126. Chương 126: Chuyên nghiệp

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành

Chương 126: Chuyên nghiệp

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Màn sương xám vô tận lặng lẽ lơ lửng, một tiếng ma sát khe khẽ vang lên ở vị trí đầu của bàn đồng dài.
Klein đổi tư thế ngồi, bắt đầu nghiêm túc cân nhắc đến các chi tiết trong sự kiện ác linh kia. Hắn càng ngày càng tin tưởng rằng, khi ấy mình và tiểu thư Sharron hoàn toàn không để mắt đến khả năng Rafter Pound xảy ra vấn đề:
Đây là năng lực phi phàm của "Nhà Âm Mưu" thuộc con đường 'Tư Tế Đỏ' sao?
Hơn nữa còn tiệm cận với phạm trù đánh lừa bình thường hơn, chỉ bị tác động bởi một chút sức mạnh siêu nhiên. Thế nên, dù có tiến lên mảnh không gian thần bí phía trên sương xám này, mình cũng chẳng bị động phát hiện ra được, mà nhất định phải chủ động suy nghĩ và phân tích thì mới nhận ra vấn đề?
Nếu không phải nghe từ thầy Azik rồi biết ác linh kia được nghi là Thiên Sứ Đỏ Medici đã vẫn lạc, mình vốn dĩ sẽ chẳng cảm thấy có vấn đề gì, cũng không thuê tiểu thư 'Ma Thuật Sư' đến phố Williams tìm kiếm điều dị thường...
Suy nghĩ một lúc, Klein hiện ra giấy bút, chuẩn bị dùng phương thức bói toán để xác nhận suy đoán của mình.
Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng hắn cũng đặt bút xuống viết câu văn để "Xem bói cảnh mơ":
[Tình trạng hiện giờ của phó Nam tước Rafter Pound.]
Bỏ bút máy cán tròn đỏ thẫm xuống, Klein cầm tờ giấy bói toán, tựa người vào lưng ghế.
Hắn hồi tưởng lại những thông tin liên quan tới Rafter Pound mà mình biết rồi khép mắt lại, tụng niệm câu văn, tiến vào suy tưởng.
Suy nghĩ của Klein dần lắng xuống, hắn nhanh chóng bước vào giấc mơ.
Bên trong thế giới xám xịt tối tăm, những hình ảnh rời rạc thoáng lướt qua, cuối cùng dừng lại ở căn nhà số 29 phố Sivellaus.
Trong phòng khách ấm áp, Rafter Pound đang mặc bộ đồ ngủ cotton, cầm một ly rượu đựng chất lỏng đỏ rực, yên lặng đứng bên cửa sổ, đưa mắt nhìn trụ sở chính của đồn cảnh sát Backlund chếch phía đối diện.
Hai bên tóc mai của vị phó Nam tước này càng trở nên hoa râm, hốc mắt sưng vù thâm quầng, nếp nhăn trên trán và khóe miệng càng thêm rõ ràng, khiến gã trông như đã khoảng bốn mươi tuổi.
Đồng tử gã không giãn ra quá nghiêm trọng nhưng trông vẫn bất thường, hai má đỏ hây hây, miệng mỉm cười. Trông gã hơi dị thường so với lần cuối Klein gặp gã.
Quả nhiên, gã xảy ra vấn đề gì rồi... Klein thoát khỏi cảnh mơ, suy tính xem nên xử lý ác linh kia thế nào.
Không chút mảy may, hắn đã có ngay tư duy nhất quán về vấn đề này. Trong tình huống không thể liên lạc với tiểu thư Sharron, phản ứng đầu tiên của hắn chính là tố cáo!
Nhưng tố cáo kiểu gì giờ? Klein tập trung suy tư, hiện ra hình dáng 'Thế Giới', khiến hắn khẩn cầu:
"Thông qua con đường đáng tin cậy, chuyển giao thông tin dưới đây cho Giáo hội Đêm Tối với Giáo hội Hơi Nước.
