Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 31: Đút Thuốc và Lời Hẹn Bắc Sơn
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Anh lừa tôi đúng không, sao lại vứt đi được chứ?”
Nắng trưa vừa rực rỡ vừa mang theo chút hơi nóng, khiến phố phường Thương Châu ngập tràn hơi ấm dễ chịu. Mới tháng Tư mà trời đã bắt đầu ấm lên rồi. Phố phường Thương Châu tràn ngập ánh nắng vàng rực, một nam một nữ sóng bước bên nhau: Chàng trai mù mặc áo trắng đi bên trái, bước chân chậm rãi; cô gái mặc váy lụa màu vàng nhạt đi bên phải, ôm trong lòng một giỏ anh đào đỏ mọng.
“Chỉ còn vài ngày nữa là giữa tháng, anh thực sự vứt rồi hả?” Lý Nhược Thủy sốt ruột đến phát cáu, nếu không phải không đánh lại y, thì cô đã túm cổ áo y mà lắc cho ra nhẽ rồi.
“Cô không thích, vậy chỉ còn cách đành để nó về với cát bụi thôi.” Lộ Chi Dao thở dài một hơi, có vẻ khá tiếc nuối.
Lý Nhược Thủy kiệt sức. Lục Phi Nguyệt và đồng đội đã đến Tuần Án Ti để điều tra sự việc, nên ban ngày họ chia nhau đi theo dõi. Cuối cùng, chỉ còn mỗi cô phải đối phó với Lộ Chi Dao. Cô đương nhiên không tin Lộ Chi Dao đã vứt thảo dược, và cô cũng biết y đang chờ điều gì. Người ta có thể co có thể duỗi, lời nói có thể trái lòng, những điều y nói ra chưa chắc đã là thật, vì thế…
“Xin anh đấy, đưa thuốc cho tôi đi mà.” Lý Nhược Thủy nhìn người đi đường xung quanh, sau đó ưỡn ngực ngẩng đầu, môi chẳng mấp máy mà câu nói ấy lại vang lên rất rành rọt.
Lộ Chi Dao nghe được điều mình muốn nghe, khóe môi bất giác cong lên, nụ cười dịu dàng như gió xuân thoáng hiện trên môi.
“Không nghe rõ.”
Cảm giác tức ngực lúc sáng sớm bỗng chốc tiêu tan không còn dấu vết. Lời thầy thuốc kia nói có lẽ không đúng lắm rồi, nếu muốn ngăn trái tim đang đập rộn ràng này, thì không nên nghe kể chuyện, mà nên nghe Lý Nhược Thủy năn nỉ y nhiều hơn mới đúng.
“Làm ơn đó!”
Người đi đường thi nhau quay đầu lại, song họ lại chẳng thấy ai cả, chỉ thấy một chiếc giỏ tre đang che mặt cô.
Tâm trạng của Lộ Chi Dao tốt đến mức không giấu nổi, giọng điệu cũng nhanh hơn vài phần: “Nhưng ta không muốn nghe cô năn nỉ.”
Nói xạo! Lý Nhược Thủy trừng to mắt, cô thực sự muốn ném cả giỏ anh đào vào mặt y.
“Hoả Dịch Thảo dùng làm thuốc dẫn rất khó sắc thuốc, chi bằng để ta giúp cô?”
Chiếc giỏ được giơ lên khựng lại giữa không trung, tuy trong lòng có linh cảm chẳng lành, nhưng Lý Nhược Thủy thật sự không thể nói rõ là gì: “Ý anh là gì?”
“Để ta sắc thuốc giúp cô.”
Lý Nhược Thủy: … Anh nghĩ tôi tin à?
Hai người cứ thế vừa nói vừa đi, mãi mới tới được cổng Trịnh phủ, rồi rất tự nhiên bước vào trong. Từ sau khi biết chuyện bắt ma hoàn toàn dựa vào Lộ Chi Dao, Trịnh phủ không những coi y như khách quen, mở sẵn cửa sau, thậm chí còn có ý định mời y vào phủ ở. Nhưng tất cả đều bị y từ chối.
“Chúng ta vào có phải tự nhiên quá rồi không?” Lý Nhược Thủy lẩm bẩm phàn nàn một câu. Người không biết còn tưởng Trịnh phủ là nhà của hai người đấy.
Lộ Chi Dao im lặng một lúc, sau đó nhẹ giọng nói: “Chẳng phải cô là mợ chủ Trịnh phủ hả?”
Lý Nhược Thủy: … Sao cô cứ cảm thấy giọng điệu này có gì đó là lạ.
*
Nơi ở nhỏ bé của Trịnh Ngôn Thanh tuy vắng vẻ, nhưng mọi thứ cần thiết đều có đủ, ví dụ như một gian bếp nhỏ ở góc đông nam. Trước đây Lộ Chi Dao từng tự mình điều chế thuốc giải, thế nên chuyện sắc thuốc này đối với y mà nói thì đã quá quen thuộc.
