Phượng Hoàng Hoa
Chương 3: Cuộc gặp gỡ bất ngờ
Phượng Hoàng Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỷ An sững người một lát, rồi ngồi lại, suy nghĩ gì đó rồi đứng dậy đi ra ngoài.
"Kỷ An." Khi đi ngang qua bàn của Đại lão bản, bà gọi cô ngừng lại.
Kỷ An đứng lì một chỗ, chậm chạp bước tới, trong lòng không khỏi bực bội vì phải ở lại ăn bữa cơm này. "Tiêu tổng." Cô chào hỏi khách sáo.
"Ngồi xuống cùng dùng cơm đi." Đại lão bản bắt chuyện.
"Dạ, thôi ạ, con no rồi." Kỷ An vội đáp. Nhưng nghĩ lại, từ chối thẳng thừng sẽ không giữ thể diện cho bà, nên vừa gật đầu, vừa nói, "Có thể ăn thêm chút nữa." Cô ngồi xuống ở phía đối diện. Đại lão bản ngồi xuống trước mặt, cô nhìn thấy biểu ca đại nhân ở bên kia đang quay đầu lại ngạc nhiên nhìn bà, liền bước tới chào hỏi.
"Không có việc gì, đừng khách sáo, cứ tự nhiên." Đại lão bản khách sáo ngăn lại hành động của La Thánh Minh tiên sinh.
"Dạ, thưa ngài." La Thánh Minh tiên sinh quay về chỗ ngồi, nhưng không tập trung vào bữa ăn, cố lắng nghe những âm thanh từ phía bên kia.
"Bà ăn gì ạ?" Đại lão bản hỏi Kỷ An rất khách sáo.
"Thứ gì cũng được ạ." Kỷ An nhẹ giọng đáp, có chút không thoải mái. Cô vốn là người nghèo, chịu không nổi sự khách sáo của bà.
"Ha ha, không thể tùy tiện được." Đại lão bản cười nhẹ, giọng nói dịu dàng, hiền hòa. Đi kèm với nụ cười của bà, mọi thứ dường như trở nên nhẹ nhàng. Nụ cười của bà rất đẹp, nhưng khí chất ấy khiến Kỷ An thấy xa xôi, khó gần, lại khiến lòng cô rung động. Trong lòng thở dài một tiếng, ái, cô gái ngày đó dưới ánh trăng, vừa thần bí vừa xa xôi! Sau đó, cô thu lại ký ức đó khi nghe câu: "Ta không tìm được."
Kỷ An ngẩng đầu, thấy Đại lão bản vẫn định gọi nhân viên phục vụ, vội nói: "Không cần." Cô đứng dậy, đến bên tường, bưng đĩa beefsteak của mình sang chỗ khác. Trước khi đi, La tiên sinh còn đá cô một cái, khiến cô tỉnh táo hơn.
Kỷ An quay lại đá hắn một cái, rồi quay về chỗ đối diện Đại lão bản, cúi đầu giả vờ tập trung ăn beefsteak. Đang ăn, đột nhiên nghe thấy tiếng cười nhẹ từ phía đối diện, cô ngẩng đầu, thấy Đại lão bản ngồi đó nhìn mình cười khẽ. Mặt cô đỏ lên, thầm nghĩ: "Có gì đáng cười chứ, cười kỳ lắm."
"Cô rất dễ xúc động và đỏ mặt đấy." Đại lão bản nhẹ nhàng khuấy cà phê nói.
"Dạ?" Kỷ An lại sững người, miếng beefsteak ngon nhất cũng mất đi hương vị, nhai như nhai sáp. Cô cắt thịt bò ra, nhai hai lần rồi nuốt, đến khi chỉ còn chiếc đĩa trống không, cô mới ngẩng lên.
Đại lão bản vẫn nhìn cô, thấy cô ngẩng đầu, khóe miệng khẽ nhếch lên. Cặp mắt ấy vẫn chăm chú nhìn mặt Kỷ An. "Cô bao nhiêu tuổi?" bà hỏi.
"Hai mươi tư ạ." Kỷ An thuận miệng đáp, ánh mắt trở nên mơ hồ, lại nhìn về phía cửa sổ. Giữa trưa tháng bảy, mặt trời gay gắt như muốn nướng chín trái đất.
"Làm việc được bao lâu rồi?" Đại lão bản hỏi.
"Nửa năm ạ." Kỷ An thu hồi ánh mắt, không đủ sức tiếp chuyện bà, nên quay sang trả lời. Cô cúi đầu nhìn mặt bàn.
"Đây là công việc đầu tiên của cô?"
"Không phải ạ."
"À?" Giọng của Đại lão bản mang chút chất vấn.
"Con đã đi làm từ khi học đại học, không nhớ rõ đã làm bao nhiêu việc ạ." Kỷ An trả lời, thu mình vào chiếc ghế sô pha rộng thùng thình.
"Cô thích cái gì nhất?"
"Hoa phượng." Kỷ An buộc miệng trả lời, lời vừa thốt ra cô mới thấy có chút táo bạo, cắn môi, xem chừng không thể thu lại được.
"Hoa phượng?" Đại lão bản thì thầm, vẻ mặt thoáng ngẩn ngơ, nhưng lập tức cười, nâng tách cà phê lên nhâm nhi. "Là một loài hoa đẹp."
"Dạ." Kỷ An đáp. Cô nhìn đồng hồ trên tay, nói, "Xin lỗi Tiêu tổng, đến giờ làm việc rồi."
Đại lão bản nhẹ nhàng gật đầu, "Ừ."
"Con đi trước ạ." Kỷ An đứng dậy ôm túi xách.
"Được." Đại lão bản gật đầu.
Kỷ An rời đi như chạy trốn. Bước ra khỏi nhà hàng, ánh nắng mặt trời chói chang như thiêu đốt, cô bước vào tàu điện ngầm mát lạnh. Đối mặt với áp lực từ Đại lão bản, cô cảm thấy thật kinh khủng. Bỏ mặc mồ hôi, cô tìm một góc, ôm túi xách, tiếp tục ngẩn người. Lần này, cô không nghĩ về hoa phượng hay ánh nắng mặt trời, mà nghĩ về chuyện xảy ra trong công ty hôm đó. Càng nghĩ càng thấy hồ đồ, cuối cùng cô quyết định không nghĩ tới nữa.
Cô quay lại văn phòng, nằm trên bàn nhỏ ngủ một chút, đến giờ làm việc liền bị đồng nghiệp đánh thức. Sau đó, cô nghe mọi người bàn tán về việc nguyên vật liệu của công ty "biến mất" không dấu vết. Có người nghi ngờ kho hàng có chuyện, có người nghi ngờ nhiều bộ phận cấu kết với nhau. Công ty lúc đó ồn ào như chợ vỡ.
Vương quản lý tìm cô, nói vài lời. Buổi chiều, hai cảnh sát đến lấy lời khai, cô cũng phải đi.
Tiêu Ngân Phong nhìn thấy cô hối hả rời đi – có thể nói là chạy trốn – cảm thấy Kỷ An là người kỳ lạ.
Trong lúc cô xem báo cáo của nhà máy sản xuất, phát hiện số liệu có chút bất thường. Kiểm tra lại, cô phát hiện không chỉ đơn giản là sơ suất của Phòng Tài Chính, rất có thể là bộ phận quản lý sản xuất của nhà máy có vấn đề. Cô vội vàng đi điều tra. Khi đến tòa nhà văn phòng của công ty, cô thấy một nhân viên cầm tách cà phê nóng, vẻ mặt chưa tỉnh, lắc lư bước tới, nhàn nhã thoải mái như vừa ngủ dậy, mang dép lê. Cô tức giận vô cớ, đây là thái độ công tác như thế nào? Nếu nhân viên lười nhác đến mức này, quản lý của nhà máy chắc chắn có vấn đề. Cô càng tức giận hơn khi thấy nhân viên kia rõ ràng nhìn thấy họ bước vào, nhưng vẫn chậm chạp như ốc sên, không thèm liếc mắt nhìn cô. Cô mang đầy tức giận đi tới nhà máy, thấy tình hình này muốn nổi trận lôi đình. Nhân viên đó không những không có chút tự giác, còn đi càng lúc càng chậm. Quản lý Hành Chính ho khan hai tiếng, cô chạy tới phía sau người đó, cô mới phản ứng lui sang một bên. Đối với một nhân viên "đặc biệt" như vậy, cô không thể không nhìn cô ta. Vẻ ngoài u mê của cô ta, ánh mắt lờ đờ, cầm tách cà phê nhàn nhã, nhìn không giống đang làm việc. Cô tức giận muốn sa thải cô ta ngay lập tức. Nhưng có việc gấp cần giải quyết, nên cô tạm gác chuyện này.
Trong phòng họp, cô không vừa lòng với cách ứng xử của Vương quản lý Phòng PMC. Là một quản lý Phòng PMC, ngay cả tư liệu quan trọng cũng tìm không thấy. Vương quản lý tỏ vẻ nóng lòng, giải thích rằng tất cả tư liệu do trợ lý quản lý cất giữ, đề nghị cô để trợ lý vào. Cô gật đầu, bởi lẽ tư liệu của các bộ phận nhiều, cần nhân viên bảo quản theo mảng, để tiết kiệm thời gian, tránh Vương quản lý lung tung như ruồi. Nhưng người Vương quản lý gọi vào lại chính là nhân viên chắn đường trông ngái ngủ kia – Kỷ An. Lúc đó, cô nhớ tên cô để tiện việc sa thải.
