Chương 39: Khoảng Cách

Phùng Xuân - Hữu Mao Nhi

Chương 39: Khoảng Cách

Phùng Xuân - Hữu Mao Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sầm Khê đưa tay lên trán, lòng rối như tơ vò.
An Đông bên cạnh bất ngờ quay sang nhìn cô, Sầm Khê chợt nhớ ra điều gì, tim chùng xuống, vội vàng nghiêng người ôm vai An Đông, kéo cô ấy sát vào lòng.
An Đông giật mình, quay đầu lại. Hai người đối diện nhau trong chớp mắt, hơi thở gần kề quyện vào nhau.
Nhìn sâu vào đôi mắt Sầm Khê, An Đông khẽ nuốt nước bọt.
Chưa kịp để An Đông phản ứng, Sầm Khê nhanh chóng đẩy quyển sách dưới gối vào trong, nắm tay cô ấy đứng dậy, tỏ vẻ bình thản nói: "Đừng ngồi đây nữa, ra ngoài ăn cơm đi."
"Ừ..." An Đông nhìn cô vài giây, môi khẽ mấp máy, "Được."
Hai người rời khỏi phòng, Sầm Khê lập tức đóng cửa lại, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tối hôm qua, cô lấy quyển sách từ kệ ra đọc lại, vô tình để trên ghế sofa dưới gối, định tối nay sẽ tiếp tục xem. Trần Tuệ thường không vào phòng cô tùy tiện, nên cô cũng lơ là cảnh giác. Lúc nãy lo lắng quá, kéo An Đông vào mà quên dọn dẹp.
Hy vọng An Đông không nhìn thấy rõ.
Cô căng thẳng làm gì chứ... An Đông đâu thích đọc sách, dù có nhìn thấy cũng chưa chắc để ý.
Sầm Khê thản nhiên gắp cơm, mặt không chút biểu cảm.
Trần Tuệ dường như đã quên mất chuyện xấu hổ trước đó, hào hứng gắp đồ ăn cho An Đông, vừa hỏi han vài câu về gia đình cô ấy.
Sầm Khê nhíu mày: "Mẹ, đừng hỏi thăm chuyện nhà người ta nữa."
An Đông vội xua tay: "Không sao đâu, Sầm Khê. Dì không phải người ngoài, con không ngại đâu."
Cô ấy dừng lại một chút, thành khẩn nói với Trần Tuệ: "Nhà con chỉ có mẹ và con thôi ạ. Khi con ba tuổi, mẹ con đã ly hôn với ba con rồi."
Trần Tuệ nghe xong, ánh mắt chùng xuống: "Thế là mẹ con cũng vất vả, một mình nuôi con khôn lớn."
An Đông gật đầu, cúi mắt: "Vâng... Mẹ con sức khỏe không tốt, thật sự rất cực khổ. Ba con vào thành phố làm công, cũng chỉ vì chuyện ly hôn mà về nhà một lần, sau đó không bao giờ trở lại, cũng chẳng gửi tiền về cho mẹ con. Sau này mẹ con mới biết, ba đã lập gia đình khác bên ngoài rồi."
Sầm Khê cúi đầu đếm từng hạt cơm. Lời An Đông lọt vào tai, từng chữ nặng trĩu như đá tảng.
Nhưng giọng cô ấy lại quá bình thản, không một chút oán hận.
Trần Tuệ nghe xong, nghẹn ngào không nuốt nổi, buông đũa xuống, nghiêm mặt: "Sao ông ta có thể ác đến thế? Phải kiện ông ta!"
An Đông khẽ cười: "Dì à, mẹ con chỉ học hết lớp hai tiểu học, chữ còn viết chưa rõ... Hồi đó cũng không hiểu gì về kiện tụng, chuyện cứ thế trôi qua theo năm tháng."
Trần Tuệ thở dài, không nỡ hỏi thêm. Ánh mắt bà nhìn An Đông tràn đầy thương cảm, vội gắp thêm đồ ăn, năn nỉ cô ấy ăn nhiều, còn bảo sau này cứ đến chơi thường xuyên.
An Đông không hề buồn bã, vẫn lễ phép và gần gũi với Trần Tuệ như thường.
Sầm Khê ăn vài miếng rồi buông đũa. Còn An Đông thì từ đầu đến cuối ăn rất ngon lành, đến cả bát cơm Trần Tuệ múc cũng ăn sạch.
"Xem con kìa, lại để thừa cơm." Trần Tuệ cau mày nhìn bát Sầm Khê, "Học An Đông đi. Tính tình này bao giờ mới sửa được? Con gái phải dịu dàng chứ, xem An Đông kìa, tính tình tốt thế nào."