“Hoả Dịch Thảo vốn đã nóng, khi sắc phải kiểm soát nhiệt độ thật kỹ.”
Hai người chuyển chiếc lò bé ra sân, bỏ phần thảo dược đã giã nhuyễn vào, rồi từ từ quạt lửa. Lý Nhược Thủy ngồi trên chiếc xích đu bên cạnh, đong đưa qua lại, nhìn y không rời mắt.
“Tối qua sao anh lấy được thảo dược thế?”
Lộ Chi Dao cầm quạt cói quạt, tay kia đặt gần ấm thuốc để thử nhiệt, y trầm ngâm một lát mới trả lời cô: “Bên trong rất tối, ám khí khắp nơi, cực kỳ nguy hiểm.”
Lý Nhược Thủy vừa nghe vừa thong thả đu đưa xích đu, không nói gì.
“Trong phòng tối có rất nhiều thảo dược, nhưng ta không nhìn thấy, nên chỉ có thể dựa vào mùi mà phân biệt từng loại. Tuy hơi khó chịu cho mũi, nhưng cuối cùng ta vẫn tìm được Hoả Dịch Thảo.” Giọng nói của Lộ Chi Dao nhẹ nhàng mà êm tai, bất cứ ai nghe được cũng sẽ cảm thấy xúc động.
Nhưng Lý Nhược Thủy thì hoàn toàn không có ý nghĩ đó, thậm chí cô còn cảm giác có gì đó không đúng: “Anh… không phải đang giả vờ đáng thương đấy chứ?”
Thuốc trên bếp lò sôi lục bục, hương thuốc đắng nồng tỏa ra che lấp tiếng thở dài khe khẽ của Lộ Chi Dao.
“Ta không giả vờ.” Lộ Chi Dao quay đầu lại, “Chẳng lẽ không thật sự đáng thương à?”
Dù hôm nay đã nói đi nói lại hai chữ này không biết bao nhiêu lần, nhưng lúc này cô vẫn phải nói. Nói xạo. Lý Nhược Thủy thầm chửi thề, một khi đã mở miệng thì chẳng khác nào lời đã thốt ra.
Lộ Chi Dao khẽ cười một tiếng, y tiện tay rút ra sợi tơ bạc quấn lấy chiếc xích đu, từ từ kéo nó lên cao. Lý Nhược Thủy vội vàng nắm chặt hai bên dây xích đu, nhìn độ cao ngày càng tăng mà bắt đầu hơi lắp bắp: “Anh làm gì thế, vừa nãy tôi có nói xấu anh đâu!”
Vừa dứt lời cô đã hối hận, chẳng phải không đánh mà tự khai sao! Lộ Chi Dao không giảm sức tay, hàng mi cụp xuống khẽ cong lên, tâm trạng y dường như rất tốt: “Lần sau có nói xấu thì để trong lòng thôi, dù chỉ là mấp máy môi thì cũng sẽ phát ra tiếng đấy.”
Lộ Chi Dao chê độ cao này vẫn chưa đủ, y nhảy vút lên cây, kéo xích đu càng lúc càng cao, cho đến khi gần như song song với mặt đất mới dừng lại. Tim Lý Nhược Thủy đập loạn xạ liên hồi, cô nhắm mắt nghiến răng, sợ bản thân không nhịn được mà buột miệng chửi thầm. Nhưng nhắm mắt mãi vẫn không thấy y thả tay, Lý Nhược Thủy hé một bên mắt nhìn ra phía trước. Và cô thấy Lộ Chi Dao đứng giữa những cành cây, ánh sáng và bóng tối đan xen loang lổ chiếu lên gương mặt y, mái tóc đen buông xõa sau đầu, trông hệt như vị tiên ẩn mình giữa rừng sâu.
“Chơi xích đu ấy, đã định buông thì phải buông dứt khoát, dừng lơ lửng giữa không trung đúng là chẳng có chút võ đức nào…” Lý Nhược Thủy lải nhải một tràng rồi lại nhắm mắt, líu lo nói đủ điều để mong giảm bớt cảm giác căng thẳng trong lòng.
“Gió tới rồi.” Giây sau, chiếc xích đu bỗng nhiên rơi xuống, kéo theo đó là cảm giác rơi tự do khiến người ta hoảng hốt.
Lộ Chi Dao đáp xuống cạnh lò lửa, tiếp tục sắc thuốc, rồi y thuận miệng hỏi một câu: “Tiếc gì?”
Xích đu từ điểm cao nhất phía trước đung đưa về phía sau, muốn giữ thăng bằng thì chỉ có thể dựa vào mông và tay.
