Chương 103: Dây căng quá ắt đứt

Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 103: Dây căng quá ắt đứt

Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xe ngựa về đến phủ thì đã là giờ Tỵ. Mặt trời vàng rực, bầu trời xanh trong không một gợn mây, đúng là một ngày đẹp để du ngoạn.
Vừa xuống xe, đám gia nhân chờ sẵn ở bãi dừng ngựa của chủ viện đã vội vã tiến lên.
Sau khi hành lễ, một người cung kính bẩm: “Phu nhân, bữa trưa hôm nay dùng ở Đông Lưu Thủy Tạ. Điện hạ có dặn, chờ ngài về phủ thì mời ngài sang đó.”
Hắn ta liếc nhìn xung quanh một lượt, rồi ghé sát lại, hạ giọng bổ sung: “Phu nhân, hôm nay ngài về hơi muộn… điện hạ…”
Câu nói bỏ lửng, nhưng ý trong đó đã quá rõ.
Lệ Lan Tâm khựng lại, bàn tay đang nắm váy khẽ buông, không đáp lời ngay mà nghiêng đầu nhìn về phía xa.
Cuối tầm mắt, một gã thái giám gầy gò cũng vừa xuống xe, đang gượng cười nhìn về phía nàng.
Nàng thu ánh mắt lại, im lặng một lát rồi nói: “Ta phải về tắm rửa thay y phục.”
Nói xong, xoay người định đi.
Đám thị nữ bên cạnh đều giật mình, vội vàng muốn ngăn lại, còn người truyền lời thì hoảng hốt:
“Phu nhân!”
“Điện hạ lúc này đã đang trên đường đến tìm ngài rồi!”
“……”
Lệ Lan Tâm dừng bước, sắc mặt nhàn nhạt: “Ra ngoài một chuyến vừa nắng vừa bụi, người ta không được thoải mái, không muốn dùng bữa. Phiền ngươi đi bẩm lại, điện hạ nếu đói thì cứ dùng bữa trước.”
Người hầu ngây ra.
Nàng không thèm để ý đến hắn, quay sang thị nữ hỏi nhỏ: “Ta chưa quen đường trong phủ, chủ viện đi lối nào?”
Thị nữ cứng đờ, cầu cứu nhìn sang bên trái, kết quả chỉ thấy một gương mặt xám ngoét đang cố gượng cười.
Khương Hồ Bảo đã gần như kiệt sức, phất tay yếu ớt, ý tứ vô cùng rõ ràng:
Tùy nàng, tùy nàng đi.
Thị nữ quay lại, nuốt nước bọt, chỉ tay về phía trước: “Phu nhân, bộ liễn ở bên kia.”
Lệ Lan Tâm nhìn theo, gật đầu, rồi được đám thị nữ vây quanh, đi về kiệu đặt trong đình.
Mặc kệ phía sau mây đen giông bão, lửa lớn đang cháy đồng.
Người hầu truyền lời đứng chết trân tại chỗ, thấy nàng đã đi được mấy chục bước, suýt chút nữa thì ngã lăn ra đất.
Phu nhân tắm rửa thay đồ ít nhất cũng phải mất nửa canh giờ, Lệ phu nhân cứ thế bỏ đi, giờ hắn ta phải quay lại bẩm báo với điện hạ thế nào đây?
Chuyện không làm xong, đợi lát nữa chủ tử tra hỏi, hắn ta không bị lột da thì cũng mất nửa cái mạng!
Ruột gan nóng như lửa đốt, hắn xoay người, chạy vội tới chỗ dựa duy nhất, nước mắt lưng tròng: “Tiểu Khương quản sự ơi!”
Khương Hồ Bảo cảm thấy mấy ngày nay mình già đi năm sáu tuổi, khó chịu quay mặt đi: “Được rồi, được rồi, gào khóc cái gì, xui xẻo.”
“Nhưng… điện hạ còn đang chờ câu trả lời!”
“Thì cứ trả lời thôi.” Giọng thản nhiên.
Người hầu muốn khóc: “Trả lời thế nào đây? Nếu điện hạ biết…”
Khương Hồ Bảo nheo mắt: “Ngươi cũng là người hầu lâu năm rồi, sao giờ lại hồ đồ đến vậy?”
“Chúng ta là nô tài, chỉ cần làm tròn bổn phận. Điện hạ sau đó ra sao, là chuyện của chủ tử, không đến lượt ngươi phải rơi đầu.”
Người hầu ngẩn ngơ, hiểu được đôi chút.
Khương Hồ Bảo trừng hắn ta một cái, rồi thở dài: “Được rồi, ta sẽ đi cùng ngươi gặp điện hạ.”
