Chương 15: Tưởng đã xong

Quốc Vương Cúi Đầu - Bạch Nhật Mộng Dương thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáu giờ rưỡi sáng, ánh trời ngoài cửa sổ như được bọc trong một lớp voan xám lam mềm mịn.
Khương Nghi bị tiếng rung dưới gối đánh thức, chống tay ngồi bật dậy, đầu đau như búa bổ.
Cô liếc sang nửa giường bên kia, chồng cũ của cô còn đang ngủ say.
Đầu càng nhức hơn.
Tiếng rung vẫn dai dẳng.
Khương Nghi lôi điện thoại từ dưới gối ra, vừa thấy cuộc gọi WeChat hiển thị trên màn hình, mắt cô mở to, lập tức bật dậy, lay mạnh người đàn ông bên cạnh.
Trần Thư Hoài cau mày mở mắt: “Sao thế?”
“Dậy dậy, Thiếu Hi gọi tới.”
Trần Thiếu Hi là em gái của Trần Thư Hoài, hiện đang học tại một trường nữ sinh ở Anh.
Khương Nghi chưa kịp quan tâm đến cơ thể đau ê ẩm của mình, đã hất chăn xuống giường, vội vàng chạy vào phòng thay đồ mặc nội y và đồ ở nhà, tiện tay túm lấy quần áo của Trần Thư Hoài, lao về phòng ngủ ném cho anh.
Điện thoại rung rất lâu, nhưng hai người vẫn chưa chỉnh tề xong, cuộc gọi bị hủy.
Trần Thư Hoài từ tốn xỏ áo phông, giọng ngái ngủ: “Sáu giờ rưỡi đã gọi, con bé biết chọn giờ ghê.”
Khương Nghi búi gọn tóc, đánh răng rửa mặt chớp nhoáng, đi tới mép giường cầm điện thoại: “Để em gọi lại.”
“Thôi, nó không gọi nữa thì thôi, ngủ tiếp đi.” Trần Thư Hoài chẳng mấy hứng thú.
“Không được, nhỡ có việc gì thì sao?”
Vì yêu cầu của Trần Thư Hoài nên nhà họ Trần vẫn chưa biết chuyện hai người ly hôn, Khương Nghi dĩ nhiên cũng phải giữ thể diện cho anh.
Cô ngồi xuống cạnh anh, hắng giọng bấm gọi lại cho Trần Thiếu Hi.
Hai giây sau đã có người nghe máy.
Trên màn hình là một cô gái xinh xắn lanh lợi, ngũ quan có năm phần giống Trần Thư Hoài, trên dái tai đeo đôi khuyên kim cương lấp lánh, toát lên vẻ quý phái mà đáng yêu.
“Chị dâu!” Trần Thiếu Hi cười rạng rỡ, cô bé không rành tiếng Trung, gọi một tiếng xong liền chuyển sang tiếng Anh với giọng Anh rất rõ ràng: “Em nhớ chị quá!”
Khương Nghi cũng cười: “Chị cũng nhớ em. Dạo này thế nào?”
Quan hệ của cô với đám em trai em gái nhà họ Trần rất tốt, Trần Thiếu Hi thích hẹn cô gọi video định kỳ, đôi khi còn nhờ cô mua giúp mấy hộp quà đồ chơi mới ra ở trong nước.
Chưa kịp trả lời, Trần Thiếu Hi bỗng thấy người đàn ông bên cạnh cô, liền kêu lên: “Anh, sao anh lại ở đây?”
Trần Thư Hoài hỏi: “Sao anh lại không thể ở đây?”
Anh nói tiếng Anh lưu loát kiểu Mỹ, so với khi nói tiếng Trung thì tông trầm hơn, có lẽ vì còn ngái ngủ, giọng còn khàn khàn, mang theo chút gợi cảm khó tả.
Trần Thiếu Hi nói với anh: “Được rồi, em tưởng anh đang ở Mỹ. Nhưng bọn em chuẩn bị nói chuyện con gái, anh có thể tránh đi không.”
Trần Thư Hoài: “Không. Bây giờ ở trong nước là sáu rưỡi sáng, bọn anh còn phải ngủ. Em đổi giờ khác rồi nói chuyện.”