Lý Nhược Thủy nghiến răng nghiến lợi đáp lại: “Tôi tiếc bản thân không trải nghiệm chuyện này sớm hơn!”
Sau này nhất định phải cho y một trận nên thân.
Lộ Chi Dao giẫm sợi tơ bạc dưới chân, lơ đãng nghịch sợi tơ, không để chiếc xích đu dừng lại. Lý Nhược Thủy bám chặt lấy dây xích đu, vạt váy tung bay trong không trung, ánh mắt như viết rõ hai chữ “mệt mỏi”. Cô cảm giác bản thân lại bị đem ra đùa giỡn.
Hương thuốc trong ấm từ từ lan ra, Lộ Chi Dao dập tắt lửa lò, dùng mũi chân giữ chặt sợi tơ bạc, kéo xích đu dừng hẳn lại. Y cầm lấy quai ấm, sau đó rót chính xác thứ nước thuốc đen sì vào bát sứ, cuối cùng nghiêng đầu mỉm cười với cô.
“Có thể uống thuốc rồi.”
…
Nghe thấy câu này, Lý Nhược Thủy bất giác nhớ tới một câu nói nổi tiếng: “Đại Lang, uống thuốc đi.”
Lý Nhược Thủy chân mềm nhũn bước xuống xích đu, cô vừa chỉnh lại mái tóc rối bù và tà váy xốc xếch, vừa đi đến bên bàn. Ngay khi đến gần, cô đã ngửi ngay thấy một mùi hôi xộc thẳng vào mũi. Mùi hương ấy giống bùn đất mục rữa, lại như cá chết đã thối rữa mấy ngày, bốc thẳng lên khiến cô hơi choáng váng. Lý Nhược Thủy cau mày, định nhấc bát lên uống cạn một hơi, nhưng cuối cùng tay lại bị Lộ Chi Dao ngăn lại giữa chừng: “Thuốc này dược tính mạnh, phải uống từng ngụm một.”
Lý Nhược Thủy nhớ lại cơn đau lúc phát tác, rồi lại nhìn sang rổ anh đào trên bàn, thế là cô ngồi phịch xuống ghế đá: “Mặc dù rất có thể anh đang giỡn tôi, nhưng, tới đi!”
Bàn tay thò ra lấy bát thuốc của cô lại bị ngăn lại lần nữa, Lộ Chi Dao mỉm cười nhưng không nói lời nào, y chỉ dùng đầu ngón tay khẽ gõ lên bát sứ, hệt như đang ra hiệu điều gì đó cho cô.
Lý Nhược Thủy thả lỏng vai, mặt đầy bất lực: “Phải thế này thật à?”
Lộ Chi Dao khựng lại một lát, nhướng mày cười: “Cô hiểu ý ta sao?”
“Chẳng phải là anh muốn thấy tôi đau khổ hả?” Lý Nhược Thủy kéo rổ anh đào lại, chuẩn bị sẵn tinh thần: “Anh đút thuốc đi.”
Chinh phục người ta, suy cho cùng, cũng chỉ là khiến họ phải phục tùng mà thôi.
Lộ Chi Dao không nhịn được mà bật cười, khóe mắt đuôi mày đều ánh lên vẻ dịu dàng, đến cả ánh nắng tháng Tư cũng không rực rỡ bằng y lúc này. Lộ Chi Dao khuấy nhẹ bát thuốc, vẻ mặt ấm áp đến khó tin, y không kìm được khẽ thở dài một tiếng: “Ta còn muốn làm một con rối gỗ giống cô.”
Lý Nhược Thủy nắm lấy cổ tay y, chộp lấy chuỗi tràng hạt trắng lạnh lẽo, khiến nó phát ra vài tiếng va chạm lanh lảnh: “Rối thì sao bằng người thật được.”
Nếu con rối làm ra không vừa ý y, y sẽ chuyển sang nhắm vào cô, biến cô thành con rối thật thì sao? Lộ Chi Dao hoàn toàn là người sẽ làm ra chuyện như vậy.
“Chúng ta uống thuốc trước đi.” Trước hết vẫn nên chuyển hướng sự chú ý của y cái đã.
Lộ Chi Dao mỉm cười múc một thìa thuốc đưa đến bên môi cô, giọng nói rất nhẹ nhàng: “Không được nhổ ra.”
Lý Nhược Thủy hít sâu một hơi, há miệng uống thứ nước thuốc đen sì đó vào. Cô lập tức nhăn mặt, chuỗi tràng hạt trên cổ tay Lộ Chi Dao cũng bị cô bóp chặt đến nỗi phát ra tiếng. Thuốc này vừa chua, vừa đắng, lại tê, cảm nhận kỹ thì còn hơi có vị cay, mùi vị thực sự rất “ấn tượng”. Lý Nhược Thủy chỉ có thể nuốt ực xuống, rồi lập tức cho một quả anh đào vào miệng.
