162. Chương 162: Tiếng Cười

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành

Chương 162: Tiếng Cười

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 162 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Klein không thể nói dối để an ủi Frank Lee, cũng chẳng thể mặt dày nói thẳng rằng việc không nuôi được loại cá sống bằng rượu vang đỏ là chuyện tốt. Hắn đành giả vờ như không có chuyện gì và không phản ứng lại.
Hắn đi chéo hai bước vòng qua mép thuyền, đưa mắt nhìn những con sóng lăn tăn trên mặt biển.
Bấy giờ, những tầng mây lững lờ trên không trung đã mỏng hơn. Ánh trăng đỏ thẫm trở nên sáng rõ giữa bầu trời u ám.
Trong khung cảnh này, Klein thấy rõ tình trạng cách đó không xa: mây đen dày đặc áp sát xuống thấp, có thể cảm nhận rõ ràng gió lốc cuồn cuộn, bao phủ cả một vùng biển rộng lớn.
Dưới từng ánh chớp chói lòa, màn mưa trắng xóa nhảy múa cùng gió bão. Chúng tạo thành một cảnh tượng hệt như buổi bình minh của ngày tận thế.
Thiên tai khủng khiếp ấy chỉ cách Tàu Tương Lai khoảng vài hải lý hay thậm chí còn ít hơn, nhưng con thuyền vẫn chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào. Chỉ có gió là mạnh hơn một chút.
Thì ra đây chính là ý nghĩa của tuyến hàng hải an toàn, tiến về phía trước bằng cách đi sát rìa cơn bão... Nếu không có một hoa tiêu chuyên nghiệp, có lẽ chỉ trong một chuyến đi bình thường cũng đã đẩy con tàu vào thảm họa rồi... Klein quay đầu nhìn về phương thuyền thẳng tiến, trông thấy chút ánh sáng lờ mờ với làn sương mù dày đặc. Tầm nhìn rất hạn chế, chỉ bằng mắt thường thì rất khó phân biệt đâu là vùng nguy hiểm, đâu là vùng an toàn.
Tình hình như vậy không quá rõ ràng tại phía tây Đảo Oravi. Nhưng ở đây, khi người ta chọn tuyến hàng hải bí mật thì đó là điều bình thường.
Klein đang định dời tầm mắt thì chợt thấy một vật thể đen kịt, khổng lồ như quái vật đang ẩn mình ở rìa cơn bão!
Quái vật biển? Hắn bỗng nhớ tới vài tin đồn trên biển mà mình nghe được trong các quán bar:
Sau khi rời khỏi tuyến hàng hải an toàn sẽ rất dễ gặp phải các loại quái vật. Trong số chúng, có loại mang kích thước khổng lồ và sở hữu sức mạnh khủng khiếp. Một khi đã trồi lên mặt biển, chúng có thể nuốt chửng mọi thứ chỉ với một cú đớp.
Tàu Tương Lai liên tục tiến lên, chẳng bao lâu đã rút ngắn khoảng cách với thứ khổng lồ u ám ấy.
Cuối cùng Klein cũng có thể nhìn được hình dạng của nó và nhận ra đó không phải là một con quái vật biển. Nó là một con thuyền buồm còn lớn hơn cả Tàu Tương Lai.
Con thuyền buồm dài gần hai trăm mét với mũi và đuôi thuyền cong vút như lưỡi liềm.
Toàn thân nó được sơn màu đen kịt, ba hàng đại bác được đặt thẳng hàng trên mạn thuyền. Ngoài cột buồm, những bộ phận khác cũng cao lớn đến mức vượt hẳn khỏi boong tàu. Ít nhất cũng phải cao bằng một tòa nhà năm tầng.
Đặc điểm kỳ quái nhất của con tàu chính là chỉ có một cánh buồm và trên đó vẽ một lăng mộ đen.
