Pokemon: Thiên Đạo Thù Cần, Chiêu Thức Vô Hạn Thăng Cấp
Chương 192: Sứ giả Minh giới Bỉ Ngạn! Ma Linh Đêm Tối dẫn độ vong linh!
Pokemon: Thiên Đạo Thù Cần, Chiêu Thức Vô Hạn Thăng Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 192 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Vân ca, nhìn gì vậy?”
Khi Mục Vân đang suy tư, Liễu Kiên Hào xích lại gần, tò mò nhìn theo ánh mắt hắn.
Đập vào mắt là một nữ sinh với mái tóc đuôi ngựa đen trắng, khoác áo da màu đỏ sẫm, đeo khuyên tai và khuyên môi.
“Phùng Nhã?”
Liễu Kiên Hào ngạc nhiên một chút, rõ ràng là nhận ra cô gái kia.
“Ngươi biết cô ấy sao?”
Mục Vân quay đầu lại, tò mò hỏi.
Một người thì vẻ ngoài thanh thuần, một người thì ăn mặc nổi loạn, chẳng lẽ giữa hai người này có chuyện gì sao?
“Ừm, hồi tiểu học và trung học cơ sở, nàng là bạn học của ta và Triệu Hải Long. Chỉ là học lực bình thường, không đỗ vào Nhất Cao, nên phải bỏ tiền vào học ở trường trung học Hoa Hưng.”
Liễu Kiên Hào gật đầu, cảm thán: “Không ngờ, hơn hai năm không gặp mà thay đổi nhiều đến vậy.”
“Không chỉ là lớn đâu, đúng là như biến thành người khác vậy.” Triệu Hải Long ở bên cạnh bổ sung thêm.
Hồi trung học cơ sở, Phùng Nhã tuy không có vẻ đẹp trời phú, trong sáng như hoa sen mới nở như Liễu Kiên Hào, nhưng cũng được coi là một tiểu thư khuê các, ngoại hình không tệ.
Không ngờ, con gái lớn mười tám thay đổi, từ một thiếu nữ nhà bên đã biến thành một cô nàng phong cách Rock n' Roll nổi loạn.
“Ta nhớ nhà nàng gia giáo rất nghiêm, sao lại thành ra thế này?” Liễu Kiên Hào có chút kỳ lạ nói.
Cũng không phải hắn kỳ thị, chỉ là đơn thuần cảm thấy với gia phong của Phùng Nhã, hẳn sẽ không cho phép nàng ăn mặc kiểu này.
“Ai mà biết được, có lẽ là cũng giống như một vài người, đến tuổi thì thích nổi loạn thôi.” Triệu Hải Long nhún vai, đầy ẩn ý.
“Bên cạnh chúng ta còn có ai nổi loạn nữa à?”
Liễu Kiên Hào ngớ người, có chút nghi hoặc hỏi.
Triệu Hải Long:.......
“Thôi, coi như ta chưa nói gì.”
Triệu Hải Long im lặng, đồng thời kết thúc chủ đề này. Sau đó, như nghĩ ra điều gì, hắn dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn về phía Mục Vân: “Vậy rốt cuộc, Vân ca ngươi đang nhìn gì vậy?”
Vân ca trước giờ chưa từng yêu đương, không lẽ khẩu vị của huynh ấy khá đặc biệt, mà ở Nhất Cao lại không có loại người như vậy sao......
“Không có gì cả, chỉ là tò mò không biết khuyên môi có bị rỉ nước không thôi.”
Không biết Triệu Hải Long đang nghĩ xấu về mình, Mục Vân thành thật nói.
Mặc dù khi học ngoại ngữ, hắn vô tình thấy trên mạng rất nhiều hình ảnh kỳ lạ liên quan đến khuyên môi, khuyên lưỡi, khuyên lông mày, khuyên rốn, khuyên vùng kín, thậm chí là khuyên dương vật.
Nhưng ngoài đời thì đây là lần đầu nhìn thấy, nên hắn có chút tò mò.
Nói một cách công bằng, hắn tự nhận mình không phải là kẻ nông cạn kỳ thị ngoại hình.
Nhưng có một câu nói rất hay.
