153. Chương 153: Gặp Mặt

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 153 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

153 - Gặp Mặt
Mùi của Cá Sói đóng hộp đúng là kinh khủng không thể tả... không chỉ thối um mà còn tởm lợm... đúng là vũ khí sinh học! Klein ngồi xổm trong góc, phải mất hơn mười giây mới hồi phục lại.
Trong khoảnh khắc vừa rồi, hắn đã đánh giá quá thấp mùi của Cá Sói đóng hộp, không kịp phản ứng. Hắn không kịp dùng "Người giấy thế thân" hay tạo ống khí vô hình để giả vờ "Hô hấp dưới nước".
Giờ đây, hắn đã cảm nhận được một cách sâu sắc rằng, không mở Cá Sói đóng hộp ở nơi công cộng là một quyết định sáng suốt biết bao!
Phù... Klein thở phào, từ từ đứng dậy. Cầm hành lý, hắn chậm rãi bước ra khỏi bến tàu.
Ấn tượng đầu tiên của hắn về thành phố Naz là phần lớn nhà cửa màu trắng, chủ yếu xây bằng đá. Ấn tượng thứ hai là vị trí nơi này không quá nghiêng về phía bắc nhưng nhiệt độ lại khá lạnh. Dù đã là tháng tư, trời vẫn chỉ vài độ C. Ấn tượng thứ ba là có rất nhiều nhà đánh bắt cá voi, cá voi trắng lớn bị lột da, xẻ thịt, tách mỡ, xương và "long diên hương (1)".
Hai thứ cuối cùng có thể dùng làm khung váy dự tiệc hoặc hương liệu cao cấp. Dù là hương liệu hay nước hoa, chúng đều được xem là những sản phẩm xa xỉ mà chỉ giới tài phiệt và quý tộc mới có thể sử dụng.
Về phần da, thịt và mỡ cá voi trắng cũng có những công dụng riêng, chúng có thể được tách ra để làm quần áo, thực phẩm, hoặc chế biến thành dầu. Ở Naz và Quần đảo Gargas, cách chế biến món ăn từ cá voi trắng lớn đã trở thành một nét văn hóa đặc sắc. Có rất nhiều công thức và nhà hàng nổi tiếng với món này.
Klein đi qua từng ngôi nhà đánh bắt cá voi, thấy những phần mỡ bị tách rời được chất lên xe ngựa chở tới các nhà máy bốc khói đen gần đó. Đó là những nhà máy lọc dầu độc đáo của Gargas. Tại đó, mỡ cá voi trắng sẽ được luyện chế thành dầu cá voi chứa trong bình và thùng, trở thành nhiên liệu tuyệt hảo và huyết mạch của một số ngành công nghiệp.
Thật độc đáo... Klein thở ra một làn hơi trắng, dừng lại quan sát một lúc.
Ra khỏi bến cảng, tiến vào nội thành, những âm thanh ồn ào bằng tiếng Feysac lọt vào tai hắn.
Nhờ đã nắm vững ngôn ngữ Feysac cổ - thứ tiếng có nguồn gốc từ lục địa Bắc này, Klein đã sớm quen thuộc với tiếng nói của những người man rợ phương bắc. Nghe thấy âm thanh, hắn nghiêng đầu nhìn sang, thấy một số cư dân cao lớn với mái tóc vàng đang giơ cao biểu ngữ, diễu hành trong thành phố.
Tấm biểu ngữ đập ngay vào mắt đã ghi rõ nguyên nhân họ biểu tình:
[Phản đối nạn săn bắt cá voi trắng bừa bãi, chúng ta cần phát triển bền vững!]
Phụt... Klein suýt nữa thì bật cười, hắn tin chắc 99% cái khái niệm "cần phát triển bền vững" này là do Đại Đế Roselle "phát minh".
Dời mắt đi, hắn nhìn mặt sau mấy tấm biểu ngữ, càng hiểu rõ hơn về mục đích của cuộc biểu tình này:
[Săn bắt cá voi để sinh tồn, không phải để giải trí!]
[Con người không đáng quý hơn cá voi trắng!]
[Lũ quỷ tham lam mau biến khỏi Naz!]
Lúc này, một viên cảnh sát mặc đồng phục xám cầm tấm chắn, lưỡi lê và gậy baton chống bạo động ngăn đám đông tiến lên.
