Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành
Chương 129: Nghị viên Vận Mệnh
Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Oravi nằm ở phía đông bắc Quần đảo Rorsted, khoảng cách đường chim bay không quá xa, nhưng tuyến đường hàng hải an toàn lại cực kỳ quanh co, khiến quãng đường bỗng chốc dài thêm mấy trăm hải lý.
Nơi đây vốn là một hòn đảo hoang sơ với vô số sinh vật phi phàm và hoàn toàn không có người sinh sống. Sau khi thời đại săn bắn kết thúc, Vương quốc Loen đã đày một số phạm nhân đến đây, khiến đảo Olavi dần hình thành dân cư và thị trấn.
Khi những hòn đảo phía đông được khám phá và thuộc địa hóa ngày càng nhiều hơn, nhờ tuyến hàng hải thuận tiện và nguồn tài nguyên thiên nhiên phong phú sẵn có, khu vực này đã trở thành điểm di dân hấp dẫn, trở thành một thành phố cảng khá phồn hoa.
Ánh sáng tỏa ra từ ngọn hải đăng trong màn đêm tăm tối, thật rõ ràng và ấm áp. Nó dẫn lối cho tàu khách cập bến, neo đậu tại cầu cảng.
“Cuối cùng cũng tới nơi, cảm tạ phước lành của trăng đỏ và vận mệnh.” Dược sư béo Darkwill nhảy khỏi bậc thang cuối cùng của cầu tàu, đặt chân lên nền xi măng cứng cáp.
Chính xác mà nói, trừ vận mệnh ra, anh ta còn phải cảm tạ cả phước lành của “Kẻ Khờ” và “Hải Thần” nữa chứ... Klein một tay xách vali da, một tay nắm chặt cán gậy batoong.
Darkwill cất kỹ hộp nhẫn chứa Xúc Xắc Xác Suất, không chút chần chừ đi hỏi thăm chỗ ở của người đánh chuông Carnot. Sau đó anh ta lập tức thuê một chiếc xe ngựa đi thẳng tới giáo đường Thánh Draco, và bước vào một tòa tháp chuông được sơn ba màu đỏ, xanh dương và vàng.
Bên trong tháp chuông, trong căn phòng nhỏ hẹp của Carnot.
Cốc, cốc, cốc. Darkwill liên tục gõ cửa ba cái, chỉ đợi để trao ngay món đồ trong tay mình.
Cánh cửa gỗ nâu kẽo kẹt mở ra, một người đàn ông cao lớn nhưng hơi còng lưng bước ra.
Trông ông ta khoảng bốn mươi tuổi, nếu xét riêng từng đường nét trên khuôn mặt thì không có vấn đề gì, nhưng khi kết hợp lại trên cùng một khuôn mặt thì lại tạo nên vẻ cực kỳ thiếu hài hòa.
Chỉ cần liếc mắt một cái, Klein đã nhận ra ông ta có một mắt cao, một mắt thấp, hai lỗ mũi một lớn một nhỏ, cơ mặt bên trái hơi chảy xệ, kéo khóe miệng trĩu xuống, trong khi bên phải thì hoàn toàn đối lập.
Hai chân Carnot một ngắn một dài, còn tay thì một bên to dày, một bên gầy gò, cả người trông vô cùng mất cân đối, cực kỳ xấu xí.
“Các người là?” Trong chiếc áo choàng đen, Carnot nhìn lướt qua hai người.
“Ông là người đánh chuông Carnot à?” Dược sĩ béo Darkwill thận trọng hỏi lại.
Carnot bật cười, một bên khóe miệng trĩu xuống, một bên nhếch lên:
“Kẻ xấu xí như tôi đây, chắc hẳn chẳng có người thứ hai đâu.”
“Chính xác.” Darkwill rất thành thật gật đầu, rồi cười hềnh hệch, “Nhìn cũng thấy tính cách ông khá tốt. Thật ra với đàn ông mà nói, vẻ ngoài không quan trọng lắm đâu, kỹ thuật ở phương diện đó mới là trọng điểm kia.”
Chậc, đó là do anh ta chưa từng thấy những cô gái thực sự cuồng ngoại hình thôi... Từng trải qua thời đại minh tinh và thần tượng nổi tiếng, Klein đứng bên cạnh thầm khịt mũi khinh thường.