"Tàu Báo Tử..." Một giọng nói nặng nề vang bên tai Klein. Không biết từ lúc nào, Frank Lee đã ném con cá vảy bạc bị thay máu bằng rượu vang đi, đứng bên cạnh hắn.
Vị lái chính bị treo thưởng 7000 bảng vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng cơ bắp trên người anh ta đã căng cứng, như thể chuẩn bị cho một cuộc tấn công có thể bùng nổ bất cứ lúc nào từ con thuyền buồm khổng lồ kia.
Tàu Báo Tử? Klein thoạt sững sờ rồi chợt nhớ ra cái tên này đại diện cho điều gì.
Nó chính là một trong những con tàu huyền thoại nhất và tai tiếng nhất trên năm biển!
Nó chính là kỳ hạm của 'Bất Tử Vương' Agalito!
Chúng ta thực sự đụng độ một trong tứ vương... Klein lặng lẽ tặc lưỡi, vô thức bước vào trạng thái cảnh giác cao độ.
Song, hắn vẫn duy trì vẻ thờ ơ và ung dung khi tiếp tục quan sát Tàu Báo Tử.
Nhớ lại tên phó nhì của Tàu Báo Tử, 'Kẻ Đồ Sát' Kircheis, người có số tiền treo thưởng 9500 bảng và gần đây đang loanh quanh Naz, đã cảnh báo mình, hắn bỗng hiểu ra. Hắn không còn băn khoăn vì lý do gì mình lại tự dưng đụng độ Tàu Báo Tử sau khi mới rời Quần đảo Gargas không xa.
Gạt bỏ nghi vấn này, hắn lại liên tưởng tới một số tin đồn khác. Và trong số chúng, có một phần đã được xác thực thành những lời mô tả như sau:
'Bất Tử Vương' Agalito là một gã đàn ông trung niên. Gã nhợt nhạt đến nỗi trông như có thể mục nát bất cứ lúc nào;
Số tiền truy nã cho cái đầu của gã chỉ từ một quốc gia đã có thể lên tới 100.000 bảng;
Toàn bộ kẻ thù trước kia của gã đều đã chết, bất kể là hải tặc, nhà thám hiểm hay thành viên hạm đội Hải quân. Chỉ ba thành viên còn lại trong tứ vương là vẫn còn sống;
Gã chưa bao giờ xung đột trực diện với Bán Thần của chính phủ. Gã vô cùng tự chủ trong những phương diện tương tự;
Không ai biết chính xác Danh sách của gã là gì. Không ai biết được năng lực phi phàm của gã;
Bản chất gã vốn dã man và thích giết chóc. Gã thậm chí còn tùy tiện tấn công bất cứ người hay tàu thuyền nào;
Gã thích kiếm cớ phá bỏ mọi ước hẹn. Ngoài danh hiệu 'Bất Tử Vương', gã còn thường được biết đến với biệt hiệu 'Kẻ Bất Tín';
May mà giờ mình đang ở trên Tàu Tương Lai. Ít nhiều thì hẳn 'Bất Tử Vương' cũng sẽ nể mặt 'Thượng Tướng Ánh Sao'. Dù sao thì cô ta cũng là một trong Thất Tướng... Không, trừ gặp nhau tại đại hội hải tặc do 'Ngũ Hải Vương' tổ chức, thì tình trạng bình thường giữa tứ vương và các tướng quân hải tặc chính là có lúc hợp tác, có lúc đối đầu, hơn nữa phần nhiều là vế sau. Mấy tháng trước, 'Thượng Tướng Đẫm Máu' và 'Trung Tướng Hoàng Hôn' mới đại chiến một trận... Mà với phong cách của 'Bất Tử Vương', chắc gì mọi chuyện đã chỉ dừng lại ở việc gặp mặt trên đường! Ý nghĩ vừa lướt qua trong tâm trí, Klein đã nghe thấy một tiếng tù và trầm thấp.
Tuuu!
