảm nhận được chút lành lạnh, thì Lộ Chi Dao mới nhận ra lòng bàn tay mình đã sớm đổ mồ hôi.
Căng thẳng, tò mò, hồi hộp, vui sướng, và cả vô vàn cảm xúc không thể gọi tên cùng ùa tới, đến mức ngay cả hơi thở y cũng vô thức nén lại. Mùi hương ngọt dịu càng lúc càng gần, sắp hòa vào trong hơi thở của y. Lộ Chi Dao chưa từng tiếp xúc gần với ai đến thế, dường như y có thể cảm nhận được nhiệt độ từ cơ thể nàng truyền sang.
Lộ Chi Dao vô thức khẽ ngửa đầu ra sau, đôi môi hơi đỏ dưới ánh trăng ánh lên lớp sáng mỏng manh. Hàng mi tựa quạt của y cũng đang run run, hệt như thể đang chờ đợi sự trừng phạt, song lại như đang đợi sự dẫn dắt.
Cảm giác mềm lạnh nhẹ nhàng rơi lên khóe môi. Lý Nhược Thủy khẽ chạm, tựa như chuồn chuồn đạp nước, rồi nhanh chóng rút về. Lý Nhược Thủy nãy giờ cứ băn khoăn mãi, bởi nàng chưa từng hôn ai. Thế nên, sau một lúc do dự, nàng mới quyết định hôn lên khóe môi y. Cái chạm ấy như ăn kem vậy, song không hiểu sao lại nếm được chút vị ngọt.
Nàng nắm chặt vạt áo, tay hơi run, ngoài căng thẳng ra, thậm chí còn có chút hưng phấn khó diễn tả thành lời. Nàng làm vậy chỉ vì một mục đích đơn giản nhất: khiến Lộ Chi Dao kéo nàng ra khỏi đám cừu non chờ bị làm thịt, rồi để y nhận ra nàng không giống với những người khác.
Ban đầu nàng định từng bước dẫn dắt, nhưng tình hình vừa rồi quá căng thẳng, đâm ra đành phải lôi chiêu mạnh này ra dùng trước.
Lúc này, Lộ Chi Dao hơi ngẩng đầu lên, hai tay chống ra sau, dáng vẻ như sẵn sàng để mặc người hái lấy, ngây ngẩn đứng tại chỗ.
“Huynh vui không?” Lý Nhược Thủy ghé sát tai y hỏi câu này, giọng khàn khàn, âm cuối còn run run.
Cơn gió đêm dịu dàng cuốn lấy câu nói đó thổi vào tai y, để lại cảm giác ngứa ngáy nhè nhẹ. Khóe môi Lộ Chi Dao hơi động, như muốn nói gì đó, nhưng giây tiếp theo, Lý Nhược Thủy đã nhào thẳng vào lòng y. Y sững người một lúc, sau đó bắt mạch cho nàng, rồi khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nàng chỉ là ngất đi mà thôi.
Lộ Chi Dao không sao nói rõ được cảm giác trong lòng mình lúc này, cảm giác ấy như những hạt mưa rơi trên tán lá lộp độp tí tách, làm từng chiếc lá cũng run rẩy đón lấy sự ghé thăm của bao giọt mưa. Y ngồi dưới đất, ôm lấy Lý Nhược Thủy đã ngất trong lòng, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Mà việc Lý Nhược Thủy có thể ngất khéo như thế, dĩ nhiên không phải thật sự ngất xỉu, tâm lý nàng chẳng yếu đến vậy đâu. Nhưng nàng biết lúc này cách tốt nhất chính là “ngủ đông”, thế nên nàng đã kích hoạt phần thưởng ký ức của hệ thống, lập tức chìm vào giấc mơ.
Không đúng, phải nói là quá khứ của Lộ Chi Dao, quá khứ thật sự mới phải.
Lúc này Lý Nhược Thủy nhẹ nhàng đáp xuống phố, nhìn về phía góc phố kia.
*
“Mẫu thân, xin mẫu thân cho con dẫn người đi tìm Lý cô nương.”
Trịnh Ngôn Thanh cụp mắt chắp tay thi lễ, không hề nhìn thẳng vào Trịnh phu nhân. Âm thanh mà hai người Lý Nhược Thủy phát ra đủ lớn để làm kinh động đến thị vệ trong Trịnh phủ. Khi bọn họ nhìn thấy Trịnh Ngôn Thanh nằm trên giường thì vô cùng hoảng hốt, vội vàng đưa y đến trước mặt Trịnh phu nhân. Trịnh Ngôn Thanh chẳng còn tâm trí đâu để nghe lời lo lắng của Trịnh phu nhân, giờ y chỉ muốn dẫn người đi giúp Lý Nhược Thủy thôi.
Trịnh phu nhân khơi sáng ngọn nến hơn, để căn phòng càng sáng rực thêm, hệt như sợ ánh sáng lờ mờ ấy sẽ làm tổn thương mắt con trai mình. Đợi đến khi đèn nến đều được thắp sáng, bà mới cho a hoàn lui ra, rồi xoay người nhìn y.