Ngươi đã chuyển chức thành phù văn chiến sĩ, mà ta lại dùng ánh mắt của người bình thường để nhìn ngươi, chẳng phải là vô ích sao?
Phù văn chiến sĩ còn như vậy, huống chi là một chiến sĩ khuyên đinh cấp cao hơn.
“Không biết, chắc là không đâu nhỉ......”
Mục Vân nói vậy khiến Triệu Hải Long cũng có chút tò mò.
Hắn thậm chí còn lan man nghĩ, không biết cái thứ đó dưới trời nắng có làm chín cả miệng không.
Khi ba người đang thảo luận, lại có không ít học sinh lần lượt đi vào quán đối chiến thành phố.
Hầu như mỗi học sinh trung học phổ thông nào bước vào cũng sẽ lập tức đặt tầm mắt lên Phùng Nhã và nhóm người kia.
Cũng chẳng trách, giữa một đám học sinh trung học chỉnh tề trong bộ đồng phục, xuất hiện một nhóm người với phong cách đặc biệt lập dị như vậy, khó tránh khỏi sẽ khiến người ta phải nhìn thêm vài lần.
Nhất là thằng nhóc Ngô Đồ kia, càng không hề che giấu, cứ trừng mắt nhìn chằm chằm, không biết đang nghĩ gì.
Ngô Đồ: Đây là chiến sĩ Thú Tộc từ đâu tới vậy, dáng vẻ bộ lạc này chưa từng thấy bao giờ!
Ngô Đồ, gần đây đang chìm đắm trong Anime dị thế giới, tò mò thầm nghĩ.
Thời gian trôi qua, hai mươi hai trường trung học phổ thông đã tề tựu đông đủ tại quán đối chiến thành phố.
Ngoại trừ nhóm người Phùng Nhã đến từ trường trung học Hoa Hưng có cách ăn mặc khá đặc biệt, hai mươi mốt trường trung học phổ thông còn lại đều mặc đồng phục của trường mình.
Trông thật gọn gàng và sạch sẽ.
Điều này không thể không nhắc tới bộ đồng phục của Nhất Cao.
Kiểu dáng nền trắng sọc đen, trông vừa chững chạc lại vừa trẻ trung, quan trọng là nó không quá rộng thùng thình như những bộ đồ thể thao thông thường.
Có thể nói, giá trị nhan sắc của đồng phục Nhất Cao cũng giống như thành tích học sinh của Nhất Cao vậy, luôn đứng đầu, bỏ xa các trường khác!
Ít nhất là khi Mục Vân mặc vào, trông rất bắt mắt.
“Khụ khụ, hoan nghênh quý vị đã đến buổi khảo hạch liên tỉnh Tinh linh Trường Thanh của chúng ta, địa điểm tuyển chọn nhân viên xuất chiến của thành phố Tùng Giang. Tôi là Nghiêm Vũ, người phụ trách chính của cuộc tuyển chọn này. Mọi vấn đề trong suốt cuộc thi, quý vị có thể tìm đến tôi bất cứ lúc nào.”
Một người đàn ông trung niên đeo kính gọng đen, thân hình hơi gầy, sắc mặt khá trắng, nheo mắt lại, vừa cười vừa nói với ngữ khí hiền hòa.
Nghiêm Vũ, em trai ruột của Nghiêm Hổ – quán chủ Tùng Giang Đạo Quán, là một trong những phó hội trưởng hiệp hội huấn luyện viên thành phố Tùng Giang, đồng thời cũng là một trong những người quản lý chính của quán đối chiến thành phố, và cũng là một huấn luyện viên cấp Đạo Quán có thực lực mạnh mẽ.
Khi hắn nói chuyện, ngay cả những thiếu niên phong cách punk của trường trung học Hoa Hưng cũng đứng yên lặng, quy củ, không hề gây rối hay làm ồn.
Không phải vì bọn họ quá ngoan ngoãn, hay vì quen biết Nghiêm Vũ, mà đơn thuần là bởi vì bên cạnh Nghiêm Vũ, có một quái vật khổng lồ cao gần ba mét.
Hiện tại, cái bóng hình khổng lồ màu xám tro đó đang khoanh tay trước ngực, dùng con mắt độc nhãn màu đỏ thẫm to lớn của mình mà nhìn xuống tất cả mọi người ở đây.