Dù trước đó đã cho cấm vệ về bẩm báo sơ qua, nhưng hắn ta là người theo hầu ra phủ, chi tiết thế nào vẫn không tránh được việc phải bẩm báo đầy đủ.
Dù sao cũng đã về đến phủ, cá về ao, chim vào lồng. Cho dù Lệ phu nhân còn làm loạn thế nào, cũng có điện hạ đích thân ra tay.
Tịnh các chuẩn bị nước và đồ dùng rất nhanh. Không lâu sau khi kiệu dừng, Lệ Lan Tâm đã được mời vào tắm rửa.
Nàng bước đi khoan thai nhẹ nhàng, trái ngược hẳn với đám thị nữ theo sau, nôn nóng đến mức không giấu nổi, trông như chỉ hận không thể duỗi cả mười ngón tay ra bế nàng lên chạy.
Suốt dọc đường, bọn họ không ngừng khuyên nhủ, đi đi lại lại cũng chỉ là thúc nàng nhanh lên, rút ngắn được chút thời gian nào hay chút đó, sớm một khắc nửa khắc cũng tốt.
“Phu nhân, hay là chúng ta đi nhanh hơn một chút được không?”
“Phu nhân, hay là chỉ thay y phục thôi được không? Tắm rửa thì phải mất khá lâu đó…”
“Phu nhân, bữa trưa hôm nay toàn là món ngài thích, đi chậm chút nữa là nguội mất…”
Lệ Lan Tâm coi như không nghe thấy, vẫn tự mình đi chậm rãi, thần sắc nhàn nhạt. Bị giục cũng không nổi giận, nhưng một câu cũng không đáp lại.
Đám thị nữ đương nhiên chẳng có cách gì với nàng, chỉ đành trông mong đi theo phía sau, mắt mở to như mắt gà đen, khuyên nhủ đến khô cả miệng.
Mãi đến khi tới cửa tịnh các, cuối cùng mới thấy vị “tăng ni phu nhân” kia dừng bước, rồi mở miệng: “Các ngươi sao lại sợ hãi như vậy? Chủ tử của các ngươi có điều gì kiêng kỵ ư?”
Đám thị nữ cười còn khó coi hơn khóc, nhìn nhau một lượt.
Cuối cùng, một thị nữ lớn tuổi đứng phía trước cẩn thận đáp, hạ giọng: “Phu nhân, bọn nô tỳ là lo cho ngài. Hôm nay ngài đi thêm mấy chỗ nên về muộn, Khương tổng quản đã cho người về bẩm báo trước, điện hạ đã biết chuyện ngài ở bên ngoài rồi. Lúc này ngài ấy đang nổi giận, rất muốn gặp ngài, nếu ngài còn chậm trễ… e rằng điện hạ sẽ nổi trận lôi đình.”
Một tràng nói đầy chân thành, không hề phóng đại. Thế nhưng người trước mặt chỉ chớp chớp mắt, rồi khẽ “ừ” một tiếng.
Đám thị nữ đồng loạt hít sâu, tay chân đều lạnh toát.
Sắc mặt Lệ Lan Tâm không hề đổi, lại hỏi: “Ta vừa rồi hỏi nhưng các ngươi còn chưa trả lời. Chủ tử của các ngươi đối với hạ nhân có những điều hỉ ác, kiêng kỵ gì?”
Thị nữ lớn tuổi sững ra, không hiểu sao nàng lại đột nhiên hỏi chuyện này.
Suy nghĩ một lát, nàng dè dặt đáp: “Điện hạ không thích nô tài tự ý làm chủ, cũng không thích ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo. Hầu hạ điện hạ phải cung kính khiêm nhường, tuyệt đối không được làm càn phóng túng.”
Lệ Lan Tâm nghe, vừa gật đầu vừa rũ mắt.
… Những điều này thật ra cũng không khác mấy so với quy củ nàng từng học ở Hứa gia.
Phàm là gia tộc hiển quý, đại trạch thâm viện, dù là làm vợ hay làm nô tỳ đều phải giữ đúng bổn phận, tuyệt đối không được khác người.
Khi ấy bà tử dạy nàng từng nói, Hứa gia vốn là võ tướng lập nghiệp, so với những phủ quan văn, vương phủ, thậm chí hoàng cung đại nội, quy củ chỉ càng nhiều hơn, càng không cho phép có ngoại lệ.
Cậy sủng mà kiêu thì không lâu dài. Bất luận ở đâu, kẻ quên thân phận, càng phóng túng, càng dễ bị ghét bỏ, khó mà đứng vững.