Trần Thiếu Hi: “Nhưng em muốn nói ngay cơ.”
Lông mày Trần Thư Hoài khẽ nhướng: “Sao? Em biết yêu rồi à?”
Cô gái bên kia màn hình hét toáng: “Sao anh đoán được vậy! Trời ơi, chị dâu, có thể đừng để mặt anh em xuất hiện trên màn hình không, nói về một chàng trai trước mặt một người đàn ông thấy kỳ lắm.”
Trần Thư Hoài: “Đàn ông gì, em tìm được nhiều lắm cũng gọi là cậu trai con nít thôi.”
Khương Nghi bật cười, lia camera ra chỗ khác để một mình nói chuyện với Trần Thiếu Hi.
Đó là mối tình đầu của cô bé, là một chàng trai người Anh đang học ở Eton, bề ngoài điển trai, lại là một tay đánh bóng chày cực kỳ cừ khôi.
Trần Thư Hoài chẳng mặn mà với tâm sự yêu đương của một cô nhóc mười mấy tuổi, dậy rửa mặt xong thì xuống lầu pha hai cốc cà phê.
Khi anh bưng hai cốc cà phê lên, Khương Nghi đang ngồi trên ghế đơn trong phòng ngủ, mải mê nói chuyện về cậu bạn trai bé nhỏ kia, miệng không ngừng tán dương.
“Cậu ấy ngọt xỉu!”
“Tấm này đẹp trai quá, gửi cho chị mấy tấm khác xem với.”
“Cậu ấy có mấy múi bụng?”
Đấy là chủ đề khi con gái túm tụm lại với nhau ư?
Trần Thư Hoài đặt cà phê bên cạnh Khương Nghi, cô theo thói quen đưa tay cầm lên uống một ngụm, chẳng buồn liếc anh lấy một cái.
Anh ngồi xuống phía bên kia, cầm iPad đọc tin tức.
Giới thiệu xong quá trình quen nhau, Trần Thiếu Hi phấn khích hỏi Khương Nghi: “Chị dạy em cách chuẩn bị hẹn hò được không? Chị đã ‘xử’ được anh em, nhất định ‘xử’ được mấy anh khác!”
Ngoài khung hình, Trần Thư Hoài bất chợt lên tiếng: “Trần Thiếu Hi, em nói cái gì đấy?”
Trần Thiếu Hi làm mặt quỷ ở chỗ anh không thấy, Khương Nghi phì cười, rồi bắt đầu với cô bé từ trang điểm ăn mặc cho tới chuyện trò khi hẹn hò, cho đến khi bảo mẫu nhắc cô bé đi ngủ.
Trước khi tắt máy, Trần Thiếu Hi rốt cuộc cũng chịu chia chút sự chú ý cho ông anh ruột: “Em yêu anh nha, anh không cần yêu em nhiều đâu, yêu chị dâu nhiều vào. Bye bye, hai người nhớ qua Anh thăm em nhiều nhiều~”
Trần Thư Hoài “ừ” một tiếng: “Bọn anh cũng yêu em, đừng lên giường với bạn trai em, tạm biệt.”
Cúp máy xong, anh chuyển khoản cho cô bé hai trăm nghìn bảng Anh, tài trợ một bộ đồ hẹn hò từ đầu đến chân.
Cuộc gọi thoại kết thúc, giọng nói vui tươi hoạt bát của Trần Thiếu Hi tan biến khỏi căn phòng, lớp vỏ ấm áp giả tạo cũng như bọt nước vỡ tan.
Khương Nghi nắm điện thoại, chạm mắt với Trần Thư Hoài.
Ký ức hỗn loạn đêm qua ùa về, trong lòng cô dâng lên đôi chút bối rối.
Cô nên nói gì với anh đây? Ví dụ như đêm qua chỉ là ngoài ý muốn, chúng ta không nên như vậy, sau này đừng thế nữa… những lời đại loại thế.
Nhưng hôm qua anh đã cho cô cơ hội để từ chối, giờ nói ra lại thành kiểu ra vẻ.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cô lên tiếng trước khi Trần Thư Hoài mở miệng: “Em chuẩn bị đi làm đây.”
Dứt lời, cô không cho anh cơ hội nói thêm, quay người đi thẳng vào phòng thay đồ.
