Mở mắt là ly rượu tẩm độc, quay đầu là bóng tối lạnh lẽo của lãnh cung. Thẩm Thanh Từ không màng sủng ái, không cầu dung nhan rực rỡ – nàng chỉ hướng về ngai vàng, về quyền lực tối thượng. Nàng từng là thanh đao trong tay Đế vương, mài sắc máu thù, dẹp yên giang sơn. Nhưng khi thiên hạ định, chính thanh đao ấy đã quay ngược – trảm long, đoạt ngai, lập nên triều đại Thánh Vũ rực rỡ muôn đời. “Khi rồng ngã xuống, phượng hoàng sẽ bay lên. Từ nay, giang sơn này – quy tắc do ta định đoạt!”