Sau một thoáng đấu khẩu, khung cảnh nhanh chóng trở nên hỗn loạn.
Rất nhiều người biểu tình trẻ tuổi ném Cá Sói đóng hộp đã mở nắp và mấy chai cháy (2) ra. Đám cảnh sát cũng không còn kiềm chế nữa, đẩy lùi đám đông và khua gậy baton.
Klein bịt mũi, chứng kiến những ánh lửa bùng lên giữa phố. Hắn nhận ra vô số người qua đường chẳng hề ngạc nhiên, một vài người đứng lại hóng chuyện, phần khác tiếp tục con đường của mình.
Xem ra đây là chuyện thường ngày ở Naz rồi... Chẳng lẽ bất cứ cuộc biểu tình nào cũng đều biến thành bạo động sao? Không hổ là Đế quốc Feysac... Klein tự nhủ, vòng qua con đường này, tùy tiện tìm một quán trọ để nghỉ lại.
Hắn vẫn đăng ký bằng cái tên Gehrman Sparrow như cũ, chẳng bận tâm về tin mà 'Trung Tướng Bệnh Tật' Tracy truyền ra có khiến Giáo hội Đêm Tối đối xử với hắn như một "Người Không Mặt" hay không. Điều này là vì hắn vốn chẳng định tìm kiếm những mỹ nhân ngư là tín đồ của Nữ Thần thông qua tuyến hàng hải đánh bắt cá voi. Hắn đã lên kế hoạch sẽ thẳng tiến tới vùng viễn đông Biển Sonia – khu vực nguy hiểm nhất.
Về sự an toàn ở Quần đảo Gargas, hắn càng không cần bận tâm. Nơi này là thuộc địa của Đế quốc Feysac, tổ chức tôn giáo hợp pháp duy nhất tại đây là Giáo hội Chiến Thần. Họ vô cùng thù ghét Giáo hội Nữ Thần Đêm Tối.
Klein vốn còn lo rằng sẽ đụng mặt rất nhiều "Người Không Mặt" tại đây—kiểu như chỉ cần đi sang bên sát vách ăn một bữa thịt cá voi cũng có thể gặp phải đến bảy, tám vị. Tuy nhiên, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, hắn đã lý trí loại bỏ khả năng này.
Thứ nhất là vì Người Phi Phàm thuộc con đường 'Thầy Bói' vốn rất hiếm, cho đến giờ Klein mới chỉ gặp được ba vị ngoài Danh sách 8. Thứ hai là Người Phi Phàm Danh sách 6 không phải cỏ dại mọc khắp nơi. Dù đây có là sân chơi của hải tặc, những kẻ được treo thưởng 5000 bảng đã là một loài động vật quý hiếm. Thứ ba là một khi một "Người Không Mặt" đã chuẩn bị xong xuôi, họ đều sẽ ngồi thuyền đánh bắt cá voi để tìm kiếm mỹ nhân ngư, hoặc bắt đầu tín ngưỡng Nữ Thần, hoặc chìm xuống đáy biển, hoặc trở thành nhà nghiên cứu. Còn ai mà cực kỳ thông minh đến độ có thể nắm chắc cơ hội, thành công thăng cấp rồi an toàn rời đi thì cũng rất ít khi dừng chân quá lâu tại Quần đảo Gargas.
Trên khắp Naz, không tính mình, "Người Không Mặt" chẳng có đến người thứ ba... Klein sửa sang quần áo, không vội vàng liên lạc với 'Thượng Tướng Ánh Sao' Cattleya ngay. Hắn hứng khởi dạo phố, nhờ vào những thông tin nghe được từ hành khách, tìm kiếm các món ăn ngon.
Sashimi cá voi trắng, phi-lê cá voi trắng chiên, tóp mỡ dầu cá voi, thịt cá voi nướng... Hệt như một du khách đích thực, Klein đổi qua ba nhà hàng, thưởng thức đủ loại ẩm thực khác biệt.
Ngon thật. Khá độc đáo, không quá tanh, ngược lại món khai vị còn rất tuyệt vời... Hấc... Klein che miệng, bước ra phố. Hắn nhận ra đèn hai bên đường khá thưa thớt, nhưng đèn trong các căn nhà lại sáng rực, vẫn xua tan bóng đêm đến một mức độ nhất định.
