Chương 124: Thủ đoạn của Yêu Cơ

Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 124: Thủ đoạn của Yêu Cơ

Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 124 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phủ Văn An hầu tuy đã suy tàn từ đời lão Văn An hầu, nhưng lạc đà gầy vẫn hơn ngựa chết; huống hồ đây là một gia đình danh giá tồn tại lâu năm, gốc rễ sâu bền.
Trong phủ, xà nhà được sơn vẽ hoa văn, cột trụ chạm khắc tinh xảo, vườn hoa sảnh viện rộng lớn, tất cả toát lên vẻ cao quý và trang nghiêm. Từ cửa chính bước vào, qua cửa vòm hành lang, bàn thờ của Thái phi hiện ra ngay trước mắt giữa chính đường.
Nhìn từ xa, bàn thờ được bày trí gọn gàng, xung quanh là những nữ tử đông đúc, xinh đẹp như hoa.
Đến gần mới thấy rõ: các nữ quyến đứng theo thứ bậc, bên cạnh lại xếp hàng theo thứ tự lớn nhỏ. Dáng vẻ cung kính, nhìn qua một lượt, trang sức lộng lẫy, gương mặt ai nấy đều xinh đẹp rạng rỡ.
Bọn họ vừa tới, toàn bộ nữ quyến liền cùng lúc quỳ lạy.
Lệ Lan Tâm đội mũ che mặt, gió lay dải lụa mỏng, từng lớp chồng lên nhau chập chờn, đủ để nàng thoáng nhìn qua.
Giữa mày nàng khẽ giật. Nàng không lộ vẻ gì, liếc về phía trước, thấy Vân Chính vừa đi vừa ngoái đầu nhìn, mặt mày gần như viết đầy vẻ nịnh hót, xu nịnh… còn gì mà không hiểu.
Trong lòng thoáng dấy lên một cảm xúc khó tả, rồi rất nhanh trở lại bình tĩnh.
… Bề tôi muốn dâng con gái cho vua, hai bên đều ngầm hiểu mà không cần nói ra. Từ xưa đến nay, nhiều khi lại thành “giai thoại”.
Chẳng có gì lạ cả.
Càng không đáng để nàng phải bận lòng buồn bực hay thấy buồn thảm.
Nàng đã sớm đoán trước được.
Chỉ cần nàng còn ở bên hắn, gặp chuyện như thế này cũng chỉ là sớm muộn.
Ngày trước ở Hứa gia, dù Hứa Du thân thể đã suy yếu đến vậy, mẹ chồng Trương thị thấy nàng lâu không có thai còn từng muốn mua thêm hai nha hoàn làm thiếp cho Hứa Du, chỉ cần có con nối dõi là được.
Nếu không phải Hứa Du thà chết chứ không chịu, nói rằng đã làm khổ một người là quá đủ rồi, nay lại còn muốn hại thêm nữ tử khác; nếu cha mẹ muốn y xuống âm phủ mang thêm tội nghiệt, chết không nhắm mắt, thì cứ tiếp tục; muốn y lại cùng nhiều nữ tử làm chuyện chăn gối, chi bằng giết y đi cho rồi.
Xong việc, Hứa Du còn an ủi nàng, bảo nàng đừng lo, y sẽ không cưới thiếp.
Nhưng kỳ thực nàng chẳng thấy có gì cả.
Trong lòng nàng từ lâu đã thông suốt.
Nếu Hứa Du khỏe mạnh, vốn dĩ tuyệt đối không thể nào cưới nàng. Nếu y khỏi bệnh hoàn toàn, mà nàng cùng y vẫn không có con nối dõi, Trương thị chắc chắn sẽ lại gây khó dễ. Hứa Du chịu đựng được một lần, chịu đựng được ba lần, liệu có chịu nổi ba trăm lần? Có thể đối đầu với cha mẹ một năm, hai năm, nhưng có thể đối đầu năm mươi năm hay không?
Rốt cuộc… nàng chẳng có quyền lựa chọn. Chỉ có người khác thay nàng quyết định.
Vậy thì, chấp nhận là được.
Dù sao nàng cũng chẳng thiếu ăn thiếu mặc. Cưới thiếp cũng đâu phải lấy mạng nàng ra tế trời.
Chỉ cần sống bình an vô sự, thế là đủ.
Nàng hờ hững cụp mắt, không hề phản ứng, nên cũng không thấy ánh mắt của người bên cạnh đã tức giận đến sắp phát điên.