Trịnh phu nhân mỉm cười nhã nhặn, dắt y bước vào phòng bên như thể đang dỗ dành đứa trẻ, dường như cố tình không nghe thấy lời y vừa nói: “Bây giờ đã là giờ Sửu (1h-2h59) rồi, tối nay con cứ ngủ ở phòng bên đi, sáng mai dậy còn phải ôn lại bài vở, kỳ thi tỉnh sắp đến rồi.”
Trịnh Ngôn Thanh cụp mắt không nhìn bà, tay siết chặt thành quyền, trong giọng nói lộ rõ sự bất lực sâu sắc: “Mẫu thân, mẫu thân có nghe thấy lời con vừa nói không?”
“Nghe thấy rồi.” Trịnh phu nhân âu yếm vỗ vỗ vào cổ áo y, “Nhưng con bé ấy chỉ đến để xung hỷ thôi, chúng ta còn có thể tuyển người khác, con không sao là tốt rồi, những chuyện này con không cần phải lo.”
Lại thế này. Dù vừa rồi y suýt mất mạng, nhưng mẫu thân y cũng chẳng có chút thương xót nào. Lời nói của bà luôn xoay quanh kỳ thi hội vài tháng nữa sẽ đến. Sự tồn tại của y không phải vì chính y, mà là để giành vinh quang về cho dòng họ.
“Trước đây con hỏi chuyện thảo dược, mẫu thân cũng bảo con không cần lo, vậy con có thể lo chuyện gì đây? Cả ngày bị nhốt trong khoảng sân đó, trong nhà này có chuyện gì mà con biết không?”
Trịnh Ngôn Thanh giật tay Trịnh phu nhân ra, nhìn thẳng vào bà. Trịnh phu nhân thấy y khó chịu nhìn mình thì liền hoảng hốt. Bà nghe nói có không ít học sinh vì tâm trạng không tốt mà cả ngày không thể tập trung đọc nổi sách. Dù con trai bà thông minh tài trí bẩm sinh đến đâu, song cũng không thể chịu nổi việc cả ngày không động vào sách được.
“Con xem con đi, chỉ là mấy chuyện nhỏ như thảo dược thôi mà, sao lại giận mẫu thân chứ?” Trịnh phu nhân bước qua đóng cửa sổ, vừa đóng vừa nói.
“Thảo dược này con không dùng được, thì cứ để trong thư phòng tối đi. Con đừng lo, mẫu thân cũng không giấu con gì, muốn gì mẫu thân sẽ đi lấy cho con, con chỉ cần học là được, đừng để chuyện này làm phiền con.”
“Nhà họ Trịnh giàu có cả một phương như thế, nhưng cũng chỉ có thể làm thương nhân từ đời này sang đời khác, không ai đỗ đạt được, thi hương cũng chẳng đỗ. Bởi vậy mà kha khá người lôi chuyện này ra để châm chọc chúng ta đấy.”
“Bây giờ có con, nếu không phải mấy năm trước đột nhiên ốm bệnh, hiện tại chắc con cũng đã đỗ trạng nguyên rồi.”
Trịnh phu nhân tràn đầy hy vọng nhìn y, ánh mắt bà tuy dịu dàng nhưng luôn thiếu đi chút yêu thương của tình mẫu tử, thay vào đó lại là chút kính nhờ trông cậy.
“Sản nghiệp trong nhà đã huynh trưởng, tỷ tỷ ở đấy rồi, con cứ thi cử cho tốt đi, Ngôn Thanh… mẫu thân chỉ vì con thôi!”
Trịnh Ngôn Thanh nghe mấy lời này từ bé đến lớn, y chán ngấy từ lâu rồi. Giờ đã biết chỗ cất giấu thảo dược, y cũng không muốn lãng phí thêm thời gian ở đây nữa.
Nếu nhà không cử người, vậy y sẽ tự mình đi. Lý Nhược Thủy cũng bị y liên lụy, y không thể để nàng vì y mà gặp chuyện.
“Con đi đâu… mau đi theo cậu Hai!”
Giọng nói vốn dịu dàng của Trịnh phu nhân đột nhiên trở nên sắc bén, bà vung tay ra hiệu cho thị vệ canh ngoài sân đi theo Trịnh Ngôn Thanh, sợ y gặp chuyện. Sức khỏe của Trịnh Ngôn Thanh không tốt, uống thuốc quanh năm, nên rõ ràng không thể chạy nhanh hơn những thị vệ đã qua huấn luyện bài bản kia. Chẳng bao lâu sau y đã bị chặn lại.
Y nhíu mày, kiên quyết đi về phía cổng lớn. Một đám người hùng hồn kéo đến cổng lớn Trịnh phủ, dưới ánh nhìn của y, cuối cùng đầy tớ vẫn chần chừ mở cổng.
Cánh cổng đỏ sẫm được mở ra, lộ ra bóng dáng của Lộ Chi Dao. Y đang cõng Lý Nhược Thủy trên lưng đứng dưới ánh trăng như nước, khóe môi nở nụ cười.
“Trịnh phủ không an toàn, ta định đưa luôn nàng ấy về quán trọ, nhưng kiếm của ta vẫn còn trong phòng của huynh. Cảm phiền huynh có thể trả lại cho ta không?”