“Thuốc này khó uống thế.” Nếu uống thuốc mà phải uống từng ngụm một, vậy chẳng khác nào chịu cực hình cả.
“Uống tiếp.” Ngụm thuốc nóng hổi tiếp theo sau khi nguội đi chút lại được đưa đến bên môi, chỉ cần ngửi thôi thì cũng đã đủ làm cô đắng ngắt cả miệng rồi.
Lý Nhược Thủy nhăn mày uống vào, chút vị chua ngọt của quả anh đào còn sót lại trong miệng cũng bị vị thuốc đánh bay hoàn toàn. Lúc này cô có hơi thấy may mắn vì Lộ Chi Dao không nhìn thấy vẻ mặt méo mó vì đắng của mình.
“Uống tiếp.”
Anh đào đã không còn tác dụng nữa, đầu lưỡi của Lý Nhược Thủy tê dại, chỉ còn lại vị đắng. Có khi đại lang bị ép uống thuốc còn không khổ bằng cô lúc này.
“Thật sự phải uống từng ngụm một hả?” Lý Nhược Thủy hy vọng y có thể động lòng trắc ẩn, chơi đủ rồi thì thu tay.
“Ta đâu có khéo ăn nói như cô. Nhưng chuyện này đúng là sự thật.” Lộ Chi Dao thổi nhẹ thìa thuốc trong tay, trông vô cùng ân cần, rồi đưa thìa thuốc đến bên môi Lý Nhược Thủy.
“Uống một hơi hết cũng được, ta không ngại thấy cô nóng đến độ phải nhảy xuống giếng đâu.”
Sau khi thở dài thườn thượt một tiếng, Lý Nhược Thủy lại chậm rãi uống từng ngụm thuốc, không oán hận, cũng chẳng chần chừ nữa. Tâm trạng Lộ Chi Dao rất tốt, y đút thuốc cho cô, để mặc cô nắm chặt chuỗi tràng hạt trên cổ tay mình.
Người ta thường nói nuôi mèo vui nhất là lúc trêu đùa và cho ăn, đùa cùng thì đúng là thú vị, nhưng không ngờ việc cho ăn cũng vui đến vậy. Cảm giác một sinh linh bé nhỏ chỉ biết bám víu vào mình như thế này khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu. Nhưng điều quan trọng nhất vẫn là Lý Nhược Thủy rất ngoan, đến lúc mấu chốt cần uống thuốc thì uống, hoàn toàn không làm y phật ý.
“Còn chút nữa thôi.”
Lý Nhược Thủy ngăn tay y lại, tự mình bưng bát thuốc lên uống nốt phần còn lại. Uống xong rồi Lý Nhược Thủy mới biết những lời Lộ Chi Dao nói đều là thật, bởi bây giờ cô đúng là thấy hơi nóng. Song may mà thời tiết tháng Tư vẫn còn mát mẻ, không đến mức nóng khó chịu.
“Cuối cùng cũng giải thoát rồi.” Cô tựa lên bàn, ánh mắt có phần đờ đẫn, lúc nãy chỉ riêng việc chịu đựng mùi hôi và vị đắng cũng đã tiêu hao không ít sức lực của cô.
Lộ Chi Dao sờ vào chuỗi tràng hạt đã bị hơi ấm bàn tay cô làm nóng lên, đầu ngón chân y khẽ động, chiếc xích đu phía sau lại bị kéo đung đưa nhẹ nhàng.
“Muốn chơi không?”
Vì uống thuốc nên cơ thể hơi nóng, Lý Nhược Thủy phe phẩy tay quạt gió, ngước mắt nhìn y: “Thật là chán, mai có muốn đi bơi ở Bắc Sơn với tôi không?”
Chiếc xích đu phía sau đột nhiên dừng lại, Lộ Chi Dao cụp mắt cười: “Không ngờ cô còn nhớ.”
“Chuyện đã hứa với anh, sao tôi có thể quên được chứ.” Lý Nhược Thủy chọn một quả anh đào đưa cho y, “Ngày mai mang thứ này theo mà ăn, tôi sẽ dạy anh bơi.”
Lộ Chi Dao nhận lấy quả anh đào, trái đỏ mọng ấy được y đưa vào miệng rồi từ tốn thưởng thức. Cắn xuyên lớp vỏ đỏ hồng, dòng nước chua ngọt lan tỏa khắp khoang miệng, phần thịt quả mềm mại được nghiền nhẹ giữa răng và môi. Y vô thức kéo sợi tơ bạc trong tay, siết đến mức mười đầu ngón đều hằn lên vết đỏ, như thể muốn dùng cơn đau ấy để đè nén rung động khó tả trong lòng lúc này.
“Mai mấy giờ đi?”