Sầm Khê nhăn mặt: "Vậy mẹ muốn đổi An Đông làm con gái mẹ à?"
"Thực ra mẹ muốn lắm!" Trần Tuệ hừ một tiếng, "Nhưng mẹ người ta cũng đâu chịu đổi với mẹ."
An Đông mím môi, liếc Sầm Khê một cái, nhân lúc Trần Tuệ vào bếp liền ghé sát tai cô thì thầm: "Có giận không?"
Hơi ấm từ làn hơi cô ấy phả vào tai, Sầm Khê cảm thấy mình vẫn kiểm soát tốt. Có lẽ do lần nào cũng thế nên đã miễn nhiễm, lúc này cô hoàn toàn bình tĩnh, không hề xao động.
Tốt lắm.
"Không. Tôi đâu có dễ giận." Cô nói nhạt nhẽo.
"Mình thấy cậu chẳng có gì không tốt cả." An Đông nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Sầm Khê, lòng ngứa ngáy, không kìm được lại áp sát, thì thầm: "Sầm Khê, cậu là nhất. Cậu tốt ở mọi điểm."
Lông mi Sầm Khê khẽ rung. Cô đột ngột đứng dậy, bưng chén đũa đi vào bếp: "Tôi ăn xong rồi."
"Ừ, mình cũng xong rồi." An Đông cũng bưng bát theo vào.
Trần Tuệ đuổi hai cô ra khỏi bếp. Hai người ngồi lại trên sofa. An Đông thực sự rất muốn vào phòng Sầm Khê, ngồi thêm một chút như lúc ở nhà Ngưu Lâm.
Nhưng Sầm Khê không hề có ý mời, cô đành nén lại mong muốn đó, chỉ tựa vào cô ấy trên sofa, khẽ nói: "Sầm Khê, mình... muốn hỏi cậu một câu, được không?"
Sầm Khê liếc cô ấy: "Nói trước xem là gì."
An Đông ngượng ngùng mím môi, nhỏ giọng hỏi: "Sầm Khê, cậu... thích kiểu con trai nào?"
Câu hỏi này nằm trong lòng đã lâu, nhưng cô không dám hỏi. Cũng không hiểu vì sao, hỏi Ngưu Lâm hay bạn cùng phòng thì bình thường, nhưng khi đổi thành Sầm Khê, lại cảm thấy không ổn.
Luôn cảm thấy, hỏi Sầm Khê câu này, có gì đó sai sai.
Cô hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi Sầm Khê sẽ thích kiểu con trai nào.
Cô đến gần Sầm Khê, tựa vào Sầm Khê, dùng nước hoa của Sầm Khê, cùng Sầm Khê ăn tối... rõ ràng đã rất gần rồi, nhưng vẫn cảm thấy chưa thật sự hiểu cô ấy.
Cô nghĩ, có lẽ là vì hai người ít trò chuyện thật lòng.
Tâm sự quá ít.
Cô muốn biết Sầm Khê thích điều gì.
Hồi cấp ba, Sầm Khê với cô vẫn như một bí ẩn, mạnh mẽ và xa cách. Giờ cũng vậy.
Giữa họ dường như luôn có một khoảng cách. Dù cô từng thâm nhập vào cơ thể Sầm Khê, vẫn thấy xa xôi.
Nghe câu hỏi, Sầm Khê trong lòng thầm bực.
Quả nhiên ai cũng muốn hỏi một lần.
Nhưng An Đông hỏi, lại khiến cô đặc biệt khó chịu.
"Tôi thích người hoàn hảo và mạnh mẽ." Cô cúi mắt, có chút giận dỗi thừa nhận.
Hoàn hảo và mạnh mẽ...
An Đông bỗng thấy chua xót trong lòng. Cô chợt nhận ra, mình cách hai từ ấy thật xa.
Sau này mình sẽ tìm loại bạn trai nào đây? Chắc chắn không phải "hoàn hảo và mạnh mẽ".
Còn Sầm Khê – vốn đã hoàn hảo và mạnh mẽ – sẽ tìm một người cùng kiểu như vậy.
Giống như... người bạn trai cũ kia.
Nghĩ đến Sầm Khê sau này sẽ yêu một người đàn ông "hoàn hảo và mạnh mẽ", An Đông bỗng thấy cuộc đời mình vô vị đến tê dại.
Lần đầu tiên, cô sinh ra cảm giác bi quan đến vậy.
