Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Không sao đâu, các anh giúp tôi mua vé tàu, tôi tự về được.”
“Được, vậy cô đi đường cẩn thận nhé.”
“Không vấn đề gì.”
Rất nhanh, vé tàu về Hải Thị cho Vân Bắc đã được mua xong, là chuyến buổi chiều.
Nam Thị cách Hải Thị không quá xa, đi tàu chỉ mất chừng năm sáu tiếng. Nếu không có gì ngoài ý muốn, tối hôm đó Vân Bắc có thể về đến nhà.
Tại Hải Thị, Trần Quyên đang lo lắng không yên vì chuyện Vân Bắc mất tích, thì cán bộ công an trực tiếp tìm đến bà, báo tin: “Đồng chí Trần Quyên, chúng tôi đã tìm thấy đồng chí Vân Bắc rồi.”
“Tìm thấy rồi sao? Con bé đang ở đâu?” Trần Quyên vừa mừng vừa lo. Mừng vì Vân Bắc đã được tìm thấy. Lo lắng không biết Vân Bắc có gặp phải chuyện gì không may không.
“Cô ấy bị bọn buôn người bắt cóc đến Nam Thị, nhưng bây giờ đã an toàn. Cô ấy đã lên tàu về Hải Thị, tối nay sẽ đến nơi. Nếu bà rảnh, có thể ra ga tàu đón. Chuyến tàu cô ấy đi sẽ đến ga lúc tám giờ tối.”
“Được rồi, tôi biết rồi, cảm ơn đồng chí công an.” Trần Quyên cảm ơn cán bộ công an xong, nhìn đồng hồ, còn một tiếng rưỡi nữa mới đến giờ tan làm.
Lúc này, còn sớm so với giờ Vân Bắc đến ga, bà cũng không cần xin nghỉ.
Trần Quyên trấn tĩnh lại, định bắt tay vào làm việc. Không ngờ, có mấy người thấy cán bộ công an đã đi khỏi, lập tức chạy đến, dò hỏi tin tức từ bà.
Thời đại này, mọi người vẫn có sự kính sợ tự nhiên đối với công an, hơn nữa còn phổ biến suy nghĩ rằng bị công an tìm đến, chắc chắn không có chuyện tốt lành gì.
Đặc biệt là một số người không hòa hợp với Trần Quyên, càng mang tâm lý muốn xem kịch vui, hỏi: “Chủ nhiệm Trần à, cán bộ công an tìm bà có việc gì thế? Không phải nhà bà có ai phạm tội sắp phải đi tù đấy chứ?”
“Nhà bà mới có người phạm tội ấy!” Trần Quyên bực bội lườm người vừa nói, sau đó giải thích: “Trước đó, Vân Bắc mất tích, tôi đã báo công an. Giờ thì tìm thấy con bé rồi, cán bộ công an qua báo cho tôi một tiếng.”
“Vân Bắc? Không phải là con bé nhà Minh Lan sao? Nó không phải ở với bác cả sao? Sao mất tích lại cần bà báo công an?”
“Nhìn bà hỏi kìa, sống cảnh ăn nhờ ở đậu sao mà sung sướng được. Theo tôi thấy ấy à, lúc đầu con bé không nên về ở với bác cả nó.”
“Bây giờ nói mấy cái này có ích gì, lúc đầu sao bà không nói.”
Trần Quyên thấy mấy người này sắp cãi vã, lập tức lên tiếng cắt ngang: “Được rồi, không có việc gì thì mọi người giải tán đi, tôi còn phải làm việc đây.”
Thấy Trần Quyên đã bắt tay vào làm việc, mọi người cũng đành giải tán. Tuy nhiên, về chuyện Vân Bắc mất tích, bọn họ vẫn rất tò mò.
Chỉ là lúc này bọn họ không dám đến trước mặt Trần Quyên hỏi bà, dù sao cũng là giờ làm việc, bị người khác nhìn thấy thì không hay.
Trần Quyên chẳng quan tâm mọi người nghĩ gì, có tin tức của Vân Bắc, bà làm việc nhanh nhẹn hơn hẳn.
Vừa tan làm, Trần Quyên liền rời khỏi nhà máy, sau đó về nhà nấu cơm cho lũ trẻ.
Đợi nấu cơm xong, nhìn đồng hồ đã bảy giờ tối, bà dặn dò lũ trẻ ở nhà trông nhà cửa, còn mình và chồng mỗi người đạp một chiếc xe đạp, ra ga tàu đón cháu.
Vân Bắc vừa ra khỏi ga, liền nhìn thấy Trần Quyên, không khỏi sững sờ một chút, rồi mở miệng hỏi: “Dì Trần, sao dì lại ở đây? Dì đến đón cháu sao?”
“Đúng vậy!” Trần Quyên thấy Vân Bắc vẫn ổn, trái tim đang treo lơ lửng lập tức nhẹ nhõm hẳn, cười kéo tay Vân Bắc, nói: “Cháu không sao là tốt rồi. Đi nào, theo dì Trần về nhà ăn cơm.”
Nghe Trần Quyên nói vậy, Vân Bắc cũng không từ chối, gật đầu rồi đi theo sau bà.