Đóng cửa trang điểm, xuống lầu lấy xe, phóng thẳng tới công ty.
Chim Tước Sớm Phát Tài:【Vậy tức là tối qua cậu với Trần Thư Hoài sau khi uống rượu thì ân ái, sáng nay tỉnh dậy xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, vội vã tháo chạy, rời khỏi căn nhà từng là tổ ấm của hai người một cách lật đật, rồi đúng 8 giờ sáng đã vùi đầu vào công việc ở văn phòng?】
Khương Nghi:【Đúng, dùng từ chuẩn phết.】
Chim Tước Sớm Phát Tài:【Cậu đi đâu đào ra được kiểu người đàn ông tuyệt vời thế này vậy? Ly hôn xong không chỉ cho một khối tài sản khổng lồ, còn kèm theo dịch vụ ngủ chung. Cậu chắc hai người thật sự “hết tình cảm” à?】
Khương Nghi:【Dạo này anh ấy rất khác, trước giờ anh ấy không thế.】
Chim Tước Sớm Phát Tài:【Đói thì mới biết tìm sữa, ly hôn rồi mới thấy áy náy, không còn là vợ mình nữa thì bỗng nhận ra cậu đẹp.】
Chim Tước Sớm Phát Tài:【Thế cậu tính sao?】
Khương Nghi:【Tớ thấy rối lắm, tối nay tớ qua chỗ cậu ngủ nhé.】
La Thước liền gửi cho cô một cái sticker vui mừng.
Đêm qua uống rượu cộng thêm thiếu ngủ, cả ngày Khương Nghi uể oải rã rời, chiều đang rót cốc cà phê thứ ba ở máy pha thì vừa vặn gặp Chử Kỳ.
Thấy cô mệt bơ phờ, anh ấy khuyên cô về nghỉ trước.
Hôm nay từ bộ phận chuyển lên tay Khương Nghi không nhiều việc, cô tới sớm nên sáng đã giải quyết gọn, buổi chiều đúng là chẳng còn gì làm.
Sếp đã gợi ý, Khương Nghi cũng không định cố gắng thêm, ghé phòng nhân sự xin nghỉ phép rồi lái xe thẳng tới nhà La Thước.
La Thước sống kiểu “thượng lưu” điển hình của giới đô thị, thuê dài hạn một căn hộ dịch vụ ở khu thương mại sầm uất và đắt đỏ, căn duplex hai tầng, diện tích vừa phải, cùng tầng còn có phòng gym và bể bơi xịn, chỉ cách vài trăm mét là những bảng quảng cáo khổng lồ của các thương hiệu xa xỉ.
Khương Nghi có thẻ thang máy căn hộ của cô ấy, thành thạo quẹt thẻ và bấm nút.
Thang máy đi một mạch từ tầng mười tám xuống tầng một, tiếng “ding” vang lên khi cửa mở, một thanh niên ăn mặc bảnh bao bước ra.
Anh ấy nhìn Khương Nghi vài giây, bỗng gọi đúng tên cô.
Khương Nghi ngẩng lên, ngạc nhiên: “Trình Việt?”
Trình Việt cũng không ngờ gặp cô ở đây, chào hỏi: “Lâu quá không gặp, dạo này thế nào?”
Khương Nghi biết Trình Việt thân thiết với Trần Thư Hoài, đoán chắc anh ấy cũng biết chuyện ly hôn, bèn nửa đùa nửa thật: “Giống như anh biết đấy.”
Nghe vậy, Trình Việt xoa mũi ngượng ngùng, vờ như không hiểu: “Ờ ờ ờ, nghe Thư Hoài nói gần đây cô đổi việc, sống rất vui vẻ, chúc mừng chúc mừng! À, tôi phải đi họp rồi, có dịp chúng ta nói chuyện tiếp nhé!”
Khương Nghi mỉm cười tạm biệt.
Ra khỏi tòa nhà sang trọng, Trình Việt bỗng khựng lại, ngoảnh đầu nhìn tòa cao ốc có giá thuê đắt đỏ kia.
Không đúng… Khương Nghi tới đây làm gì?
Trong tay cô còn cầm thẻ cư dân, trông không giống người lần đầu tiên đến.