Vẻ mặt Carnot hơi tối sầm lại, ông ta nói:
“Tôi không muốn thảo luận về chuyện này.”
“Ông cũng có vấn đề ở phương diện đó à? Không sao, tôi có đủ loại thuốc ở đây, đảm bảo sẽ chữa trị cho ông không còn di chứng nào...” Còn chưa kịp dứt lời, Darkwill đã bị Klein vượt lên trước chặn lại. Hắn chỉ sợ anh ta vừa nói xong sẽ bị đánh chết ngay tại chỗ.
Klein trầm giọng nói:
“Đây là học sinh của Roy King.”
“Tôi biết rồi, Roy King từng miêu tả đặc điểm của cậu ta rồi.” Carnot nhường đường, mời hai người vào.
Căn phòng cực kỳ nhỏ hẹp, chỉ có một chiếc giường và một cái tủ kiêm bàn ăn. Phòng vệ sinh nằm ở tầng dưới cùng của tháp chuông.
Darkwill lấy hộp nhẫn ra, đưa cho Carnot, cười gượng gạo:
“Thầy tôi bảo tôi trao vật phẩm này cho ông.”
Carnot nhìn thoáng qua, thấy mặt xúc xắc hướng lên là 4 điểm, thở phào một hơi rõ rệt, nói với Darkwill:
“Cậu không đáng tin như lời thầy cậu nói đâu. Có thể thấy cậu đã không thử dùng nó. Vì điều đó sẽ đánh thức nó, khiến nó nhận ra mình không còn bị phong ấn nữa.”
“...” Mặt dược sư béo đỏ bừng như gấc, anh ta thành thật đáp, “Hiện giờ nó chỉ đang tạm thời an tĩnh thôi. Khoảng một, hai giờ nữa nó sẽ tự động chuyển động lại. Tốt nhất là ông nên nghĩ cách phong ấn nó lại một lần nữa đi.”
Vẻ mặt Carnot giật giật khó hiểu:
“Lại?”
“À, ờ thì, tôi không cẩn thận đánh rơi nó xuống đất, sau đó nó mới sống lại một chút...” Darkwill muốn nhìn cú mèo Harry theo bản năng, nhưng phát hiện đối phương hoàn toàn không đi theo mình mà chỉ dừng bên ngoài tháp chuông để canh gác.
Carnot trợn to mắt, cơ thể còng xuống suýt thẳng đứng lên:
“Thế cậu đến được đây kiểu gì?”
Từ góc nhìn của ông ta, chắc hẳn người học sinh của Roy King này đã sớm bị xúc xắc hành hạ đến chết rồi.
Darkwill vội vàng chỉ vào Gehrman Sparrow và đáp:
“May mà có quý ngài này. Anh ta là một nhà thám hiểm hùng mạnh, cung cấp sự bảo vệ hiệu quả và một phương pháp phong ấn xúc xắc tạm thời.”
“Phương pháp gì vậy?” Người đánh chuông Carnot buột miệng hỏi.
Klein cười:
“Bí mật thương nghiệp.”
Vẻ mặt Carnot lại thay đổi vài lần, cuối cùng ông ta ấn tay lên ngực, làm một nghi lễ:
“Tôi đại diện cho tổ chức chúng tôi, cảm ơn sự trợ giúp của cậu.”
Darkwill tiện miệng nói:
“Giá thuê anh ta là 1000 bảng kèm một yêu cầu. Yêu cầu là chúng ta giúp anh ta tìm kiếm một vật phẩm thần kỳ có lực công kích mạnh nhưng tác dụng phụ không quá nghiêm trọng. Anh ta sẽ mua nếu giá cả phải chăng.
Ờm, tôi chỉ có hơn 300 bảng một chút, nên chỉ có thể ứng trước được như vậy. Phần còn lại đành nhờ vào mọi người rồi...”
Carnot im lặng nghe xong, khóe miệng giật giật:
“Tôi chỉ có khoảng 100 bảng...”
Bỗng nhiên, không khí im lặng bao trùm căn phòng của người đánh chuông. Gió từ bên ngoài lọt vào phòng qua khe hở, thổi vào mặt ba người đàn ông.
