Chương 165: Ngoại truyện 9

Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 165: Ngoại truyện 9

Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 165 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mùa đông năm đầu niên hiệu Càn Xương, tân hậu mang thai, Hoàng đế bãi triều ba ngày, đích thân đến Thái miếu cầu tế, ban chiếu đại xá thiên hạ, giảm sưu dịch thuế khóa, lại còn ngỏ ý mở thêm ân khoa.
Kinh thành bảy đêm liền thả pháo hoa, ngàn ánh sáng rực rỡ chiếu đêm, lửa hoa vút lên tận trời sáng, rồng đỏ phượng vàng bay bổng trên cao, lượn giữa không trung, quét rơi muôn sao như mưa.
Triều đình mở các xưởng cháo, tiệm thuốc, tu sửa và tăng cường khắp kinh kỳ cho đến các châu phủ những nơi an dân tế nhược như Từ Ấu cục, An Tế phường, Bi Điền phường… tất cả đều chỉ mong vì hoàng hậu mà cầu điềm lành, tăng thêm phúc thọ.
Hoàng đế được đại hỉ, văn võ bá quan lẽ ra cùng được hưởng ân huệ. Nào ngờ hỉ khí rải khắp vạn dân thiên hạ lại rất “không khéo” bỏ sót đám công thần trong Kim Loan điện.
Người đời thường nói: gặp việc vui thì tinh thần sảng khoái.
Theo lẽ, hoàng hậu mang long thai, bệ hạ vui mừng khôn xiết ắt hẳn thánh tâm đại duyệt. Nói thô một chút, dù vừa bước xuống mái hiên đã bị tuyết lớn nện trúng đầu, e còn khen một câu nện khéo nện hay, tuyết lành báo điềm, năm tới được mùa.
Nhưng vị tân đế này xưa nay vốn khác người.
Bách quan vốn tưởng chuyện mừng lớn thế này, tính tình hỉ nộ thất thường, cương trực và hung hãn của thánh thượng dù không thay đổi hẳn, ít nhất cũng sẽ dịu đi đôi chút, khiến kẻ làm thần được dễ thở hơn. Ai ngờ quả thật có “thay đổi”, lại đổi theo hướng mà cả tiền triều lẫn hậu cung đều không thể ngờ.
Trong đó, tình hình đối với các công thần mà nói, quả thực quái dị và phức tạp đến khó có thể diễn tả hết.
Trước tiên, rõ rệt nhất là thói quen thiết triều của bệ hạ thay đổi. Tân đế so với tiên đế trước kia có thể nói tận tâm vì nước hơn trăm phần: vì quốc sự mà tận tâm tận lực, sớm khuya lo lắng, nghị sự bàn bạc chưa từng qua loa, lơ là.
Vậy mà từ khi hoàng hậu nương nương có thai, bệ hạ lại không còn “thượng triều sớm, tan triều muộn” nữa, trái lại lúc nào cũng vội vàng vào Kim Loan điện, nghe xong chính sự liền sốt ruột bãi triều, tựa như vừa tan triều đã có việc đại sự khác chờ đợi. Đợi đến đêm xuống, mới lại triệu những thần tử đã dâng tấu ban ngày vào Ngự thư phòng để bàn việc đêm.
Ban đầu bách quan còn nghĩ: bệ hạ mới lần đầu làm phụ thân, lại là long thai do Trung cung mang, khó tránh khỏi cảm thấy mới mẻ, quý hiếm, hận không thể giờ nào khắc nào cũng nhìn chằm chằm. Gia đình nào mà chẳng có lúc phu nhân mang thai, người chồng vui đến quá đà? Đó là lẽ thường tình.
Nhưng chẳng bao lâu, mọi chuyện bắt đầu càng lúc càng trở nên “bất thường” hơn.
Tin hoàng hậu có thai truyền khắp thiên hạ sang tháng thứ hai, có một hôm thượng triều vẫn theo lệ cũ tấu trình quốc sự. Thế mà hôm ấy mấy vị đại thần tấu xong, trên long ỷ lại hồi lâu không có chỉ dụ đáp lời.
Im lặng một trận, rồi lại xì xào bàn tán một trận. Hàng trước, gần ngự tọa, các trọng thần và lão thần liền ngẩng đầu lên trước. Không ngẩng thì thôi, vừa ngẩng lên nhìn kỹ, ai nấy đều biến sắc.
Trên long ỷ, Hoàng đế chẳng biết vì sao sắc mặt cực kỳ khó coi: xanh xao, nặng nề, u ám lạnh lẽo, ẩn hiện còn ngả màu đen.
Mà sự khó coi ấy lại chẳng giống khi thánh tâm không vui hay long nhan đại nộ thường ngày, mà mang rõ vẻ bệnh tật cùng sự khó chịu.
Chưa kịp để quần thần kinh hoảng xong mà cúi hỏi long thể có an khang hay không, tân đế đã đột ngột đứng bật dậy, không nói một chữ, sải bước thẳng về hậu điện. Các hoạn quan theo hầu bên cạnh cũng biến sắc, vội vã theo sau, bỏ lại cả điện văn võ đang náo loạn kinh hô.
