Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không?
Chương 101: Án Mộng Yểm
Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không? thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lời nguyền trên người Nam Tầm không gây sát thương nghiêm trọng nhưng lại mang đến nỗi sỉ nhục tột cùng.
Tam Thất cảm nhận rõ ác ý và sự căm hận sâu sắc từ lời nguyền, không khỏi nghi ngờ: rốt cuộc Nam Tầm đã đào mồ cuốc mả nhà người ta hay sao mà lại bị nguyền rủa đến thế?
“Lão đại, lời nguyền này khá hiểm độc, sao càng giải càng khiến hắn hứng khởi?” Vân Bất Ngạ không ngừng siết chặt Nam Tầm.
Chỉ thấy Nam Tầm mặt mày nhăn nhó như chó đói, đôi mắt lộ vẻ hung tợn và thèm khát, lẩm bẩm: “Rác bếp, cho ta rác bếp…”
Tam Thất cảm thấy hơi đau đầu. Thực ra, chỉ cần một sắc lệnh và một lá bùa là nàng có thể giải trừ lời nguyền này. Nhưng hiện tại khả năng vẽ bùa của nàng bị hạn chế, nếu cố ép vẽ, không chừng hiệu quả sẽ lệch hướng, dẫn đến hậu quả khó lường.
Tam Thất lo sợ rằng khi tỉnh lại, Nam Tầm không còn thèm rác bếp nữa mà thèm thứ khác…
“Ngươi ngủ một giấc đi đã.” Tam Thất đưa tay vỗ lên trán Nam Tầm, hắn trợn mắt, ngã nhào xuống đất, miệng sùi bọt, vẻ mặt say mê vô cùng: “Ngon, ngon quá… khà khà… ăn nhiều vào…”
“Lão đại, pháp thuật này hay quá, là thuật gì vậy?”
“Chỉ là thuật Mộng Yểm thôi, để hắn quằn quại trong mơ.”
“Vậy hắn đang mơ thấy mình ăn… ọe…” Vân Bất Ngạ nôn nao, sợ hãi nói: “Không dám tưởng tượng cảnh tượng sau khi hắn tỉnh dậy sẽ tan tành ra sao…”
…
Tam Thất và Yến Độ nhìn nhau.
Tam Thất: “Ngày trừ tịch, ngài cho hắn thêm chút tiền mừng tuổi đi.”
Yến Độ: “…Được.”
Vân Bất Ngạ được giao ở lại trông chừng Nam Tầm, vừa để đề phòng hắn gặp chuyện rắc rối, vừa để “ôm cây đợi thỏ”.
Còn Tam Thất, nhiệm vụ của nàng là theo dõi “cây” còn lại—Yến Độ.
Kẻ nguyền rủa Nam Tầm và kẻ đêm qua lén lút tiếp cận Yến Độ rất có thể là cùng một “ma”.
Thẻ bài thập toàn thập mỹ đã có phản ứng, vậy đối phương chắc chắn cũng bị thương, nếu không đã chẳng hoảng hốt bỏ chạy. Nhìn kết cục của Nam Tầm là biết đối phương là kẻ thù dai dẳng.
Nếu vậy, kẻ đó chắc chắn sẽ quay lại báo thù Yến Độ!
Đêm đó.
Trong thư phòng của Tướng quân phủ.
Tam Thất và Yến Độ mặt đối mặt, mắt nhìn nhau không rời.
Thư phòng vốn không phải nơi nghỉ ngơi thường xuyên. Bên trong chỉ đặt một chiếc sập nhỏ, nơi Yến Độ nghỉ ngơi khi xử lý công vụ hoặc quá bận rộn. Yến Độ người cao chân dài, chiếc sập chỉ vừa đủ cho hai người nằm, hơi bất cẩn là ngã xuống.
Tam Thất ngồi sát tường, vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh: “Lên đi! Sắp đến giờ rồi, mau thổi đèn, đợi thỏ đến cửa.”
Yến Độ thoạt nhìn có vẻ ngại ngùng.
Tam Thất hiếm khi thấy hắn mất tự nhiên như vậy, bèn hỏi: “Ngài đang ngại ngùng cái gì?”
Yến Độ ngập ngừng, cuối cùng mới lên tiếng: “Giường của nam tử, chỉ có thê tử mới được ngồi…”
“Nhưng tình huống khẩn cấp mà…” Tam Thất ngây người một lúc rồi chợt hiểu: “À, vậy ta xuống dưới nhé? Xin lỗi, thất lễ quá, ta xin lỗi tẩu tẩu tương lai trước nhé.”
Yến Độ đột nhiên mím chặt môi. Tam Thất vừa leo lên thì bị hắn đẩy ngược lại vào góc.
Thân hình chênh lệch rõ rệt, Yến Thiếu tướng quân năm ở bên ngoài như một con hổ chặn đường. Tam Thất nhìn vào gáy hắn, chọc chọc.
Yến Độ nhắm mắt, hơi thở nặng nề: “Nàng nói đúng, tình huống khẩn cấp, cả ta và nàng đều không cần quá câu nệ.”
Tam Thất: “Không phải… ý ta là, ngài quên thổi nến rồi.”
Yến Độ: “…”
Hắn đột nhiên mở mắt, quay đầu trừng người bên cạnh, gằn từng chữ: “Nàng, tự, mình, nghĩ, cách, đi!”
Nói xong, hắn nhắm mắt quay người đi, không thèm để ý đến Tam Thất, trong đầu vẫn luẩn quẩn câu nói “tẩu tẩu tương lai” của nàng.