Chồng Trần Quyên ở bên cạnh, nhìn hai người đi cùng nhau thân thiết như mẹ con, cười nói: “Vân Bắc, cháu về rồi, dì Trần cháu cuối cùng cũng yên tâm được rồi. Cháu không biết đâu, sáng nay bà ấy đi tìm cháu, phát hiện cháu mất tích, suýt nữa thì phát điên lên rồi.”
Vân Bắc nghe vậy, lúc này mới hiểu tại sao Trần Quyên lại biết mình đi tàu về. Chắc chắn là sáng nay phát hiện cô mất tích, sau đó báo công an.
Thì ra là hôm nay công an Nam Thị gọi điện thoại đến, bên này biết tình hình của cô, mới báo cho Trần Quyên.
“Cháu cảm ơn dì, dì Trần.”
“Cảm ơn gì chứ, dì Trần cũng chẳng giúp được gì cho cháu.” Trần Quyên có chút ngại ngùng. Dù bà có nói thế nào, việc Vân Bắc mất tích cũng có liên quan đến Vân Kiến Quốc, nhưng không tìm được bằng chứng, cán bộ công an cũng không thể làm gì được bọn họ.
Nghĩ đến đây, Trần Quyên trực tiếp hỏi: “Bắc Bắc, sao cháu lại bị bọn buôn người bắt đi vậy? Theo lý mà nói, trị an khu vực chúng ta cũng khá tốt mà.”
Vân Bắc cũng không giấu giếm, kể lại toàn bộ quá trình sự việc cho Trần Quyên nghe.
Khi Trần Quyên nghe nói tên buôn người đó theo dõi cô từ lúc cô ra khỏi nhà, hơn nữa buổi sáng còn rình rập gần nhà cô, càng cảm thấy chuyện này có liên quan đến vợ chồng Vân Kiến Quốc.
Vì vậy, bà nói thẳng với Vân Bắc: “Bắc Bắc, dì cảm thấy chuyện này không hề đơn giản, nói không chừng chính là do ông bác và bà bác cả của cháu giở trò quỷ.”
“Cháu biết, chỉ là hiện tại chưa có bằng chứng, cháu phải tự mình tìm bằng chứng trước, mới có thể đưa bọn họ ra trước pháp luật. Cháu cũng vì lý do này, mới đặc biệt quay về.”
Trần Quyên vừa nghe Vân Bắc muốn tự mình tìm bằng chứng, lập tức phản đối: “Không được, cháu là con gái con đứa, quá nguy hiểm. Hay là, dì bảo thằng cả nhà dì giúp cháu nhé.”
Vân Bắc biết Trần Quyên có ý tốt, nhưng vẫn từ chối, nói: “Dì Trần, không cần đâu ạ. Chuyện này, cháu muốn tự mình làm. Dì yên tâm, cháu sẽ cẩn thận.”
“Nhưng mà?” Trần Quyên còn muốn khuyên thêm, lại bị chồng ngăn lại, nói với bà: “A Quyên, Vân Bắc có suy nghĩ riêng của con bé, em nên tôn trọng con bé.”
Chồng đã nói vậy rồi, Trần Quyên cũng không tiện kiên trì nữa, nói với Vân Bắc: “Bắc Bắc, nếu có gì cần bọn dì giúp đỡ, cháu cứ mở lời nhé.”
“Cháu biết rồi, cháu cảm ơn dì Trần.”
Ba người về đến nhà thì đã gần chín giờ tối, lũ trẻ đã ăn cơm xong từ sớm, lúc này đang làm bài tập.
Vân Bắc vào nhà chào hỏi lũ trẻ một tiếng, rồi theo Trần Quyên vào bếp phụ giúp. Trước đó Trần Quyên vì vội đi đón Vân Bắc, cũng chưa ăn cơm. Vì vậy, hâm nóng thức ăn xong, ba người liền ngồi xuống ăn cơm.
Lúc này, tại nhà họ Vân, sắc mặt Uông Tú Mỹ rất khó coi.
Tuy nhiên, bà ta không hề hay biết chuyện Vân Bắc đã trở về, mà là vì hôm nay bà ta vừa tan làm đã lục lọi tìm số tiền Vân Bắc để lại trong nhà.
Đáng tiếc là, bà ta suýt chút nữa đào tung cả căn phòng của Vân Bắc lên rồi, mà vẫn không tìm thấy gì. Vì thế, bà ta thậm chí còn nghi ngờ liệu có phải bị con gái Vân Tuyết lấy mất rồi không.
Nhưng bà ta vừa hỏi, con gái lại nói không có, hơn nữa còn thề thốt đủ điều.
Con gái đến thề cũng thề rồi, bà ta đương nhiên tin con gái. Nhưng Vân Bắc không để tiền ở nhà, thì sẽ để ở đâu chứ?
Chẳng lẽ mang theo bên mình?
Nhiều tiền như vậy, mang theo bên mình chắc chắn không an toàn. Nếu Vân Bắc không ngốc, chắc chắn sẽ tìm một chỗ mà giấu đi.
Nhưng rốt cuộc nó giấu ở đâu chứ?
Uông Tú Mỹ nghĩ nửa ngày, vẫn không nghĩ ra, đành phải đi hỏi Vân Kiến Quốc đang nằm bên cạnh, nói: “Ông xã, ông nói xem con nhóc chết tiệt Vân Bắc sẽ giấu tiền ở đâu?”