Cuối cùng, Carnot lại mở miệng:
“Chắc Nghị viên Ricciardo sẽ có, tôi đưa các cậu đi gặp ngài ấy.”
Xem ra đối phương rất tín nhiệm chúng ta. Dù sao một Nghị viên Vận Mệnh cũng đâu thể sánh được với Xúc Xắc Xác Suất. Nếu chúng ta thật sự có vấn đề thì đã chẳng mang xúc xắc tới đây, tránh cho xảy ra bất cứ tai nạn nào khiến Tính Độc Nhất lại bị họ đoạt về... Klein nhìn người đánh chuông Carnot lấy một chiếc đèn bão trong góc phòng.
Lúc này, hắn thầm mở linh thị, quan sát qua đối phương.
Vừa xem, Klein đã suýt nhíu mày, vì màu sắc khí tràng của Carnot khá kỳ lạ.
Màu sắc cảm xúc của ông ta không có vấn đề gì, rất bình thường, nhưng thể dĩ thái đại diện cho cơ thể lại trông có vẻ không tự nhiên. Quả tim xanh lá, đầu tím, hệ tiêu hóa vàng, như thể các màu sắc khác biệt bị ghép lại với nhau, trông rất thiếu hài hòa.
Tương tự, tinh thần của Carnot cũng mang lại cảm giác tương tự.
Một quái vật được khâu lại từ bên trong? Dựa vào hiểu biết của mình, hắn phán đoán sơ bộ.
Carnot cầm chiếc đèn bão, quay đầu nhìn nhà thám hiểm Gehrman Sparrow, nói với giọng điệu không cảm xúc:
“Tôi rất nhạy cảm với linh thị.
Tôi nghĩ cậu cũng phát hiện ra vấn đề rồi. Tôi cũng không phải người được sinh ra một cách tự nhiên. Tôi là sản phẩm từ quá trình luyện kim nhân thể của Giáo hội Mẫu Thần Đại Địa, bị xem là phế phẩm, nên tôi vốn không có năng lực ở phương diện đó.”
Câu cuối là ông ta nói với Darkwill.
Nói xong, Carnot lại im lặng xách đèn bão, khoác áo đen. Nhờ vào ánh sáng ảm đạm, cơ thể cao lớn còng xuống bước từng bậc thang xuống giữa tháp chuông tĩnh lặng.
Sản phẩm từ quá trình luyện kim nhân thể của Giáo hội Mẫu Thần Đại Địa? Nhưng giáo đường Thánh Draco thuộc Giáo hội Bão Táp mà... Vì là phế phẩm, không được coi trọng, Carnot mới phản bội Giáo hội Mẫu Thần Đại Địa, trở thành một thành viên của Học phái Sinh Mệnh sao? Thế cũng dễ hiểu thôi. Giáo hội Mẫu Thần Đại Địa và Học phái Sinh Mệnh đều nắm giữ con đường ‘Dược Sư’, đương nhiên sẽ có giao điểm nhất định rồi... Nhưng tại sao Học phái Sinh Mệnh lại phái một kẻ không hề đơn giản này tới Giáo hội Bão Táp làm người đánh chuông? Đây chỉ là che giấu thân phận một cách bình thường, hay giữa hai bên đã tồn tại mối liên hệ nào đó rồi? Klein theo sau người đánh chuông Carnot với vẻ mặt thản nhiên, bước ra khỏi tháp chuông, đi vòng tới một cây cầu đá gần đó.
Ngay khi vừa tới gần gầm cầu bên trái, Klein chợt nhận ra điều gì đó, ngẩng đầu nhìn chéo lên trên.
Cú mèo Harry bay tới, đậu trên một nhánh cây.
Răng rắc!
Nhánh cây kia đột ngột gãy lìa, khiến Harry rơi thẳng xuống, phải chật vật mãi mới bay lên được một lần nữa mà không bị rơi hẳn xuống đất.
Darkwill đang định mở miệng, Carnot đã trầm giọng giải thích:
“Nghị viên Ricciardo đang bị thương, hơi mất kiểm soát sức mạnh. Chỉ cần đi vào phạm vi của ngài ấy là sẽ bị nhiễm vận rủi.”