Thông tin là: Gián điệp cấp cao của Feysac và Intis tập trung ở phố Williams, chưa rõ mục đích.
Thù lao 100 bảng."
Đây là lời giải thích Klein đã suy đi tính lại. Nếu trực tiếp lộ ra những chuyện như Vua Thiên Sứ, Thiên Sứ Đỏ, gia tộc Medici và tàn tích Vương triều Tudor, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý và coi trọng của Giáo hội cùng quân đội. Song, điều đó cũng dễ khiến người phụ trách tố cáo là tiểu thư 'Ma Thuật Sư' Fors bị tổ chức chính phủ để mắt, kéo theo nguy hiểm cực lớn.
Câu "Gián điệp cấp cao của Feysac và Intis tập trung ở phố Williams" không chỉ khá nhẹ nhàng mà còn là thứ Người Phi Phàm bình thường có thể phát hiện. Ngoài ra nó vẫn đủ khiến Giáo hội và quân đội cảnh giác, phái cường giả tương ứng ra, lựa chọn áp dụng phương thức hữu hiệu nhất.
Về kết quả cuối cùng sau cuộc điều tra, đấy sẽ là công trạng của bọn họ chứ chẳng liên quan gì đến kẻ tố cáo.
Klein cũng đã cân nhắc qua lựa chọn nhờ thầy Azik hỗ trợ, nhưng cuối cùng quyết định từ bỏ. Vì ác linh kia được nghi là một Vua Thiên Sứ khi còn sống, vô cùng nguy hiểm. Thầy Azik còn đang trong giai đoạn khôi phục, chưa chắc đã đối phó được với nó.
Tư lự một hồi, Klein biến cảnh tượng đã hiện ra thành một luồng ánh sáng, truyền vào ngôi sao đỏ thẫm tượng trưng cho tiểu thư 'Ma Thuật Sư'.
...
Backlund, quận Cherwood.
Khi nhận được lời hồi đáp từ ngài 'Thế Giới', Fors nghe mà sửng sốt.
Hóa ra đó lại là gián điệp cấp cao của Feysac và Intis sao? Cô kinh ngạc nhủ thầm, tin rằng không đời nào có thể suy ra kết luận như vậy chỉ dựa trên tài liệu mình cung cấp.
Tuy nhiên, cô nhanh chóng thả lỏng khi nghĩ rằng sở dĩ ngài 'Thế Giới' nghi ngờ phố Williams có dị thường là vì nhận được tình báo tương ứng về gián điệp cấp cao. Một khi đã xác nhận được sự có mặt của người Feysac và Intis, có thể dễ dàng kết luận như vậy.
Chuyển giao thông tin này cho Giáo hội Đêm Tối và Giáo hội Hơi Nước? Chẳng phải đây chính là một cách nói hoa mỹ của tố cáo sao... Tiếc thật ấy, không thể ra đó hóng hớt nữa, chứ không nhất định sẽ có kịch hay để xem... Fors cũng chẳng lạ gì trò tố cáo này, dù sao bạn cùng phòng kiêm bạn thân của cô chính là một thợ săn tiền thưởng.
Cô nhanh chóng nảy ra một ý, quyết định giao việc tố cáo này cho Xio, người có nhiều kinh nghiệm.
Bước ra phòng ngủ, cô đã thấy Xio đang ngồi trên ghế sofa, hơi nghiêng người về trước xem văn kiện về mục tiêu, thỉnh thoảng vò vò mái tóc vàng rối bời, trông cực kỳ nghiêm túc.
Fors tiện tay lấy một miếng bánh trông như món đồ trang sức, ngồi sát vào ghế sofa, đưa cho:
"Nè, làm miếng bánh ngọt đi."
Xio liếc nhanh qua miếng bánh ngọt phủ kem. Vẫn tập trung như cũ, cô nàng giơ tay định cầm lấy.
Đúng khoảnh khắc ấy, Fors khẽ đảo cổ tay rồi xòe tay ra, miếng bánh ngọt trên lòng bàn tay đã biến thành một bông hoa vải màu vàng.
