Chương 13: Sau bữa tiệc rượu

Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đèn pha lê trong phòng VIP xa hoa lấp lánh ánh sáng rực rỡ, nhân viên phục vụ bày đĩa, rót rượu đâu vào đấy, hương rượu nồng đượm lan tỏa khắp không gian.
Chúc Chính Hành ngồi bên trái Trần Thư Hoài, thấy anh có vẻ không định nói về dự án mới nào, mà lại đang bàn với vị lãnh đạo quỹ bên phải về những công ty vòng A vừa niêm yết gần đây.
Nhân lúc họ tạm ngừng câu chuyện, Chúc Chính Hành nghiêng người về phía Trần Thư Hoài, tranh thủ mở lời hỏi: “Trần tổng, hôm nay anh nói chuyện với tổng pháp chế mới của bên đó thế nào?”
Trần Thư Hoài quả nhiên quay sang nhìn ông ta: “Rất chuyên nghiệp.”
“Ồ, ồ! Vậy thì tốt quá. Trước đây lúc tiếp xúc với tổng pháp chế tiền nhiệm của họ, chúng tôi thấy người đó khá mơ hồ về chuyện gọi vốn… Tôi có nghe qua luật sư Khương này, lúc còn ở Sùng Hòa từng làm dự án cho chúng tôi, các đối tác của chúng tôi đánh giá cô ấy rất cao.”
Chúc Chính Hành dừng lại một chút, thấy Trần Thư Hoài đang lắng nghe chăm chú, liền tiện đà nói tiếp: “Trông Khương tổng còn khá trẻ nhỉ? Không ngờ vừa nãy cô ấy bảo con đã năm tuổi. Tôi nghe nói chồng cô ấy cũng làm đầu tư, nhưng cô ấy chưa bao giờ nói là ai, trước đây còn tưởng cô gái nhỏ sợ bị quấy rầy nên lấy cớ thôi.”
Trần Thư Hoài khựng lại một chút, lập tức hiểu rằng Khương Nghi đang cố tình đánh lạc hướng Chúc Chính Hành, anh bình thản nhấp ngụm trà, giọng anh nhàn nhạt: “Ừ, nghe nói cô ấy có hai đứa nhỏ.”
Long phượng thai, thích hóng chuyện, khó dạy, chủng loài: mèo.
Chúc Chính Hành nghe xong liền nói: “Anh với Khương tổng quen biết từ trước ạ?”
“Cũng coi là vậy.”
Nghe cách nói chuyện cho thấy đó chỉ là mối quan hệ xã giao vài lần.
Chúc Chính Hành lại sinh lòng tò mò về người chồng nhà đầu tư trong lời đồn của Khương Nghi, liền hỏi Trần Thư Hoài liệu có biết về nhân vật đó không.
Trần Thư Hoài ngẩng mắt nhìn về phía Khương Nghi, còn cô thì đang mỉm cười dịu dàng chuyện trò với đồng nghiệp bên cạnh.
Anh hạ mắt, nhàn nhạt đáp: “Ông có thể tự mình tìm hiểu thử.”
Chúc Chính Hành tưởng ý anh là cũng không rõ, trong lòng ông ta liền có vài suy đoán: “Theo tôi thì chồng cô ấy chắc là loại công tử nhà giàu mang danh nhà đầu tư nhưng chẳng có bản lĩnh gì. Phụ nữ vừa xinh đẹp vừa có năng lực khó mà ‘giữ’ được, nếu chồng cô ấy thực sự là nhà đầu tư lớn, thì giới này đâu thể nào chưa từng nghe danh.”
Nghe vậy, Trần Thư Hoài bỗng đặt chén trà xuống, đáy chén sứ chạm nhẹ vào khăn trải nhung, phát ra tiếng động trầm khẽ.
Thấy anh tỏ vẻ không mấy hứng thú, Chúc Chính Hành chợt nhớ trước đây nghe nói Trần Thư Hoài không thích bàn chuyện đàn bà, lòng ông ta giật thót, liền lập tức chuyển hướng chủ đề: “À đúng rồi, lúc nãy anh có nhắc dự án mới, là chỉ…?”
Trần Thư Hoài mỉm cười một cách khó đoán nhìn ông ta: “Bên tôi đang quan tâm đến các dự án SPAC phù hợp, nghe nói Thánh Ngọc đang tìm kiếm hướng đi mới, không biết các ông có hứng thú không.”