Làn gió lạnh buốt xuyên qua đại dương thổi tới, khiến Klein phải kéo cao cổ áo. Chiếc khuy măng sét màu xanh thẳm như được gắn sâu vào cổ tay áo hắn hơi mất đi độ sáng.
So với nhẫn, khuy măng sét lại càng phù hợp với hình tượng nhân cách của Gehrman Sparrow hơn. Vì thế, Klein cũng không trách vị "Thợ Thủ Công" kia đã tự tiện sửa đổi yêu cầu.
Còn về chiếc kèn harmonica đã được cố định nghi thức triệu hồi sinh vật Linh giới, nó hoàn toàn ăn khớp với ý tưởng của Klein. Hạn sử dụng là một năm rưỡi, màu trắng bạc, vừa tinh xảo vừa tuyệt đẹp.
Lúc cầm chiếc kèn harmonica, Klein đã tưởng tượng ra một khung cảnh: trong màn đêm tĩnh lặng, dưới ánh trăng âm u, một nhà thám hiểm điên cuồng mạnh mẽ đứng dựa vào lan can tàu, dùng kèn harmonica khẽ thổi một giai điệu buồn.
Tiếc là chiếc kèn harmonica này vốn không thể phát ra âm thanh mà chỉ có thể triệu hồi Reinette Tinekerr.
Thoáng lắc đầu, Klein sải bước chân chắc nịch trên phố trong thời tiết rét lạnh ở Naz về nhà trọ.
Sau khi dùng giấc ngủ điều chỉnh trạng thái thật tốt, sáng hôm sau hắn đến phố Long Diên Hương, bước vào một tiệm tạp hóa tên Điệu Nhảy Cá Voi Cuồng Nhiệt.
Thấy ông chủ với mái tóc muối tiêu cao hơn mình hẳn một cái đầu, Klein gõ nhẹ xuống mặt tủ quầy, nói bằng tiếng Feysac:
"Mua dầu cá voi."
Ông chủ có khuôn mặt vô cùng nhăn nheo nhưng lại chỉ mặc đúng một chiếc áo khoác làm bằng da cá voi trắng, họa tiết sáng màu mang lại vẻ đẹp kỳ dị.
"Bao nhiêu?" Ông chủ đang uống ừng ực từng ngụm rượu mạnh, lờ đi mấy món hàng còn đặt ngổn ngang.
"Ba phần tư thùng." Klein đáp lại dựa trên ám hiệu đã ước định.
Động tác uống rượu của ông chủ hơi chậm lại. Ông ta đặt cốc rượu màu xanh xám lên mặt quầy:
"Muốn làm một hớp không? Nepos tinh khiết nhất, tình nhân của tất cả đàn ông Feysac đấy."
Đây là loại rượu chưng cất đặc sản của Feysac, ủ bằng khoai tây hoặc ngũ cốc. Nồng độ cồn của nó rất cao, nổi tiếng là kích thích như lửa cháy. Nó rẻ tiền hơn rượu Máu Sonia nên càng được người Feysac bình dân ưa chuộng.
"Không." Klein lắc đầu.
Ông chủ cười khẩy:
"Không uống Nepos thì tính gì đàn ông?
Loen chỉ có mỗi phụ nữ thôi à?"
Ông ta uống ừng ực mấy hớp rồi hỏi tiếp:
"Ai giới thiệu cậu tới?"
"Quý cô Gehrmuses." Klein đáp lại một cái tên có phong cách lộn xộn.
Ông chủ bỗng thở hắt ra, mùi cồn nồng nặc lập tức tỏa khắp nơi.
Ông ta liêu xiêu đứng dậy, tựa như một con gấu trắng biểu diễn trong gánh xiếc.
Phân việc cho nhân viên cửa hàng xong, ông ta đưa Klein đi thẳng lên căn phòng nhỏ trên tầng hai của nhà kho phía sau.
"Để tôi tìm đã, xem nào..." Ông chủ ngồi xổm xuống, lẩm bẩm.
Klein kiềm chế cơ mặt giật giật, nhớ tới một chuyện cười rất phổ biến ở Vương quốc Loen:
[Hỏi: Khi nào thì một người đàn ông Feysac không say? Đáp: Lúc còn ở trong bụng mẹ.]
Chờ một hồi, Klein thấy ông chủ lục ra một quả cầu pha lê tinh khiết.