Thị nữ nói xong, thấy nàng ngẩn ra, mà thời gian lại không thể kéo dài, liền gọi khẽ: “Phu nhân? Có phải nô tỳ nói gì không đúng không?”
Lệ Lan Tâm hoàn hồn, ngẩng mắt, ánh nhìn trong veo: “Không có, ngươi nói không sai.”
Nói rồi, nàng bước vào tịnh các, đi qua bình phong, xuyên vào rèm châu, vén màn sa. Hơi ấm thơm ngát ập tới, trước mắt là lụa là khăn gấm, quạt ngọc cỏ thơm, bồn tắm bốn phía tỏa hơi nước mờ ảo.
Hương trầm u uẩn, nước ấm lan tỏa. Đám thị nữ theo sát, chuẩn bị cởi áo cho nàng.
Ánh mắt Lệ Lan Tâm khẽ động, tránh né tay của bọn họ, tự tháo túi thơm ở bên hông: “Lát nữa ta còn muốn mang mấy túi này, đặt ở đây, đừng động vào.”
Đám thị nữ vội đáp, rồi lại vây tới cởi váy, tháo trâm, miệng không quên cười hỏi: “Phu nhân, lát nữa ngài muốn mặc bộ váy nào? Để nô tỳ mang sổ đến cho ngài chọn nhé.”
Y phục điện hạ chuẩn bị cho Lệ phu nhân nhiều đến mức phải làm sổ ghi chép, giờ cũng tiện để lựa.
Chỉ là mấy ngày nay nàng vào phủ, căn bản không để tâm đến quần áo, toàn bộ tinh lực đều dùng vào khóc lóc làm loạn, nghĩ rằng lần này cũng…
“Ta muốn kiểu thật xa hoa lộng lẫy.” Lệ Lan Tâm nghiêm túc nói, “Càng diêm dúa càng tốt, tươi vui một chút, màu đỏ tím là tốt nhất.”
Nói xong, nàng rõ ràng cảm giác được mấy bàn tay trên người mình đều khựng lại.
Không cần quay đầu, nàng cũng biết đám thị nữ lúc này là vẻ mặt gì, kinh ngạc, nghi hoặc, ngơ ngác như bị sét đánh.
Nhưng Lệ Lan Tâm chẳng để tâm. Nàng hất tay họ ra, tự tiếp tục cởi áo.
Nàng muốn vứt sạch vẻ nhạt nhòa, thanh đạm kia đi, càng hoa lệ quyến rũ, càng hợp ý nàng.
Càng tục, càng tốt.
Người ta nói rồi, dây căng quá ắt đứt, chi bằng thả lỏng.
Mấy ngày nay trải qua đủ thứ, nàng đã hoàn toàn hiểu ra, chống cự giãy giụa là vô ích, bởi vì người kia căn bản không có tâm tư như một nam nhân bình thường.
Tính tình âm tình bất định, hỉ nộ khó lường, đến cả chuyện đó… cũng điên cuồng khác người.
Nàng nhất định phải đổi cách khác.
Nam nhân trên đời đa phần đều bạc bẽo, ba thê bốn thiếp, có mới nới cũ; một khi đã tới tay thì sẽ không còn biết trân trọng.
Suy xét như vậy, trước kia nàng càng chống cự hắn lại càng là nước cờ tệ hại, nàng càng không chịu thuận theo, hắn lại càng không chịu buông tay.
Nếu đã thế, nàng không làm liệt phụ ngoan cường nữa, mà sẽ trở thành kẻ bị vinh hoa phú quý làm mờ mắt, một người đàn bà phàm tục, ngạo mạn ngu ngốc. Vốn dĩ nàng cũng chỉ là một phụ nhân dân dã mở tiệm ngoài phố mà thôi.
Hắn thích nàng ở điểm nào, nàng sẽ làm trái lại, từng chút từng chút bào mòn thứ đó.
Chỉ khi nào hắn thật sự ghét nàng, nàng mới có thể hoàn toàn thoát thân, không còn phải lo sợ hắn lại bày ra thủ đoạn gì nữa.
Cách này, e rằng còn chẳng cần tới mười lăm ngày.
Dù đến hạn mười lăm ngày mà hứng thú của hắn vẫn chưa tiêu tan hết, thì một nam nhân nào lại có thể mãi nhớ nhung một phụ nhân tục tĩu đã lớn tuổi? Chỉ cần qua thêm ít lâu, có người mới trong lòng, chút lưu luyến vụn vặt ấy rất nhanh cũng sẽ bị quên đi.
Đến lúc đó, đoạn nghiệt duyên này… cũng có thể kết thúc.