Mấy dự án niêm yết thông qua sáp nhập với công ty vỏ bọc (SPAC) hai năm nay rất sôi động, CF Capital hoạt động mạnh mẽ trong giới kinh doanh Bắc Mỹ, tiềm lực tài chính dồi dào, tất nhiên không thể bỏ qua. Gần đây Hồng Kông cũng ban hành quy định SPAC mới, giới đầu tư châu Á vì thế chú ý nhiều hơn hẳn.
Chúc Chính Hành nghe xong, im lặng vài giây rồi nói: “…Chúng tôi rất quan tâm, nhưng hiện còn đang quan sát. Vậy thế này, mình giữ liên lạc, nếu có dự án phù hợp chúng tôi chắc chắn sẽ tham gia.”
Trần Thư Hoài cười nhẹ, khách sáo: “Được.”
Chuyện dừng lại ở đó, Chúc Chính Hành lặng lẽ nhấp một ngụm trà.
Dự án “mượn xác” niêm yết cũng như mở một hộp mù (blind box), mà là blind box trị giá hàng trăm triệu đô, không phải ai cũng kham nổi, cũng chẳng phải ai cũng dám mở.
Trong lòng Chúc Chính Hành thoáng dâng lên vài phần cảm thán.
Xét về tuổi tác, Trần Thư Hoài trong giới nhà đầu tư quả thực là quá trẻ, nhưng khác với vẻ ngoài ôn hòa, nho nhã và đầy phong thái học thức, trong ngành anh nổi tiếng là người có gan lớn và hành động quyết đoán.
Năm ấy, chàng trai hai mươi mấy tuổi Trần Thư Hoài mới bước chân vào đời, bị tập đoàn công nghệ hàng đầu nước Mỹ Aowei chơi một vố, mất quyền kiểm soát công ty khởi nghiệp XA Limited. Vậy mà chỉ một năm sau, anh dám lợi dụng lúc họ gặp bê bối khiến cổ phiếu tụt dốc, mạnh tay thu mua cổ phần, thông qua cấu trúc sở hữu tầng trên để giành lại quyền điều hành XA Limited.
Chuyện này năm đó gây chấn động giới đầu tư Trung – Mỹ, Trần Thư Hoài cũng nhờ đó mà nổi danh một thời.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Chúc Chính Hành, dự án Tầm Mộc Văn Hóa e là ẩn chứa nhiều điều sâu xa.
Luật sư kỳ cựu của Sùng Hòa chuyển sang làm tổng pháp chế, người đứng đầu bên dẫn dắt trực tiếp đàm phán, lại có vốn nhà nước tham gia đối trọng…
Liệu ông ta có nên liều lĩnh nâng mức dự định đầu tư?
Nhưng rất nhanh, Chúc Chính Hành gạt bỏ ý nghĩ đó, các nhà đầu tư trong bàn rượu này đều muốn tranh thủ hợp tác với vốn nhà nước, còn bản thân dự án, suy cho cùng chỉ là ngành văn hóa hơi kén chọn, làm sao tạo nên làn sóng lớn?
Không bao lâu, từng món ăn tinh xảo của bữa tiệc được dọn lên, sắc hương quyến rũ, nguyên liệu đắt đỏ.
Chử Kỳ đứng dậy, nâng ly phát biểu.
Tuy còn trẻ nhưng ngoại hình tuấn tú, ăn nói hài hước mà chừng mực, lại mang nét hào sảng đặc trưng của trai phương Bắc, vừa nhập tiệc đã cạn liền ba chén, lập tức làm nóng bầu không khí.
Bữa tiệc rượu chính thức bắt đầu, trên bàn bắt đầu cụng ly mời rượu, tiếng ly rượu chạm vào nhau lanh canh, còn đồ ăn thì chẳng mấy ai động đũa.
Mọi người đều nâng ly muốn đến gần Trần Thư Hoài, bên cạnh anh nhanh chóng vây kín một vòng người.
Trần Thư Hoài cao ráo lại đẹp trai, nhìn thế nào cũng nổi bật như hạc giữa bầy gà.
Khương Nghi theo sau Chử Kỳ, cùng đồng nghiệp tiến về phía Trần Thư Hoài.
“Trần tổng, mời anh một ly, sau này mong anh chỉ giáo nhiều.”
Trần Thư Hoài cụng ba chén với Chử Kỳ, ánh mắt anh liền dừng lại trên Khương Nghi đứng sau lưng anh ấy.