Hậu điện rốt cuộc xảy ra chuyện gì, bách quan không hay biết. Chỉ dụ bãi triều chưa xuống, đương nhiên không ai dám tự tiện động. Nhưng chưa bao lâu, tổng quản hoạn quan đã từ hậu điện bước ra.
Vừa ra đã truyền khẩu dụ đầu tiên: sai cấm quân điều động, yêu cầu các đại thần lùi ra sau, đứng càng xa càng tốt, người trước người sau dính sát vào nhau mà xếp hàng.
Nói tóm lại, không được đứng gần long ỷ. Dù có muốn tấu việc cũng không được bước lên; cứ đứng xa, mở giọng mà nói lớn là được.
Thánh dụ xưa nay chưa từng có như một cơn gió lạ, thổi cả triều đình rối bời, hoang mang. Ai nấy nhìn nhau, trong mắt đồng liêu đều thấy một vẻ ngơ ngác chấn động giống hệt nhau.
Nhưng thánh dụ đã ban ra, nào có thể chống lại chỉ dụ. Quần thần chỉ đành theo sự sắp đặt của cấm quân, dồn về một phía của đại điện Kim Loan.
Rồi trơ mắt nhìn cung nữ xách lò xông hương, đi lại gấp gáp quanh long ỷ, khói hương trắng như sương, bao phủ khu vực sát bên long ỷ.
Đợi thêm một lúc, bách quan mới thấy tân đế từ hậu điện thong thả bước ra, lại ngồi về long ỷ.
Từ ngày đó trở đi, buổi tảo triều liền trở thành chuyện khiến văn võ bá quan kinh thành phải gãi đầu bứt tóc, uất nghẹn khó chịu tột độ.
Tân đế có chỉ: về sau phàm quan viên nhập điện, bất luận phẩm cấp, tuyệt đối không được dùng hương liệu riêng của mình; trước khi thượng triều cũng không được ăn thức ăn tanh nồng nặng mùi. Kẻ nào thường ngày không chú trọng sạch sẽ, tốt nhất tự liệu lấy thân — đây là lời cảnh cáo, không phải khuyên nhủ.
Từ viện chờ của bách quan, đến cổng hoàng thành, rồi đến trước Kim Loan điện, đâu đâu cũng đặt những đỉnh xông hương lớn, xông cùng một loại cung hương. Mỗi lần thượng triều, các đại thần bắt buộc phải xông hương ba lượt mới được diện kiến thánh thượng.
Mà vào điện rồi vẫn chưa xong. Nay thần tử lại càng không được đứng gần thánh thượng, tất cả phải co cụm, dồn sát về một phía điện mà đứng. Đại điện lại rộng mênh mông, bên này muốn tấu việc thì phải gân cổ mà nói. Nếu tấu bản dài, một phen vật lộn xong, mấy ngày sau cổ họng đều khản đặc.
Hoàng đế ở xa trên long ỷ thì lại thuận tiện: có lời cứ nói, bên cạnh có hơn chục thái giám giọng the thé cao chót vót, muốn nhắc lại thế nào cũng được. Khổ nhất vẫn là một đám triều thần.
Bởi vậy dạo ấy trong kinh thành, các phương thuốc dưỡng họng, dưỡng giọng bỗng nhiên được các phủ đệ quyền quý ưa chuộng. Đại thần ngày ngày uống thuốc họng rồi đi chầu, lại thơm phức mà về phủ.
Cứ thế qua hơn một tháng, những buổi đàm đạo, giao du riêng đều là những lời than trời trách đất.
Bọn họ ai nấy đều là lão gia trong nhà: từ lão thái gia, thái gia, lão gia… vốn phải uy nghi chấn chỉnh gia đình, nay thì hay rồi, mùi hương trên người kẻ nào kẻ nấy còn nồng hơn cả tiểu nương trong viện dung mạo kiều diễm, đúng độ thanh xuân thích làm đẹp. Tan triều về nhà đứng phắt một cái, còn tưởng tiệm hương nào thành tinh, cái mặt mũi già này biết giấu vào đâu cho khỏi xấu hổ.
Tấu sớ xin trình bày cũng vô dụng, thánh ý chẳng hề xoay chuyển. Chỉ là Hoàng đế cũng khiến bọn họ “chết cũng phải biết rõ lý do”: tổng quản hoạn quan nói, sở dĩ như vậy là vì long thể hơi bất an, không ngửi nổi bất kỳ tạp khí hỗn loạn nào, nếu không thánh thượng sẽ khó chịu.
Bách quan nghe xong, ai nấy đều há hốc mồm kinh ngạc. Dạng chứng này, phàm nhà nào từng có phụ nữ mang thai đều chẳng lạ: phụ nữ vừa có thai, khứu giác thường mẫn cảm… nhưng —
Nhưng người mang thai chẳng phải hoàng hậu ư?! Bệ hạ mắc phải thứ tà môn gì thế này?