Những người thuê bên trong đa phần là giới tài chính lương cao và các chủ startup, ở gym với bể bơi thỉnh thoảng lại rộ lên tin đồn về việc các cư dân ở tầng này tầng kia “trúng tiếng sét ái tình”.
Trong đầu Trình Việt lập tức có suy đoán, sắc mặt bỗng trở nên nghiêm trọng.
Dù Trần Thư Hoài đã ly hôn với cô, nhưng có phải vẫn nên nói với anh một tiếng không nhỉ?
Trình Việt hiểu rất rõ, Trần Thư Hoài chỉ coi vụ ly hôn là Khương Nghi đang giận dỗi, dù có ầm ĩ hơi lớn tiếng một chút, nhưng vẫn nằm trong tầm kiểm soát của anh.
Nếu phát hiện sự việc vượt ngoài tầm kiểm soát, nhất là dính tới Khương Nghi, anh bộc phát ngay lập tức cũng không phải là không thể…
Dù gì cũng là người có địa vị, lỡ bị truyền thông chụp được thì rắc rối lớn.
Càng nghĩ, lông mày anh ấy càng cau chặt, anh ấy mở khung chat với Trần Thư Hoài, gõ rồi lại xóa, cuối cùng chỉ nhắn:【Thư Hoài, buổi nhậu tối nay nhất định cậu phải tới, tôi có chuyện muốn nói.】
Nói trực tiếp vẫn hơn, lỡ có chuyện gì còn kịp ngăn chặn.
Tám giờ tối, Blueport đèn hoa rực rỡ, trai thanh gái tú của Kinh thị tấp nập qua lại.
Trong quán bar A ở khu sầm uất nhất, Trình Việt và mấy người bạn lâu năm sống ở Kinh thị đang trò chuyện rải rác, ai nấy đều có vẻ lơ đãng.
Trần Thư Hoài vừa xuất hiện ở cửa, các cô gái hai bên đã bị thu hút ánh nhìn, có người định chạy đến xin WeChat.
Lần này Trình Việt không có tâm trạng đùa cợt, vẫy tay: “Thư Hoài, bên này!”
Trần Thư Hoài đi tới ngồi cạnh anh ấy, chào mấy người còn lại.
Bàn này ngoài Trình Việt còn ba thiếu gia cùng trang lứa, đều là những người thuộc thế hệ thứ hai, thứ ba của các gia đình danh giá ở Kinh thị, quen Trần Thư Hoài, cũng biết thói quen sinh hoạt của anh.
Nghe anh tới, bọn họ lần này cố ý không dẫn theo các cô bạn gái hot girl của mình.
Trong giới, duy trì các mối quan hệ là cần thiết, nhưng hôm nay Trần Thư Hoài không có hứng thú cho lắm.
Chiều nay anh hỏi Khương Nghi mấy giờ về nhà, cô không trả lời, đến bảy giờ anh ra khỏi nhà, vẫn chưa nhận được tin nào từ cô.
Ly rượu được đặt xuống, chất lỏng trong suốt ôm lấy viên đá tròn, phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Trần Thư Hoài nhấc ly, vị đắng lạnh tràn vào miệng, phần nào xoa dịu được cơn bực bội.
Trò chuyện đủ thứ chuyện trên trời dưới đất được nửa tiếng, Trình Việt hỏi: “Ra ngoài làm điếu thuốc không?”
Họ đứng ở ban công châm thuốc, làn khói trắng lờ mờ tỏa ra từ môi.
Nhìn ra ngoài vừa vặn thấy dãy tòa nhà văn phòng ở xa.
Trình Việt nhìn chằm chằm một tòa khá lâu rồi mở lời: “Chiều nay ở khu căn hộ tôi đang ở, tôi thấy Khương Nghi cầm thẻ cư dân đi thang máy lên.”
Ánh mắt Trần Thư Hoài từ từ chuyển sang Trình Việt, đầu ngón tay trắng nõn kẹp điếu thuốc, đốm lửa lập lòe cháy.
Trình Việt không nói tiếp.
Điếu thuốc cứ cháy âm ỉ, tàn thuốc rơi lách tách.
Mãi nửa phút sau, Trần Thư Hoài mới mở miệng, giọng hơi khàn khàn: “Cho tôi địa chỉ.”