"Ngạc nhiên chưa?" Cô cười tươi rói.
Xio không khỏi trợn ngược mắt lên:
"Thôi trò diễn của cậu đi, tớ chỉ muốn ăn thôi."
"Được rồi mà, tớ có chuyện muốn nhờ cậu, 70 bảng." Fors mỉm cười ngồi xuống.
...
Sau khi xử lý xong vụ ác linh, Klein trở về thế giới hiện thực, tiện thực hiện nghi thức, mang chiếc máy thu phát vô tuyến đã đặt trên sương xám mấy ngày nay về phòng ngủ của chủ nhân khoang hạng nhất.
Hắn nằm dài trên giường, dùng cách suy tưởng để hồi phục năng lượng cho đến khi bị tiếng lạch cạch đánh thức.
Thời điểm Klein mở mắt, ánh trăng đỏ rực ngoài cửa sổ đã chiếu vào căn phòng mờ tối như một lớp màn mỏng, phủ lên chiếc máy thu phát vô tuyến đang nhả ra những tờ giấy trắng ảo diệu đặt trên bàn sách.
Đúng là cảm giác như phim kinh dị vậy... Chỉ tiếc một nỗi là nó lại kết nối với một cái gương ma không có liêm sỉ, cũng chẳng có giới hạn... Klein xoay người ngồi dậy, trông thấy trên những tờ giấy trắng ảo diệu đã hiện lên dòng chữ tiếng Loen:
[Thưa sự tồn tại vĩ đại ngự trị trên Linh giới, người hầu trung thành của ngài, Arrodes đã tới và hỏi thăm ngài ạ.
Chẳng hay ngài lại có chuyện gì muốn thử thách ta chăng?]
Nhìn đi, nhìn mà xem! Đây mới gọi là khéo ăn nói! Đây mới gọi là chuyên nghiệp! Giờ khắc này, Klein rất muốn kéo dược sư béo Darkwill vào phòng để chứng kiến cái gì gọi là nghệ thuật giao tiếp của chiếc gương ma này.
Rõ ràng mình đang có chuyện muốn hỏi nó, kết quả lại biến thành mình muốn kiểm tra nó rồi, mà lại còn tặng kèm một câu hỏi luôn... Klein kiềm chế khóe môi đang nhếch lên, trầm giọng đáp:
"Đúng thế."
[Xin ngài cứ nói. Arrodes ngu muội và nông cạn này đã sẵn sàng rồi ạ.] Giữa âm thanh lạch cạch, trên tờ giấy trắng mờ ảo không chỉ hiện lên những con chữ tiếng Loen mà còn vẽ thêm một cái mặt cười nịnh hót.
Đây chính là dạng sơ khai của biểu tượng cảm xúc rồi còn gì... Cái tên này tiến hóa nhanh thật... Klein hỏi thẳng:
"Ta có thể lấy loại vật phẩm thần kỳ có thể đánh cắp năng lực phi phàm của người khác ở đâu?"
Tiếng lách cách bỗng vang lên dồn dập, trên tờ giấy trắng ảo diệu nhanh chóng hiện ra từng hình ảnh, chân thực đến mức như thể được cắt ra từ một thước phim.
Trong này có Cánh cửa Chanis dưới hầm nhà thờ Thánh Selena ở thành phố Tingen mà Klein quen thuộc, có nhà thơ điển trai Leonard Mitchell với mái tóc đen và đôi mắt xanh lục, có một người đàn ông trung niên đang ngồi trên ghế sofa, mỉm cười với vị phu nhân quý tộc đối diện, có một thiếu nữ kiêu ngạo đang quanh quẩn trong cống thoát nước tối tăm...
Có tổng cộng mười hai hình ảnh, cuối cùng là một dòng chữ tiếng Loen:
[Đây đều là những loại ngài có thể có được một cách dễ dàng và thuận tiện. Ngoài ra còn rất nhiều, nhưng hoặc quá phức tạp, rất phiền toái, hoặc liên quan đến cấp độ cao hơn, tôi không thể nhìn rõ.]