Khương Nghi thản nhiên bước đến trước mặt anh nâng ly, miệng ly theo phép xã giao tự hạ thấp nửa phân, không ngờ anh bỗng đưa tay đỡ lấy cổ tay cô.
“Dựa vào giao tình giữa tôi và Khương tổng, ly này đáng ra tôi phải mời cô.”
Trần Thư Hoài nói năng khách khí, hạ thấp ly trong tay, miệng ly gần như chạm vào đáy ly của Khương Nghi.
Hai chiếc ly có thân hẹp chứa rượu trong suốt khẽ chạm vào nhau, phát ra âm thanh trong trẻo.
Anh uống cạn.
Một hành động nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn.
Xung quanh họ đứng rất nhiều người, lúc này đều ngạc nhiên nhìn về phía Khương Nghi.
Chúc Chính Hành, người vẫn đứng cạnh Trần Thư Hoài, còn thốt lên thành tiếng hỏi: “Hóa ra Trần tổng với Khương tổng có mối quan hệ sâu sắc đến vậy sao?”
Khương Nghi liếc nhìn Trần Thư Hoài, thấy anh mỉm cười mà không có ý định giải thích, đành nói: “Cũng coi là vậy, chúng tôi là bạn học cấp ba.”
Nghe Khương Nghi nói họ chỉ là bạn học cấp ba, Trần Thư Hoài cũng không có phản ứng gì đặc biệt, lại cầm chai rượu chủ động rót đầy cho Khương Nghi, rồi tự rót cho mình.
Anh lại hạ thấp ly mời cô thêm một chén nữa: “Mấy năm nay Khương tổng cũng giúp tôi không ít.”
Lúc này, ánh mắt của các nhà đầu tư nhìn Khương Nghi đã hoàn toàn khác.
Có thể giúp được Trần Thư Hoài, lại khiến anh ở trường hợp thế này chủ động nâng ly, hẳn là mối quan hệ vô cùng thân thiết.
Chẳng lẽ Tầm Mộc Văn Hóa giành được vốn đầu tư của CF Capital cũng nhờ mối quan hệ này chăng?
Khương Nghi mỉm cười uống cạn.
Cô không biết người này sao bỗng nâng thể diện của cô lên quá cao, mà cô cũng không biết phải giải thích thế nào.
Chẳng lẽ nói với đám người ở đây, họ có mối quan hệ kiểu “đã hai lần đến Cục Dân chính” sao?
Trần Thư Hoài lại rót cho cô ly thứ ba.
Khương Nghi bắt đầu nghi ngờ anh có ý đồ muốn chuốc cô say, nhưng cô không có bằng chứng.
Mọi người đều đang nhìn, cô đành lại uống nốt ly này, rồi lập tức che miệng ly lại: “Trần tổng nâng đỡ tôi quá rồi, tửu lượng tôi không tốt, mong mọi người thông cảm.”
Trần Thư Hoài liền cười nói: “Đúng là trước đây tửu lượng của Khương tổng đã không tốt. Vừa rồi tôi lỡ chuốc cô ấy ba chén, tối nay mọi người hãy tha cho Khương tổng đi.”
Người có mặt đều là tinh ý, lập tức có người nói: “Trần tổng đã nói vậy, phần của Khương tổng xin ngài hãy uống giúp!”
Đây chẳng phải lại thêm một cái cớ để chuốc rượu Trần Thư Hoài sao?
Dù gì hai người vẫn chưa tách chỗ ở, Khương Nghi sợ anh thật sự bị chuốc đến say mèm, liền nói ngay: “Không cần, không cần đâu, ai nên uống thì vẫn cứ uống, không thì ngày mai Chử tổng lại trách tôi mất.”
Chử Kỳ bên cạnh lại cười: “Toàn lấy tôi ra làm trò đùa. Bây giờ công ty tôi đi gọi vốn với các vị, tôi phải nghe theo Khương tổng hết.”
Nụ cười trên mặt Trần Thư Hoài chợt nhạt đi, cũng không kiên trì thêm.
Chuyện đỡ rượu cứ thế mà bỏ qua.
Mọi người biết Khương Nghi và Trần Thư Hoài mối quan hệ không hề đơn giản, vì thế cô thuận lợi trở thành “trung tâm được mời rượu” thứ ba trong buổi tối, sau Trần Thư Hoài và Chử Kỳ.
