78. Chương 78

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bà Lưu giật mình khi nhìn thấy vết thương trên mặt Chu Phỉ Phỉ, rồi lại khó hiểu nhìn cô ta.
Bà không hiểu vì sao một người cao quý như Chu Phỉ Phỉ lại tìm đến nhà mình.
Đúng vậy, trong mắt bà Lưu, Chu Phỉ Phỉ, con gái của thủ trưởng, chẳng phải là một người cao quý sao?
Chu Phỉ Phỉ biết bà Lưu đã câm nên nói thẳng: “Lát nữa tôi nói chuyện, bà đồng ý thì gật đầu. Không đồng ý thì lắc đầu.”
Bà Lưu gật đầu, sau đó nhìn Chu Phỉ Phỉ, không hiểu cô ta muốn nói gì.
Chu Phỉ Phỉ không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: “Tôi biết bà cũng hận Vân Bắc như tôi, hận không thể cho cô ta chết đi. Nếu tôi có cách khiến cô ta phải rời khỏi khu gia thuộc, thậm chí là bỏ mạng, bà có bằng lòng giúp tôi không?”
Bà Lưu không suy nghĩ nhiều, lập tức gật đầu. Đương nhiên bà ta bằng lòng, nếu không phải vì không thể đối phó được Vân Bắc, bà ta đã ra tay từ lâu rồi.
Giờ Chu Phỉ Phỉ nói có cách, bà ta lại muốn nghe xem đó là cách gì.
Trước đây, Chu Phỉ Phỉ từng muốn Hoàng Tiểu Thảo dụ Vân Bắc lên núi để dạy cho cô một bài học. Dù là khiến cô bị thương hay mất mạng thì đều được.
Nhưng giờ cách đó chắc chắn không ổn, vậy thì chỉ có thể dùng cách khác. Hiện tại, cách tốt nhất để hủy hoại một người, đương nhiên là quan hệ bất chính.
Nếu bị người ta phát hiện Vân Bắc có quan hệ bất chính với người khác, cô chắc chắn không thể ở lại khu gia thuộc. Đến lúc đó, cô ta không tin Tư Nam Chiêu còn muốn cưới cô làm vợ.
Nếu Vương Tiểu Song không bị bắt, cô ta đã không cần tìm bà Lưu giúp đỡ. Nhưng bây giờ, cô ta chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào việc bà Lưu có thể làm được việc.
Đừng để lại giống như Hoàng Tiểu Thảo, không làm Vân Bắc bị thương mà còn tự làm mình bị thương.
Có điều đã là quan hệ bất chính, đương nhiên phải tìm một đối tượng phù hợp. Khu gia thuộc chắc chắn không có người như vậy, nên bắt buộc phải tìm bên ngoài, hơn nữa chuyện này còn phải để mọi người trông thấy.
Chu Phỉ Phỉ đã sớm nghĩ ra điều này. Vân Bắc không phải biết y thuật sao? Vậy cô ta sẽ bắt đầu từ khía cạnh này.
Đến lúc đó, cô ta sẽ tìm một tên lười biếng ở thôn lân cận, bảo hắn giả vờ bị bệnh, sau đó viện cớ "có bệnh thì vái tứ phương", cầu cứu đến quân đội. Cuối cùng, khi bác sĩ phòng y tế bận việc, họ sẽ để Vân Bắc đi khám bệnh tại nhà.
Đợi Vân Bắc đến nơi, sẽ đóng cửa lại, cuối cùng bỏ cho bọn họ chút thuốc, vậy đến lúc đó cô ta xong đời rồi.
Càng nghĩ, Chu Phỉ Phỉ càng cảm thấy kế hoạch của mình không tồi, vì vậy cả khuôn mặt cô ta hưng phấn đến đỏ bừng. Vốn dĩ mặt đã bị thương, giờ lại đỏ bừng lên, trông có chút đáng sợ.
Bà Lưu không nhịn được lùi lại mấy bước, rồi khó hiểu nhìn Chu Phỉ Phỉ, không biết cô ta đang hưng phấn chuyện gì.
Dưới ánh mắt của bà Lưu, Chu Phỉ Phỉ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, khẽ ho một tiếng rồi quay lại chuyện chính, nói ra dự định của mình.
Bà Lưu nghe xong cũng vui vẻ theo. Nếu thật sự có thể như kế hoạch của Chu Phỉ Phỉ, vậy Vân Bắc tuyệt đối sẽ thân bại danh liệt.
Cô ta trẻ như vậy, lại bị một tên già nua xấu xí chiếm tiện nghi, e rằng sẽ không chịu nổi. Đến lúc đó, chắc chắn sẽ nghĩ quẩn, rồi không nhảy sông thì cũng tự sát.
Nghĩ đến kết quả đó, trên mặt bà Lưu tràn đầy ý cười, gật đầu liên tục.
Chỉ là bây giờ, thời gian bà ta có thể mở miệng nói chuyện còn khoảng năm sáu ngày nữa. Phải đợi qua mấy ngày này mới có thể đi tìm người.
Tại huyện thành, Vân Bắc vừa đến bệnh viện không lâu đã có không ít bệnh nhân đến tìm cô khám bệnh. Điều này ngoài việc có bệnh nhân cô từng khám giới thiệu, còn có công lao từ lá cờ thi đua của Triệu Dương.
Bệnh nhân thấy lại có người tặng cờ thi đua cho Vân Bắc, đối với y thuật của cô cũng thêm vài phần tin tưởng.