Thế là đồn đoán nổi lên: phải chăng hoàng hậu nương nương có chỗ nào không ổn, hoặc long thai xảy ra chuyện gì? Nếu không, bọn họ thật sự không nghĩ ra duyên cớ nào khác khiến tân đế biến thành như vậy.
Rất nhanh, trong bách quan có người phát giác ra nguyên do thật sự. Mà họ phát giác được cũng đơn giản, bởi vì họ từng trải qua đúng như thế.
Đàn ông chưa từng trải ít khi biết chuyện này: trong nhà có phụ nữ mang thai, có người làm chồng sẽ “đồng chứng”, cùng vợ xuất hiện các loại khó chịu khi mang thai.
“Khi ấy đúng là…” một vị đại thần cuối cùng cũng hiểu vì sao tân đế lại cổ quái như vậy, vừa thở dài vừa sợ hãi, “ta cùng phu nhân nhà ta, nàng nôn xong ta cũng nôn, nôn đến mức ôm nhau mà khóc. Khóc xong lại tiếp tục nôn.”
“Lưu huynh cũng vậy à? Haiz, chẳng sợ chư vị chê cười, ta khi đó vừa nôn lại vừa ăn được, người béo lên đầy thịt, lại uể oải rã rời, hễ nhìn thấy chữ là buồn nôn!”
“…”
Chúng thần như bừng tỉnh, nhưng ngay sau đó lại là một nỗi lo lắng bao trùm.
Không ai biết căn bệnh quái lạ này của tân đế rốt cuộc sẽ kéo dài đến bao giờ. Mà bọn họ lại bất lực: vua muốn thần chết, thần không thể không chết; vua muốn thần xông hương, thần đương nhiên cũng không thể không xông hương.
Trong đám đại thần có kẻ tinh mắt hơn, khi bị triệu vào Ngự thư phòng bàn việc ban đêm, còn thấy sắc mặt thánh thượng những ngày này chẳng hề vì loạt thánh chỉ quái gở kia mà khá hơn, thậm chí còn tiều tụy thấy rõ.
Tân đế vốn dung mạo tuấn mỹ anh vũ, thân hình cao lớn, đế uy bức người. Nay bỗng gầy đi vài phần, thân hình không đổi nhưng diện mạo lại thêm lạnh lùng sắc lẹm, quanh người khí thế càng âm lãnh, trầm nặng, khiến kẻ nhìn mà phát sợ.
Bách quan run rẩy, lại không nhịn được mà lén bàn luận: phụ nữ mang thai sinh nở phải đủ mười tháng. Nay mới bao nhiêu ngày, chẳng lẽ bọn họ còn phải chịu khổ thế này thêm mấy tháng?
Lời oán vừa lọt ra, các đại thần ngồi đó đồng loạt rùng mình mấy trận, mặt lộ kinh hãi.
Hương mà xông kiểu ấy nửa năm, chẳng phải xông đến hóa thành “người khô ướp hương” hay sao?
Giữa trưa, ánh dương đổ xuống, bên ngoài điện, ánh tuyết phản chiếu lấp lánh màu vàng nhạt, hắt qua cửa sổ.
Lệ Lan Tâm thong thả nuốt hết ngụm canh cuối cùng, đặt thìa ngọc trong tay xuống.
Cung tỳ bưng đồ súc miệng tiến lên. Cùng lúc, người của Ngự thiện phòng bước chân gấp gáp, mau chóng dọn sạch món ăn trên bàn gỗ tử đàn viền vàng, gần như chạy vội khỏi Trường Sinh điện.
Một phen lục tục xong xuôi, trong điện dần khôi phục sự yên tĩnh.
Lệ Lan Tâm rửa mặt xong, mím môi, quay đầu liếc nhìn về phía không xa, ánh mắt phức tạp.
Ở đầu kia ngoại điện, Tông Lẫm sắc mặt cực xấu, nửa tựa gối ngồi đó, trầm ngâm nhìn về phía nàng.
Lệ Lan Tâm một tay xoa bụng đã hơi nhô, được Lương Tương đỡ ngồi lên sập quý phi. Lông thú dày mềm ấm áp, dạo này nàng không có việc gì liền thích ngồi đây đọc sách, thêu thùa mấy món nhỏ.
Tông Lẫm đứng dậy đi về phía nàng, cung nữ lui xa ra ngoài rèm.
Lệ Lan Tâm cúi đầu, chậm rãi vuốt phần bụng còn nhỏ, mày mắt dịu dàng. Đợi đến khi khóe mắt nhìn thấy hoa văn kim tuyến trên mũi giày đế vương, nàng mới ngẩng lên.
Thấy sắc mặt hắn khó coi, ánh mắt cẩn trọng, trầm sâu suốt hai tháng chưa từng thay đổi, gần như hạ mình cầu xin, nàng không biết đã thở dài trong lòng bao nhiêu lần.
Đầu mày khẽ nhíu ưu tư, nàng nhìn hắn một lúc, rồi lại cúi đầu.
Một sự mặc nhận không lời.