Tông Lẫm siết chặt bàn tay người phụ nữ đội mũ che mặt, nhìn chằm chằm không chớp mắt vào khuôn mặt bị che khuất ấy. Lực ở lòng bàn tay hắn vô thức tăng lên.
Thấy nàng nhìn thẳng vào một mảng quần áo lụa là, phấn son phía trước, không một cử động thừa thãi nào, như thể đang ngẩn người, hoặc như không biết phải làm sao, lửa nóng trong lồng ngực hắn phừng phừng dâng trào, sự uất ức, tức giận bành trướng.
Hắn đột ngột ngẩng đầu, sát khí bắn thẳng về phía Vân Chính – kẻ đã nhận ra sự tình không ổn, mồ hôi túa ra ướt đẫm.
Vân Chính vừa nhấc mắt đã chạm phải đôi mắt lạnh như băng, sát khí lộ rõ, lập tức chân tay mềm nhũn, “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống.
“Xin điện hạ thứ tội!” Trong đầu còn chưa kịp hiểu rốt cuộc mình phạm lỗi gì, lời cầu xin tha mạng đã bật ra.
Các nữ quyến quỳ trên đất càng cúi đầu sâu hơn. Văn An hầu phu nhân liếc thấy chồng run rẩy, mặt mũi đã trắng bệch đến cực điểm.
Vốn dĩ hôm nay… họ định…
Im lặng một lúc lâu, trên đầu mới vang tiếng.
“Thứ tội?” Giọng hắn như có như không, lạnh đến rợn người. “Vân khanh nói vậy, lại khiến ta thấy khó hiểu rồi. Ngươi có tội gì?”
Vân Chính lúc này cũng chẳng rõ mình đã chạm phải vảy ngược ở đâu, chỉ thấy oan uổng đến muốn bật khóc.
Ông ta làm sao biết… ông ta làm sao biết Thái tử lại mang theo một nữ nhân đến đây!
Trong triều vốn chưa hề có tin lập phi hay trắc phi. Chỉ mơ hồ nghe đồn mấy hôm trước phủ Thái tử có đưa vào một nữ tử thân phận không rõ ràng.
Nhưng chuyện đó vốn chẳng hiếm lạ. Thái tử trẻ tuổi, sung mãn, bên cạnh có vài thị thiếp là chuyện thường tình.
Song mang một nữ nhân không có danh phận tới phủ đệ của bề tôi… đó lại là chuyện khác hẳn.
Hơn nữa nữ nhân này rõ ràng tuổi tác không nhỏ. Chỉ nhìn dáng người dáng đi cũng biết tuyệt không phải thiếu nữ mười sáu, mà là phụ nữ đã trải đời.
Ông ta không dám đoán lai lịch, chỉ biết một điều: Thái tử đã mang nàng tới nơi ở cũ của mẹ quá cố, mức độ coi trọng ấy thấy rõ ràng.
Nàng tuyệt đối không hề đơn giản.
Nếu không, sao có thể trong tình cảnh không danh không phận mà vẫn mê hoặc được thái tử – kẻ đã nhìn quen mỹ nhân khắp thiên hạ – đến mức khiến hắn thần hồn điên đảo?
Chỉ thấy nàng đứng im không nói một lời, còn chưa lộ mặt, dáng vẻ như chịu uất ức, đã khiến cả hầu phủ “khổ mà không dám kêu”, chỉ biết quỳ xuống xin tha.
Thủ đoạn nắm giữ nam nhân như vậy, tâm cơ sâu xa như vậy… chẳng biết là yêu cơ hồ ly từ đâu chui ra. E rằng sau này Thái tử lên ngôi, yêu phụ này sẽ khuấy đảo hậu cung gây sóng gió ngập trời.
Trong lòng vừa kinh vừa sợ, vô cùng cảnh giác, nhưng ngoài miệng tuyệt đối không thể làm người ngay thẳng. Chỉ có thể uốn lưỡi nịnh hót, nói lời thuận ý, mới mong giữ được cái mạng hèn này.
Suy nghĩ trăm phương ngàn kế chỉ trong một cái chớp mắt, ông run giọng tâu:
“Xin điện hạ… thứ cho thần tội khinh nhờn! Hôm nay điện hạ vì Thái phi nương nương mà đến phủ của thần, vậy mà thần lại chỉ mải sa vào các nghi thức đón tiếp, chưa thể thấu hiểu tấm lòng ưu tư nhớ về Thái phi nương nương của điện hạ, quả thật bất kính. Thần cùng cả phủ đáng lẽ phải mộc mạc, thành kính, ấy mới là có lòng với Thái phi nương nương.”