Mười năm nữa, cô vẫn muốn làm bạn với Sầm Khê. Nhưng Sầm Khê thì sao? Cô ấy còn muốn không?
Khoảng cách giữa họ có thể ngày càng xa...
Nghĩ vậy, An Đông buồn bã, nhưng vẫn cố cười: "Vậy à..."
Cô không còn hứng thú hỏi tiếp, chỉ cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt ve cổ tay áo Sầm Khê.
Rồi nghe Sầm Khê khẽ hỏi: "Còn cậu?"
"Mình..." An Đông nghẹn lời, "... mình không biết."
Câu hỏi này bạn cùng phòng và Ngưu Lâm cũng từng hỏi, nhưng cô luôn không trả lời được.
Hồi cấp ba, nhiều người trong lớp nghĩ cô thích Trương Lỗi. Một thời gian, cô cũng tưởng mình thích anh ta. Nhưng khi biết Trương Lỗi theo đuổi Sầm Khê, cô lại chẳng thấy buồn.
Cô không thể hình dung mình thích kiểu con trai nào, trong khi Ngưu Lâm và bạn cùng phòng đều có thể nói rõ.
"Có lẽ mình cũng không có gu đặc biệt..." Cô ngượng ngùng nói.
Sầm Khê "ừm" một tiếng, dường như chẳng mảy may quan tâm.
Không có gì đặc biệt thích, cũng chẳng ghét ai, đúng không?
Trương Lỗi hay con trai Tống lão sư, đều nằm trong khả năng.
Sầm Khê cắn môi – cô biết rồi. Cố gắng nói chuyện tình cảm với gái thẳng, cũng chỉ thêm ngượng ngập, nửa câu cũng ngại nói hết.
Sầm Khê nghiêng đầu nhìn An Đông, đối diện đôi mắt sâu thẳm mà vô tội ấy, nghĩ đến dáng vẻ cô ấy vừa kể chuyện gia đình với giọng điệu bình thản đến lạ, lòng cô bớt ghét bỏ, thay vào đó là một chút áy náy.
Tính toán gì chứ, so đo gì với An Đông? Người ta là gái thẳng mà.
Cô chủ động chuyển sang chuyện trang trí nhà cửa. An Đông lại tựa vào cô thêm một lúc, đến khi không thể ở lâu hơn mới chào về nhà.
Về đến nhà, đúng như dự đoán, An Tú Anh lại bắt đầu la mắng. Nhưng An Đông đã quen. Bà nằm trên sofa, cô ngồi bên cạnh, im lặng lắng nghe, thi thoảng ậm ừ một tiếng.
Cô lấy điện thoại, trả lời tin nhắn của Sầm Khê, tay chạm nhẹ lên màn hình, không kìm được nghĩ đến ba chữ trên bìa quyển sách lúc nãy.
Lúc đó Sầm Khê kéo cô ra ngoài, cô chưa kịp xem hết tên sách.
Giữa tiếng la hét của An Tú Anh, cô cúi đầu mở trình duyệt, gõ vào ô tìm kiếm: "Quả cam không".
Ngay lập tức, một dòng hiện ra: tiểu thuyết "Cam không phải loại trái cây duy nhất".
(*)"Oranges Are Not the Only Fruit" (tạm dịch: Cam không phải là loại trái cây duy nhất) là tiểu thuyết bán tự truyện nổi tiếng của Jeanette Winterson, xuất bản năm 1985.
Câu chuyện kể về Jeanette, một cô gái được nuôi dưỡng trong gia đình theo đạo Tin Lành cực đoan, từ nhỏ đã được kỳ vọng trở thành nhà truyền giáo.
Khi trưởng thành, cô nhận ra xu hướng tính dục của mình – yêu phụ nữ. Sự mâu thuẫn giữa đức tin và bản sắc khiến cô bị gia đình và cộng đồng ruồng bỏ, buộc phải lựa chọn giữa sống thật với chính mình hoặc tuân theo khuôn mẫu.
"Cam không phải loại trái cây duy nhất" mang ý nghĩa phản kháng tư tưởng đơn nhất, chống lại sự ép buộc phải sống theo một chuẩn mực duy nhất (ở đây là dị tính và đức tin mù quáng).
"Cam không phải loại trái cây duy nhất"... Tên này thật kỳ lạ.
Đâu phải điều gì quá đặc biệt? Quả cam đương nhiên không phải trái cây duy nhất.
Cô ấy nghĩ, mình cũng nên mua một quyển. Đến nhà sách của Sầm Khê luôn có được không? Nhưng như vậy có vẻ không ổn, Sầm Khê sẽ giận mất.