Ổn phết đấy chứ, lại còn hiểu chuyện đến mức chủ động giúp mình chọn lọc... Đúng là phiên bản Google huyền ảo, thần bí và có trí tuệ mà... Klein khẽ gật đầu, cất tiếng dù đã biết rõ câu trả lời:
"Đến lượt ngươi đặt câu hỏi."
[Ngài đã trả lời rồi ạ.] Tiếng lạch cạch vang lên, câu trả lời không hề bất ngờ của Arrodes hiện trên trang giấy trắng ảo diệu.
Klein cười thầm, hỏi tiếp:
"Gần đây Leonard Mitchell đang ở đâu?"
Tiếng gõ chữ lại trở nên dồn dập, từng hình ảnh lần lượt hiện ra trước mắt Klein:
Đó là biểu tượng nổi tiếng nhất ở Backlund, tòa tháp đồng hồ cao vút theo kiến trúc Gothic với chiếc Chuông Trật Tự được treo cao;
Đó là một biển chỉ đường đặt ở ngã rẽ, ghi rõ "Phố Pinster";
Đó là căn hộ số 7 trong dãy nhà. Ở trong ấy, mặc chiếc áo khoác đen, đeo găng tay đỏ, anh bạn thi sĩ phóng khoáng Leonard Mitchell đang lật xem hồ sơ vụ án Lanevus và vụ án Capim với vẻ thanh cao, chẳng vương chút bụi trần.
Tên này lại đang ở Backlund, hơn nữa còn đang điều tra vụ án Lanevus với vụ án Capim? Chuyện quái quỷ gì đây... Khóe miệng Klein khẽ co giật, hắn cẩn thận nghĩ xem mình có để lại đầu mối gì trong hai vụ án này không.
Đầu mối duy nhất chính là thám tử Sherlock Moriarty đã dính líu đến cả hai vụ án. Nếu Leonard nhập mộng Daisy thì hẳn sẽ phát hiện ra điều này ngay. Nhưng khi ấy mình vẫn đeo râu, hóa trang rất tốt, chỉ dựa vào cảnh mơ khá mờ nhạt và vài bức tranh chân dung thì anh ấy chẳng nhận ra được đâu... Miễn là không nhận ra thì chẳng có gì quan trọng cả. Sherlock Moriarty có vấn đề thì liên quan gì tới mình, Gehrman Sparrow? Klein ngắt dòng suy nghĩ, nhớ lại nơi ở hiện tại của Leonard Mitchell:
Số 7 phố Pinster, quận Bắc, Backlund.
Hắn chuẩn bị đợi thêm một lát sẽ ủy thác cho 'Mặt Trăng' Emlyn White, nhờ anh ta đi thăm Leonard Mitchell, dùng chiếc huy hiệu Ẩn Sĩ Vận Mệnh kia mua một món vật phẩm thần kỳ vào ngày mai hoặc ngày kia.
Hy vọng anh bạn thi sĩ đã có sẵn hàng trong tay... Nếu không có, chắc chắn sẽ đội giá lên gấp mấy lần cho xem... Klein "ừm" một tiếng, nói với máy thu phát vô tuyến:
"Đến lượt ngươi đặt câu hỏi."
Thành thật mà nói, hắn khá hiếu kỳ về câu Arrodes muốn hỏi lần này.
Lạch cạch lạch cạch, máy thu phát vô tuyến nhả ra một tờ giấy trắng ảo diệu mới, những con chữ tiếng Loen trên đó ghép thành một câu hỏi:
[Chủ Nhân vĩ đại, Leonard Mitchell đang che giấu một bí mật rất lớn, ngài có muốn biết không ạ?]
...Thế này mà cũng tính là câu hỏi á? Klein vừa buồn cười vừa ngạc nhiên ngẩng đầu lên, ngắm nhìn vầng trăng đỏ tươi đang lặng lẽ chiếu sáng mặt biển tối tăm sâu thẳm.
Chẳng bao lâu sau, hắn thành thật trả lời:
"Có."