Carnot dừng bước, ném hộp nhẫn chứa xúc xắc xuống dưới gầm cầu:
“Thưa ngài Nghị viên, học sinh của Roy King đã mang xúc xắc tới rồi đây ạ.”
“Tốt lắm.” Một giọng nói khàn khàn vang lên từ sâu dưới gầm cầu.
Một bàn tay phủ lớp vảy bạc trắng duỗi ra từ trong bóng tối, đè lên chiếc hộp nhẫn đang nằm trong lớp bùn.
Sau đó, ông mở hộp nhẫn, lấy viên xúc xắc màu trắng ngà trong đó ra.
Cánh tay còn lại của ông cũng phủ vảy bạc trắng, giơ ra nắm lấy một vật phẩm trông giống tờ giấy làm từ da.
Vật phẩm ấy giống như một cái ống nước, nhưng đầu và đuôi lại nối liền nhau. Dưới ánh trăng đỏ rực, nó hiện lên màu xám trắng, mặt ngoài phủ kín ký hiệu phức tạp và dấu hiệu, cùng với từ ngữ bằng tiếng Hermes cổ chỉ dẫn về “Rắn Thủy Ngân” Will Auceptin.
Nghị viên Vận Mệnh Ricciardo mở vật phẩm này ra, nhét Xúc Xắc Xác Suất vào trong, sau đó lại nối đầu vào đuôi nó như cũ.
Dùng vận mệnh lặp lại trong biên độ nhỏ để định kỳ phong ấn Xúc Xắc Xác Suất, khiến nó mãi ở trong trạng thái ngủ say hoặc an tĩnh? Quả nhiên, “Rắn Thủy Ngân” Will Auceptin đã tiên đoán được chuyện tương tự, và đã có sự chuẩn bị nhất định... Klein thoải mái thu tầm mắt lại, nghe thấy giọng nói trầm khàn của Ricciardo:
“Ta đã biết giao ước của các cậu, cậu Gehrman Sparrow.
Sau khi khôi phục, ta sẽ giúp cậu tìm kiếm vật phẩm thần kỳ đó.
700 bảng kia... Ta sẽ lập tức gia tăng may mắn cho cậu. Cứ đến mấy sòng bạc ở Oravi cá cược một chút, cậu sẽ thu được thù lao tương ứng. Nhớ kỹ, ở mỗi sòng bạc đừng thắng nhiều hơn 200 bảng, tổng cộng cũng không được vượt quá 700 bảng.”
Nói cách khác là ông ta cũng không có tiền chứ gì... Thấy bộ dạng bị thương rồi phải trốn tránh như thế của ông ta, không mang theo tiền cũng chẳng có gì lạ... Klein thoáng gật đầu:
“Được.”
Hắn chờ hơn chục giây mà vẫn không cảm thấy điều gì đặc biệt, nhưng Nghị viên Vận Mệnh Ricciardo đã thở phào nhẹ nhõm, nói:
“Cậu đã trở nên cực kỳ may mắn rồi.”
Thật không vậy? Klein lựa chọn tin tưởng đối phương, không quấy rầy Darkwill đi báo cáo chuyện thầy mình đã bị giam giữ với cấp trên. Dựa trên lời giới thiệu của người đánh chuông Carnot, hắn tìm mấy sòng bạc gần đó, ngồi vào bàn Blackjack.
Hơn mười phút sau, hắn rời sòng bạc với vẻ mặt vừa mông lung vừa ngây ngốc.
Vừa rồi hắn không những không thắng, mà còn thua trắng 30 bảng!
May mắn đâu rồi? Sao mình lại tin tưởng ông ta cơ chứ? Lão già kia đúng là lừa đảo mà... Klein không chút do dự đi thẳng về cây cầu đá kia, tới gần gầm cầu.
“Nhanh vậy sao? Cậu có vận may lớn đấy chứ.” Bên dưới gầm cầu âm u, Ricciardo vừa ho khan vừa cười nói.
Bấy giờ, Darkwill và cú mèo Harry đã tìm được một quán trọ gần đó để ở.
Klein đáp với vẻ mặt lạnh tanh:
“Thua rồi.”
“Thua rồi...” Ricciardo nghiền ngẫm cụm từ này, im lặng một lúc rất lâu.
Trong không gian u ám kín đáo, một con cú mèo bình thường lo lắng bay đi.