Mặc dù không chủ động thể hiện bất kỳ ác ý hay địch ý nào, nhưng chỉ việc nó lơ lửng ở đó thôi cũng đủ khiến người ta có cảm giác lạnh lẽo thấu xương như rơi vào hầm băng âm u.
Đây không phải ảo giác, mà là hiệu ứng “Hạ nhiệt độ” đi kèm với Tinh linh hệ U Linh cường đại.
Đến đây, đi theo ta đến nơi tốt đẹp, bằng hữu!
..............................
【Tinh linh: Đêm tối Ma Linh】
【Giới tính: Thư】
【Thuộc tính: U Linh】
【Đẳng cấp: 69(Đạo quán cấp)】
【Đặc tính: Cảm giác áp bách (Cho đối thủ cảm giác áp bách, khiến cho ý chí không kiên định giả, chiêu thức thả ra tốc độ giảm xuống)】
【Chiêu thức: Oán niệm, khói đen, kỳ dị chi phong, trừng mắt, đêm tối ma ảnh, định thân pháp, kinh hãi, nhìn thấu, cái bóng đánh lén, truy đánh, lân hỏa, kỳ dị chi quang, chú thuật, họa vô đơn chí, ám ảnh quyền, hỏa diễm quyền, đóng băng vòng, Lôi Điện Quyền, buộc chặt, trọng lực, niêm phong, tinh thần mạnh niệm, ám ảnh cầu, màu đen ánh mắt, lấy răng đổi răng, dự báo tương lai】
【Mang theo vật: Dẫn độ phiên (Đi tới bỉ ngạn Minh giới đặc thù tiêu ký, dùng để vận chuyển sinh linh hồn phách, U Linh Hệ tinh linh sau khống chế loại chiêu thức hiệu quả tăng thêm, không phải U Linh Hệ tinh linh mang theo, sẽ thời khắc thiệt hại thể lực và năng lượng.)】
【Tiềm lực: Đạo Quán cấp】
【Chủng tộc giá trị: 525】
【Đặc thù tăng thêm:
1.
Dẫn độ vong linh (Đem sinh linh hồn phách mang đến bỉ ngạn Minh giới, có xác suất thu được Chúa Tể Minh Giới ban thưởng, đã dẫn độ số lượng: 167): ①Thể lực hạn mức cao nhất tăng thêm71%, ②Năng lượng hạn mức cao nhất tăng thêm38%, ③Năng lượng phẩm chất tăng thêm22%,tức toàn bộ chiêu thức uy lực tăng thêm22%.
2.
Tiến hóa vật·Linh giới chi bố (Trung cấp): u linh hệ chiêu thức uy lực tăng thêm25%.】
【Sức mạnh đặc thù: Thức tỉnh chi lực·U linh (Nhập môn): U linh hệ năng lượng phẩm chất tăng thêm50%,tức tất cả u linh hệ chiêu thức uy lực tăng thêm50%.】
..............................
Thông tin dài dằng dặc!
Đây là phản ứng đầu tiên của Mục Vân khi nhìn thấy Ma Linh Đêm Tối.
Thật là một Ma Linh Đêm Tối khủng khiếp!
Đây là phản ứng đầu tiên của Mục Vân sau khi xem hết bảng thông số.
Cấp bậc Đạo Quán đỉnh phong, quỹ chiêu thức phong phú đa dạng, vật phẩm mang theo quỷ dị, vô số hiệu ứng tăng thêm đặc biệt, cùng với sức mạnh đặc thù giúp tăng uy lực chiêu thức lên đến 50%.
Tất cả những điều đó đều khiến Mục Vân phải mở rộng tầm mắt.
Đặc biệt là hiệu ứng tăng thêm đặc biệt “Dẫn độ vong linh” kia, càng khiến trái tim Mục Vân đập mạnh.
Số lượng 167 vong linh đã được dẫn độ, đại diện cho 167 linh hồn sinh vật, có nghĩa là ít nhất 167 sinh mạng.
Tê~~
Không ngờ, cái chú trung niên trông hòa nhã, nheo mắt cười hiền lành này, lại là một kẻ hung ác thâm tàng bất lộ!
Quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong!