Ta là Hoàng hậu có thể thấy ma, còn Hoàng thượng lại là người có thể khiến ma quỷ biến mất. Nỗi sợ hãi dâng trào trong ta nên nửa đêm, ta lén đến bên cạnh người, bàn tay run run chạm vào làn da lạnh như băng. Bất ngờ bị phát hiện, ta đối mặt với ánh mắt u ám của Hoàng thượng, trái tim đập thình thịch nhưng mặt không chút đỏ ửng. "Hoàng thượng, ngài dùng bồ kết từ cây nào vậy? Sao da thịt ngài lại mềm mịn như mỡ thế này?" Hoàng đế khẽ cười, giọng đầy ý vị: "Hoàng hậu, nàng đừng có mưu đồ với thân thể trẫm."
Truyện Đề Cử