An Đông bấm tìm kiếm, xem tóm tắt tiểu thuyết, vẫn cảm thấy mơ hồ. Chỉ biết đây là tác phẩm của nữ tác giả, nhân vật chính cũng là một cô gái.
Sầm Khê có vẻ thích tiểu thuyết của nữ tác giả thật.
An Đông tiếp tục lướt, rồi bỗng thấy một liên kết, có ảnh bìa quen thuộc.
Một cô gái tóc xanh.
Tiêu đề trang web: "Tác phẩm kinh điển Les, bạn đã xem qua mấy bộ?"
Les là gì nhỉ?
An Đông không hiểu, nhưng vẫn tò mò. Cô gái tóc xanh ấy xuất hiện trong phim nào? Cô bấm vào.
Hóa ra phim này tên là "Cuộc sống của Adèle".
(*)"Cuộc sống của Adèle" (La Vie d'Adèle / Blue Is the Warmest Color, 2013) là phim điện ảnh Pháp nổi tiếng của đạo diễn Abdellatif Kechiche, chuyển thể từ truyện tranh cùng tên của Julie Maroh.
Phim kể về Adèle, nữ sinh trung học đang hoang mang về bản dạng giới và tình cảm. Cuộc sống cô thay đổi khi gặp Emma – cô gái tóc xanh nổi bật, sinh viên mỹ thuật, tự do và cá tính.
Hai người bắt đầu một mối tình sâu sắc, vừa dịu dàng vừa mãnh liệt. Nhưng khi khác biệt về tuổi tác, thế giới quan và tham vọng ngày càng lớn, họ dần xa cách.
Bộ phim là hành trình trưởng thành về cảm xúc và giới tính, đồng thời là ký ức đầy tiếc nuối về mối tình đầu – thứ tình yêu vừa đẹp đẽ vừa khiến người ta mãi day dứt.
Lúc đó, laptop Sầm Khê đang phát chính bộ phim này.
Tìm "Cam không phải loại trái cây duy nhất", lại vô tình tìm thấy cái này. An Đông hơi ngạc nhiên. Nhưng điều đó cho thấy hai tác phẩm có liên hệ với nhau.
Vừa định xem tiếp tóm tắt, giọng An Tú Anh bỗng trở nên sắc nhọn: "An Đông! Còn chơi điện thoại? Tôi nói mà cô coi như không nghe à!?"
Bà vừa nói vừa ném chiếc gối trên sofa về phía cô, gào lên: "Sinh cô ra, coi như tôi xui! Coi như tôi xui đi!"
An Đông vội để điện thoại sang một bên, đưa tay che đầu. Chiếc gối đập trúng vai cô rồi rơi xuống.
An Tú Anh dùng sức quá mạnh, thở dốc vài hơi, đột nhiên mặt nhăn lại vì đau, ôm bụng.
An Đông bật dậy, mở ngăn kéo bàn lấy miếng tã người lớn, quay lại đỡ mẹ, giọng run run: "Mẹ, mẹ đừng như vậy... Ca phẫu thuật vốn đã không thành công, bác sĩ dặn mẹ không được kích động..."
An Tú Anh môi run, nước mắt tuôn rơi, đẩy An Đông ra, ném cả điều khiển tivi ra xa, gào khóc: "Sao tôi khổ thế này... Nếu không sinh ra cô, nếu không sinh ra cô... tôi đâu khổ như vậy!"
An Đông cố đỡ, bà đẩy mạnh. Càng đẩy, bụng càng đau. Cuối cùng, bà khóc không thành tiếng, chỉ ôm bụng rên rỉ.
An Đông đành dìu bà vào nhà vệ sinh, dọn dẹp, thay tã mới.
Ca phẫu thuật đó là ba năm trước. Khi đó, An Đông vừa kiếm được 100 vạn đầu tiên, lập tức gác lại công việc, đưa An Tú Anh lên Bắc Kinh mổ.
Nhưng bà đã mang bệnh hơn hai mươi năm, tuổi cao, tính tình cứng đầu, phục hồi rất kém.
"Đều tại cô... đều tại cô!" An Tú Anh nằm trên giường, vẫn lặp lại câu ấy.
An Đông đặt cốc nước ấm bên đầu giường, lặng lẽ đứng cạnh, không nói gì. Đến khi bà mắng không nổi nữa, lịm dần vào giấc ngủ.
Còn cô, đã kiệt sức.
Ngày mai phải dậy sớm đi lấy hàng ở nông thôn. Thôi, đi ngủ thôi.