Từ thuở bé thơ, số phận đã định đoạt ta trở thành nô tỳ thấp hèn trong La gia. Dưới mái nhà tưởng chừng phú quý ấy, lão gia mang bộ mặt đạo đức giả, còn phu nhân lại ẩn chứa trái tim rắn độc, tàn nhẫn đến cùng cực. Khi A nương trút hơi thở cuối cùng, cánh cửa địa ngục mở ra. Ta bị tống vào lồng chó, biến thành món đồ chơi để mặc người đời chà đạp, nỗi nhục nhã khắc sâu vào tận xương tủy. Nhưng ngọn lửa hận thù đã nhen nhóm trong ta. Một đêm, ta phóng hỏa, biến cả La gia thành tro tàn, sau đó lẩn trốn vào chốn thâm sơn cùng cốc. Một năm trôi qua, giữa rừng núi hoang vu phủ đầy tuyết trắng, ta gặp một thiếu niên. Chàng đứng đó, đơn độc dưới tán ô, như một bóng hình từ cõi mộng, hay là ánh sáng dẫn lối cho cuộc đời ta?