Nói thật, khi Kỷ An đến phòng họp, cô thấy khá chướng mắt. Sau khi giao tư liệu, Vương quản lý bảo cô ngồi ở ghế dựa phía sau góc tường, cô ngồi ngẩn ngơ, chẳng thèm nhìn cô. Đến khi quản lý Phòng PMC không rõ rõ ràng về xuất nhập sản phẩm V87, cô tức giận không kiềm chế được, hét lên. Kết quả, cô khiến người đang ngẩn ngơ kia tỉnh lại, hoảng sợ nhìn về phía mình. Đối với loại nhân viên như vậy, cô không khách sáo, hỏi cô có chuyện gì muốn nói không, muốn cảnh cáo cô. Kết quả, cô thật sự có chuyện muốn nói. Một người nhìn qua mê muội, nhưng khi nói về công việc, suy nghĩ lại rất rõ ràng. Hàng hóa tháng trước, số liệu dự toán, xuất nhập kho, sắp xếp đơn hàng, tất cả cô nắm rõ trong lòng bàn tay. Ngoài ra, cô còn lưu giữ tư liệu hồ sơ có liên quan rất kỹ càng, và thu thập đầy đủ tài liệu của các bộ phận khác. Điều này khiến cô thay đổi hoàn toàn cách nhìn về năng lực của Kỷ An. Bề ngoài lạnh lùng, nhưng bên trong lại vô cùng cẩn thận, nội tâm vững vàng, không nói nhiều, không phô trương. Cô có một khí chất độc đáo, thu hút người khác.
Tiêu Ngân Phong nhấp một ngụm nước, hơi hơi nheo mắt, tinh tế cảm nhận ấn tượng mà Kỷ An để lại. Từ góc độ của một lão bản, cô thấy Kỷ An là nhân viên tốt, cẩn thận, nội tâm vững vàng, phẩm hạnh nghề nghiệp tốt. Chuyện của công ty, ngay cả đối với đồng nghiệp như La Thánh Minh, cô cũng không nói nhiều. Hơn nữa, trẻ tuổi như vậy, nếu được bồi dưỡng, sẽ là trợ thủ đắc lực. Nhưng tính cách của Kỷ An khiến cô lưỡng lự. Cô thiếu nhiệt tình, lạnh lùng, sống trong thế giới của mình. Đôi mắt cô hay nhìn mông lung, xa xăm, khiến người khác có cảm giác bị xuyên thấu qua không gian và thời gian, ánh mắt trống rỗng. Người như vậy, không quan tâm đến những việc xung quanh, luôn giữ khoảng cách xa với mọi người, lạnh lùng đến khó gần.
Tiêu Ngân Phong không biết lý do gì mà Kỷ An tranh thủ lúc cô không để ý liếc nhìn mình. Khi cô nhìn lại vào mắt Kỷ An, cô cảm thấy như thâm nhập vào một thế giới khác. Khi cô đến gần, cô không thấy Kỷ An thay đổi, thậm chí không tránh đi.
Cô nhíu mày, cảm thấy Kỷ An là người đơn giản bề ngoài nhưng nội tâm vô cùng phức tạp. Về việc đề bạt hay trọng dụng Kỷ An, cô thấy cần phải cân nhắc và quan sát thêm.
Ngày hôm sau, chủ quản kho hàng không đi làm.
Ngày thứ ba, quản lý Phòng Kinh Doanh cũng biến mất.
Ngày thứ tư, phó tổng cũng mất tích.
Sau một tuần, vụ án được điều tra xong. Phó tổng và quản lý Phòng Kinh Doanh ra ngoài cờ bạc nợ nhiều tiền, có ý định lấy nguyên vật liệu của công ty, mua chuộc nhân viên kho họ Trương để bán ra ngoài. Chủ quản kho hàng do ăn cắp nguyên vật liệu, sợ bị điều tra, đã bỏ trốn.
Đại lão bản tự mình phát hiện sơ suất lớn như vậy, chỉnh đốn toàn bộ công ty là điều không thể tránh khỏi.
Cách chức phó tổng, thay xưởng trưởng mới, quản lý Phòng Kinh Doanh và chủ quản kho hàng đều bị thay thế. Những nhân viên liên quan ở các bộ phận bị xử phạt, chức quyền của các bộ phận theo quy định mới cũng bị hạn chế rất nhiều.
Sau hai tuần, Vương quản lý Phòng PMC do không đủ năng lực bị giáng chức xuống phó quản lý. Người mới nhậm chức quản lý Phòng PMC do lão bản đích thân tuyển dụng.
Kỷ An vẫn làm trợ lý quản lý Phòng PMC, hàng ngày làm báo cáo thống kê và một số công việc lặt vặt cho quản lý mới. Những thay đổi của công ty và lời đồn về cô không hề ảnh hưởng đến cô. Cô vẫn làm việc xong là vẽ tranh phượng hoàng. Bức tranh vẽ hoa phượng nở rộ vào sáng sớm, bên dưới có một cô gái đứng dưới tán cây. Cô có thể vẽ hoa phượng và ánh nắng, nhưng cô gái dưới tán cây lại mơ hồ. Ban đầu, cô phác họa bóng dáng đơn giản. Sau đó, cô nảy ra ý tưởng táo bạo, thay Đại lão bản vào đó. Bức tranh trở nên sinh động.
*Editor: Tranh thủ post chương mới, lấy việc công làm việc tư ^^. Happy 100 days lão công a~~~~*