Thế rồi, "gấu trắng" say mèm quay lưng về phía Klein, đưa hai tay vuốt ve quả cầu pha lê, thì thầm một câu niệm chú trúc trắc bằng tiếng Hermes cổ.
Căn phòng dần trở nên ảm đạm, tất cả các góc khuất không có ánh sáng chìm xuống như thể chúng đang tỏa ra một lực hấp dẫn kỳ dị.
Quả cầu pha lê nhanh chóng sáng lên, hiện ra bóng dáng một người phụ nữ mặc áo choàng đen cổ điển.
Cô có một gương mặt trái xoan, làn da trắng trẻo, đôi mắt đen sâu thẳm nhuộm sắc tím tràn ngập vẻ thần bí.
Lại được thấy tướng mạo thực sự của một thành viên khác trong Hội Tarot rồi... Klein tiến lên một bước, nhận lấy quả cầu pha lê.
Tương tự, 'Ẩn Sĩ' Cattleya trong quả cầu pha lê phía đối diện cũng thấy rõ 'Thế Giới' bên này: tóc đen, mắt nâu, khuôn mặt hao gầy, góc cạnh rõ ràng.
Ánh mắt cô ngừng lại một thoáng. Chần chừ một giây, cô mới hé môi hỏi:
"Gehrman Sparrow?"
Cô phát hiện ra, thực lực và tiêu chuẩn chân chính của thành viên Hội Tarot mạnh hơn nhiều so với dự tính của mình: 'Thế Giới' lại chính là một thợ săn điên cuồng đứng ở cấp độ tướng quân hải tặc, Gehrman Sparrow!
Phỏng đoán trước đó của mình về 'Thế Giới' không có vấn đề... Kín đáo, thâm trầm, kinh nghiệm dày dạn, thủ đoạn tàn nhẫn... 'Thượng Tướng Ánh Sao' cũng không thấy ngạc nhiên.
"Đúng vậy, quý cô Cattleya." Klein ra hiệu cho ông chủ rời phòng.
Đợi tới khi căn phòng trở nên yên tĩnh tuyệt đối, 'Thượng Tướng Ánh Sao' Cattleya mới mở miệng tiếp:
"Tôi rất tò mò, sao anh có thể nhận ra thân phận của tôi? Lúc tham gia tụ hội, tôi đã luôn cẩn thận dè chừng mà."
Khi ấy, vào thời điểm mở miệng giao lưu riêng, 'Thế Giới' đã gọi thẳng 'Thượng Tướng Ánh Sao', khiến cô giật mình.
Cũng căn cứ vào phương diện này, cô mới lựa chọn chấp nhận ủy thác của 'Thế Giới'.
"Bí mật." Klein lịch sự cười.
Vì không muốn khiến đối phương liên tưởng đến ngài 'Kẻ Khờ', Klein bình thản bổ sung thêm một câu:
"Đôi mắt của cô rất đặc biệt."
"Tôi có thể xem đây là một lời khen không?" Cattleya chợt bừng tỉnh, bèn mỉm cười.
Cô cho rằng trước đó 'Thế Giới' chỉ dựa vào chi tiết đôi mắt mới nghi ngờ cô có phải 'Thượng Tướng Ánh Sao' hay không, nhưng chưa xác thực được. Vì vậy, hắn dùng lời nói thăm dò cô, và phản ứng của cô đã cho hắn một câu trả lời chính xác.
Klein không phản ứng gì, chuyển sang hỏi:
"Khi nào thì chúng ta xuất phát?"
______
(1) Long diên hương: một chất sáp màu xám được tạo ra trong hệ tiêu hóa của cá nhà táng. Trước đây, long diên hương được sử dụng trong ngành công nghiệp sản xuất nước hoa, nhưng ngày nay nó đã được thay thế phần lớn bằng vật liệu tổng hợp và chỉ còn được sử dụng trong một số loại nước hoa đắt tiền.
(2) Chai cháy: hay còn gọi là chai xăng chống tăng, bom xăng, bom dầu, lựu đạn cho người nghèo, và được biết tới với cái tên lóng là Cocktail của Molotov hay bom Molotov là một loại vũ khí gây cháy có cấu tạo cực kì đơn giản. Nó có thể được chế tạo hàng loạt với chi phí rất thấp. Vì chi phí thấp và dễ chế tạo nên loại vũ khí này thường được những người biểu tình hoặc những lực lượng nổi loạn sử dụng.