Vân Bắc bận rộn không ngừng cho đến bữa trưa mới dừng lại nghỉ ngơi. Một buổi sáng, cô đã khám cho hơn hai mươi bệnh nhân.
Cao Lan Lan đã sớm đến đợi Vân Bắc cùng đi ăn cơm, thấy cô bận đến mức ngay cả ngụm nước cũng chưa uống, không khỏi trêu chọc: “Bác sĩ Vân, cô bây giờ đã trở thành người nổi tiếng của bệnh viện chúng ta rồi, gần như tất cả bệnh nhân đều đến tìm cô khám bệnh.”
Vân Bắc cười cười, không nói gì. Nếu thật sự là như vậy, thì cô không thể ngày nào cũng đi làm được, nếu không sẽ mệt chết.
Ăn cơm xong, Vân Bắc chuẩn bị về ký túc xá nghỉ ngơi, không ngờ lúc này Viện trưởng Dương dẫn vợ đến nhà ăn. Trước mặt mọi người, Tạ Ngọc Phương chân thành xin lỗi Vân Bắc.
Vân Bắc chấp nhận lời xin lỗi của bà, còn về phần quà tạ lỗi bà mang đến thì Vân Bắc không nhận.
Tạ Ngọc Phương xin lỗi xong, chuyện này coi như đã qua. Những lời đồn đại giữa cô và Viện trưởng Dương cũng coi như đã chấm dứt.
Trở về ký túc xá, nhìn phòng của Chu Cầm bên cạnh treo khóa, Vân Bắc không khỏi nghĩ đến lời Cao Lan Lan đã nói với cô.
Bởi vì hậu thuẫn sụp đổ, Chu Cầm tuy rằng đã ra khỏi Ủy ban nhưng cũng bị bệnh viện sa thải. Đối với sự rời đi của cô ta, người trong bệnh viện đều hận không thể đốt pháo ăn mừng vì cuối cùng cũng tiễn được cái ôn thần này đi.
Đương nhiên, người vui nhất thuộc về bác sĩ Quản. Không còn Chu Cầm – kẻ không biết khám bệnh lại hay hại người này, ông ấy nhẹ nhõm hơn không ít.
Về đến phòng, Vân Bắc trực tiếp nằm lên giường nghỉ ngơi.
Đột nhiên có nhiều bệnh nhân như vậy, cô vẫn thấy hơi mệt.
Nghỉ ngơi một tiếng đồng hồ, Vân Bắc dậy đi làm. Vừa ngồi xuống không lâu, đã có một bệnh nhân đến. Vân Bắc đang định hỏi đối phương không thoải mái chỗ nào, thì một giọng nói quen thuộc truyền vào tai cô.
Vân Bắc ngẩng đầu nhìn lên, hóa ra là Triệu Dương.
“Chủ nhiệm Triệu, sao anh lại đến đây?” Vân Bắc đã biết anh ta lên làm chủ nhiệm, nên trực tiếp gọi chức vụ mới của anh ta.
“Bác sĩ Vân, gọi gì Chủ nhiệm Triệu chứ, cô cứ gọi thẳng tôi là anh Triệu là được. Tôi bây giờ có được như thế này đa phần là nhờ cô, sau này có việc gì cần đến tôi, cứ việc sai bảo.”
Triệu Dương là một người nhớ ơn, vẫn rất cảm kích việc Vân Bắc đã giúp anh ta lên vị trí chủ nhiệm.
Vì vậy, hôm nay anh ta không đến tay không mà mang theo quà biếu.
Vân Bắc cũng không khách sáo, nhận lấy quà của anh ta.
Sau đó, Triệu Dương lại nhắc đến chuyện của Vương Tiểu Song, kể hết những gì anh ta điều tra được cho Vân Bắc nghe.
Biết được Vương Tiểu Song đã giúp Chu Phỉ Phỉ làm không ít chuyện xấu, thậm chí còn hại chết người, trong lòng Vân Bắc lập tức nảy ra ý tưởng. Cô cảm ơn Triệu Dương, và hẹn hai ngày nữa sẽ mời anh ta ăn cơm.
“Được, tôi đợi đấy nhé.” Triệu Dương cười nói.
Anh ta cũng có việc phải làm, vì vậy không ở lâu, ngồi một lát rồi rời đi.
Vốn dĩ Vân Bắc đã khiến Chu Cầm bị tống cổ, mọi người đã rất kiêng kỵ cô. Giờ lại thấy chủ nhiệm Ủy ban đặc biệt đến thăm cô, không những thế còn xưng anh em với cô, mọi người đối với Vân Bắc càng thêm kính nể nhưng cũng giữ khoảng cách.
Ví dụ như Chủ nhiệm Lưu trước đó còn muốn ngáng chân Vân Bắc, bây giờ bà ta nịnh nọt Vân Bắc còn không kịp.
Đối với sự lấy lòng của Chủ nhiệm Lưu, Vân Bắc trước sau vẫn giữ thái độ thản nhiên.
Người thế lực như vậy, Vân Bắc xưa nay không thích, đương nhiên cũng sẽ không muốn có nhiều giao tình với đối phương.
Chủ nhiệm Lưu tuy rằng trong lòng không thoải mái, nhưng cũng không có cách nào. Tình thế mạnh hơn người, Vân Bắc bây giờ không phải người bà ta có thể đắc tội.
Buổi chiều sau khi tan làm, Vân Bắc đạp xe về quân đội.
Lúc đi được nửa đường, từ trong rừng cây bên cạnh xông ra mấy gã đàn ông vạm vỡ, chặn trước xe đạp của cô.