Có câu nói của Trần Thư Hoài từ trước, người đến mời rượu Khương Nghi cũng không cố tình chuốc say, chỉ là người đến quá nhiều, mỗi người một ly, cộng lại cũng không ít.
Cả buổi tối, dạ dày Khương Nghi cứ cồn cào, đầu óc ong ong, tầm nhìn phủ một lớp sương mờ ảo, nhìn gì cũng thấy hai bóng.
Gần mười hai giờ, bữa tiệc rượu mới tan.
Khương Nghi bước ra khỏi nhà hàng, đi về phía con đường nhỏ bên lề, cơ thể bỗng lảo đảo mất kiểm soát, có người đỡ lấy cánh tay cô.
“Cô không sao chứ?” Là giọng của Chử Kỳ.
Khương Nghi quay đầu, thấy Chử Kỳ đang lo lắng nhìn mình, liền cười: “Tôi ổn… chỉ là hôm nay quên mang thuốc giải rượu.”
Chử Kỳ cũng thở dài: “Tối nay toàn những người tửu lượng tốt, cô vất vả rồi. À, cô về nhà thế nào? Tôi đã gọi tài xế hộ, hay là tiện đường tôi đưa cô về luôn nhé?”
“Không sao, hôm nay tôi không lái xe, gọi xe về là được.”
Vốn dĩ hôm nay cô cũng đi xe của Trần Thư Hoài đến, giờ gọi xe về lại càng thuận tiện.
Khương Nghi lấy điện thoại mở app gọi xe, giao diện báo cần xếp hàng, phía trước còn hơn một trăm người.
Cô bóp trán, thấy hơi nhức đầu.
Bên kia, cửa nhà hàng bị đẩy ra, Trần Thư Hoài khoác áo vest trên cánh tay, đang chào tạm biệt người của Văn Hòa Capital.
“Trần tổng, sau này hợp tác nhiều nhé!”
“Nhất định rồi.”
Đứng ở cửa, rất nhanh anh đã thấy hai bóng người quen thuộc đứng bên lề đường không xa, lông mày anh khẽ cau lại.
Chử Kỳ thấy sắc mặt Khương Nghi không tốt, lại nói: “Giờ này gọi xe phải đợi lâu lắm, tôi đưa cô về cũng vậy thôi.”
Khương Nghi lắc đầu, đang định nói mình đợi một lát cũng không sao, không ngờ trong khoảnh khắc lại choáng váng, xây xẩm mặt mày, cơ thể chao đảo đứng không vững.
Chử Kỳ thấy vậy vừa định đưa tay đỡ, không ngờ một bóng người khác bỗng xuất hiện bên cạnh cô.
Trần Thư Hoài nhanh hơn, đã kịp ôm cô vào lòng.
Được ôm chặt, ý thức mà Khương Nghi cố gắng níu giữ lập tức bị men say nuốt chửng, cô ngoan ngoãn nhắm mắt, dựa vào vòng tay của Trần Thư Hoài.
Chử Kỳ nhướng mày, nói với Trần Thư Hoài: “Cô ấy nói hai người đã ly hôn rồi.”
“Đây là chuyện riêng của chúng tôi.”
“Ly hôn rồi thì đâu còn gọi là chuyện riêng nữa?” Chử Kỳ cười: “Tôi không lo lắng về chuyện hợp tác giữa chúng ta, chỉ là với tư cách bạn của Khương Nghi, tôi lo cách làm này của anh sẽ khiến cô ấy khó xử.”
Ánh mắt Trần Thư Hoài quét qua anh ấy hai lượt, nhìn thấu suy nghĩ của đối phương, giọng anh cũng lạnh đi: “Chuyện này không cần Chử tổng phải bận tâm.”
Chử Kỳ đứng nhìn Trần Thư Hoài bế Khương Nghi lên xe.
Bộ vest đen bọc lấy thân hình nhỏ nhắn của cô, mái tóc dài mềm mại rủ xuống từ cánh tay người đàn ông.
Bình thường Khương Nghi độc lập, quyết đoán, lúc này lại vô thức bộc lộ dáng vẻ yếu mềm, cần được nương tựa, Trần Thư Hoài ôm cô, cả người anh toát ra vẻ bảo hộ hoàn toàn.
Chiếc Bentley màu đen chậm rãi lăn bánh rời đi, Chử Kỳ đứng nguyên tại chỗ, trầm ngâm hồi lâu.