“Chỉ là… Thái phi nương nương thuở trước yêu hoa cỏ, nay điện thờ vẫn còn vật cũ ngày xưa, toàn là hoa văn cây cỏ. Thần nghĩ, nếu Thái phi nương nương còn sống, hẳn cũng không muốn lúc nào cũng nhìn thấy trước mắt toàn màu trắng lạnh lẽo, nên mới bảo nữ quyến trong phủ đều chọn váy áo thanh nhã, hoa văn đều là loại Thái phi nương nương từng thích nhất, để gửi chút tấm lòng tưởng nhớ.”
Dứt lời, ông ta cúi rạp người càng thấp hơn.
Tông Lẫm lạnh lùng nhìn kẻ đang quỳ rạp dưới đất kia, rất lâu sau, khóe môi mới nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, âm u.
… Một kẻ xảo quyệt, trơn tru.
Tưởng lấy mẹ làm lá chắn là có thể dễ dàng thoát tội, rồi lại như chuột cống tiếp tục mưu lợi?
Chẳng qua là muốn dựa vào quan hệ huyết thống để trèo lên làm “ngoại thích của hoàng gia”, tiện thể cướp quyền, tác oai tác phúc, mượn ân sủng để củng cố địa vị, rồi ở trong triều kết bè kết phái làm điều gian ác.
Năm đó phá nát sự yên ổn của cha và mẹ hắn, nay lại dám đặt ý đồ lên người hắn.
Hôm nay bày trò này… chính là muốn hắn và Lan nương càng thêm xa cách.
Muốn phá nát cả duyên phận của hắn.
Đúng là tự tìm đường chết.
“Tốt.” Tông Lẫm nheo mắt, giọng lạnh như băng. “Nếu đã biết tội, vậy chịu phạt đi.”
Vân Chính đột nhiên ngẩng đầu, tóc mai chỉ trong một chớp mắt đã ướt đẫm mồ hôi lạnh: “Điện… điện hạ?”
Vậy hóa ra nửa đoạn sau ông ta nói… đều vô ích?!
Tông Lẫm mặt không cảm xúc: “Dám bất kính với Thái phi, tội đáng chết vạn lần. Nghĩ hôm nay ta tưởng nhớ Thái phi, không muốn thi hành khổ hình tru sát, liền tước ngươi một bậc quan, phạt bổng lộc một năm, coi như hình phạt nhỏ để răn đe nghiêm khắc.”
Dứt lời, Văn An hầu trợn tròn mắt, một ngụm máu nghẹn ở cổ họng suýt nữa phun ra.
Ông ta hai năm trước phí hết tâm sức mới thăng được một bậc, nay lại bị tước bỏ sạch?!
Ông ta ôm ngực, thân hình lảo đảo như sắp ngã quỵ, Văn An hầu phu nhân lập tức lao tới đỡ lấy.
Trong chính đường, mọi người run bần bật, gần vua như gần hổ, nay lại trước mặt hoàng gia mất mặt như vậy, sao không sợ cho được.
“Phu quân! Phu quân!” Bà ta hốt hoảng kêu.
“Phụ thân!” Tiếng kinh hô nối tiếp, một thiếu nữ đứng gần Văn An hầu phu nhân nhất cũng quỳ sụp xuống, lao tới ôm lấy chân phụ thân. “Phụ thân, phụ thân!”
Nàng ta gọi liền mấy tiếng, rồi bỗng chốc ngẩng đầu, giọng điệu thê lương: “Điện hạ!”
Thân hình mềm yếu, giọng nói trong trẻo, uyển chuyển như chim bách linh, gương mặt xinh đẹp như hoa phù dung, đượm vẻ u sầu.
“Điện hạ, phụ thân thiếp không cố ý, cầu điện hạ tha cho phụ thân thiếp! Thiếp nguyện thay phụ thân chịu phạt!”
Nàng ta nức nở ngẩng mặt, gương mặt cố hết sức bày tỏ, hoa lê đái vũ, chỉ chực vỡ òa.
Tông Lẫm nhìn chằm chằm nữ tử quỳ dưới đất, nheo mắt.
Bỗng nhiên cười lạnh.