Tẩu tẩu cái quái gì.
Tam Thất: “…”
Đôi khi nàng thật sự không hiểu nổi Yến Độ—không—độ—lượng.
Tam Thất bĩu môi, tâm niệm vừa động, một bóng lướt ra ngoài, thoáng chốc, đèn nến trong phòng vụt tắt, bóng tối bao trùm lấy hai người.
Mất đi thị giác, các giác quan khác trở nên nhạy bén lạ thường.
Trong bóng tối, cả hai đều nghe rõ tiếng hít thở, thậm chí nhịp tim của đối phương.
Dù Yến Độ nằm nghiêng, hắn vẫn cảm nhận được sự tồn tại của người phía sau. Rõ ràng không hề chạm vào nhau nhưng mọi thứ của nàng đều khiến hắn không thể phớt lờ.
Hắn đột nhiên có chút hối hận, tại sao lại quay lưng về phía nàng?
Đột nhiên, một bàn tay nhỏ áp lên lưng hắn.
Rõ ràng chỉ cách một lớp áo nhưng Yến Độ lại cảm thấy bàn tay đó như không hề có ngăn cách mà nắm chặt lấy trái tim mình, cả người hắn cứng đờ.
“Yến Độ, ngài đang căng thẳng sao?” Giọng nói thì thầm của thiếu nữ vang lên từ sau lưng.
Những ngón tay nàng vỗ nhẹ lên lưng hắn như để an ủi. Nàng cảm nhận được sự cứng ngắc của hắn nên dùng cách này để trấn an.
Nào ngờ hành động vô tình ấy lại khuấy động cả một hồ nước xuân.
Yến Độ chỉ cảm thấy một luồng ngứa ngáy khó tả lan từ sống lưng ra khắp toàn thân, khiến hơi thở hắn cũng trở nên dồn dập. Trong đầu Yến Độ chỉ còn bốn chữ vang vọng.
—— Đúng là điên rồi.
Hắn đột ngột quay người lại, nắm lấy tay nàng.
Trong bóng tối, Yến Độ lại nhìn rõ vẻ ngỡ ngàng trên khuôn mặt thiếu nữ.
Trái tim hắn bỗng nhiên mềm nhũn.
Có một luồng sức mạnh đang điên cuồng va đập vào cánh cửa lòng, khiến hắn sắp buột miệng nói ra điều gì đó.
—— Kétttt.
Cánh cửa đột nhiên bị bật mở từ bên ngoài.
Cách mở cửa đầy ngông cuồng này khiến cả Yến Độ và Tam Thất đồng loạt quay đầu lại.
Chỉ thấy ánh trăng xuyên qua cửa rọi vào, một con chó mực lớn mang bộ mặt đầu heo lon ton chạy vào phòng, mặc kệ ánh mắt như lửa đốt của hai người, nó nhảy thẳng lên chiếc sập vốn đã chật chội.
Một phen lăn lộn ăn vạ, nhảy ngang nhảy dọc, nó mạnh mẽ chen vào giữa hai người, tách tay họ ra rồi luồn lách chui vào lòng Tam Thất. Không biết có phải cố ý hay không, cái mông nó cứ chổng lên chổng xuống trước mặt Yến Độ, có mấy lần suýt thì húc vào mặt hắn.
Hai chân sau của nó cũng như đang bới đất, liên tục cào lên người Yến Độ.
Yến Độ: “…”
Tam Thất cũng bị con chó làm cho cạn lời, nàng dùng sức giữ chặt đầu nó.
Đột nhiên, con chó như cảm nhận được nguy hiểm, miệng phát ra tiếng ư ử thảm thiết, lập tức trốn sau lưng Tam Thất, đôi mắt chó sợ hãi nhìn chằm chằm Yến Độ.
Tam Thất thuận thế nhìn sang Yến Độ, phải công nhận, sắc mặt Yến Độ lúc này âm trầm đến đáng sợ.
Mà điều Tam Thất không nhìn thấy là, ngay khoảnh khắc nàng quay đầu đi, con chó sau lưng đã thay đổi bộ dạng tội nghiệp, nó nhe nanh múa vuốt với Yến Độ, thể hiện đầy đủ thế nào gọi là chó cậy gần nhà.
Yến Độ nheo mắt, đột nhiên vươn tay: “Tam Thất, lại đây.”
“Gâu gâu~ ư ử~” Con chó làm nũng, cắn lấy ống tay áo của Tam Thất không cho nàng đi.
Tam Thất nhìn con chó rồi lại nhìn Yến Độ, không chút do dự đẩy con chó ra, đứng dậy nắm lấy tay Yến Độ. Yến Độ thuận thế ôm lấy nàng.
Tam Thất không quay đầu lại nói: “Đại Tướng Quân phiền phức quá, Yến Độ, chúng ta lên mái nhà ngắm sao đi.”
“Được.”
Hai người đi thẳng không ngoảnh lại, để lại con chó một mình trên sập, mắt chó ngơ ngác!
Đồ Tam Tam vô tình!
Người vậy mà vì một tiểu tử thối mà không thương chó nữa! Sao người có thể sau lưng chó mà có con chó khác!!
Ngoài phòng, Tam Thất vỗ vỗ Yến Độ: “Đi thôi, tắm rửa rồi ngủ.”
Yến Độ nhướng mày: “Không bắt thỏ nữa à?”
Tam Thất liếc nhìn về phía thư phòng, ánh mắt sâu xa, khẽ nói: “Bắt được rồi mà…”