Các thủy thủ đang nghỉ ngơi trong khoang thuyền tỉnh dậy chỉ trong nháy mắt. Không kịp mặc quần áo, họ cứ thế chạy thẳng tới chỗ các khẩu đại bác trên boong để chuẩn bị cho cuộc chiến. Từ trạng thái hòa bình, Tàu Tương Lai tức thì chuyển sang chế độ giao chiến.
Klein quay đầu nhìn lên, thấy cửa sổ phòng thuyền trưởng đã mở sẵn. Vẫn trong bộ trang phục áo choàng đen thường thấy, 'Thượng Tướng Ánh Sao' Cattleya đứng đó, quan sát hướng của Tàu Báo Tử.
Cô không đeo cặp kính gọng vàng dày nặng kia, tròng mắt đen nhánh nhuốm chút ánh tím sậm, vừa sâu thẳm vừa đầy thần bí.
Quả nhiên, cô cũng lo 'Bất Tử Vương' Agalito sẽ bất ngờ phát động tấn công... Klein lại dời mắt về Tàu Báo Tử với chiếc đuôi thuyền vểnh lên ở đằng kia.
Lúc này, hai chiếc thuyền đã lướt sát qua nhau, các hải tặc đã có thể lờ mờ nhìn thấy đối phương.
Tương tự, đám hải tặc bên ấy cũng đang nhìn sang đây. Có kẻ đứng im tựa pho tượng như thể lòng chẳng gợn sóng. Có tên lại vung vẩy dao găm, thổi họng súng, tỏ vẻ khiêu khích tột độ.
Ngay lúc này, chỉ cần một que diêm là có thể châm ngòi căng thẳng và bùng phát chiến tranh.
Cuối cùng, Tàu Báo Tử không có hành động gì. Nó vẫn lặng lẽ neo tại chỗ, đưa "mắt" dõi theo Tàu Tương Lai đang vượt qua mình, từ từ xa dần.
"Phù..." Đứng cạnh Klein, Frank Lee thở phào rõ rệt.
Anh ta lại cười rộ lên, nói với Klein:
"Hehe, luôn có vô vàn tin đồn về thực lực của 'Bất Tử Vương'. Người thì nói gã thực sự là một Bán Thần, kẻ lại bảo gã chỉ là một Danh sách 5, nhờ có con Tàu Báo Tử này mới đạt được cấp độ Danh sách 4. Nhưng dù thế nào thì gã cũng đã sống đủ lâu rồi. Ấy... Anh nói xem, nếu lai giống gã với cá của tôi thì có thể làm tăng tuổi thọ của chúng không?"
Frank đột nhiên nảy ra một ý tưởng.
Trước tiên, ngươi phải bắt được 'Bất Tử Vương' đã, hoặc là, khiến gã nảy sinh hứng thú với cá của ngươi... Klein kháy đểu trong đầu rồi mới bình thản đáp:
"Anh có thể bàn chuyện này với gã."
Frank Lee sửng sốt một hồi, uể oải thở dài:
"Gã sẽ không đồng ý đâu. Gã sẽ chôn tôi xuống đất mất."
Anh ta vừa dứt lời, vừa kéo dài khoảng cách với Tàu Tương Lai được một đoạn, Tàu Báo Tử đột ngột bẻ lái.
Một tiếng cười chói tai tràn ngập ác ý vang lên từ mấy trăm mét trước, phủ kín toàn bộ Tàu Tương Lai.
"Muahahaha!
Hahaha!"
Tiếng cười kia không ngừng văng vẳng. Khi thì khàn đặc, lúc lại hỗn loạn, khi thì giống tiếng lẩm bẩm, lúc hệt như tiếng ca hát. Các thủy thủ trên boong tàu ngã vật xuống đất. Họ cố hết sức bịt chặt tai nhưng vẫn phải vật lộn trong đau đớn.
Một số Người Phi Phàm bắt đầu mọc từng mảnh vảy cá trên người.
Klein cũng chịu ảnh hưởng tương tự. Đầu óc hắn tức thì bị nhồi nhét bởi đủ loại suy nghĩ, tốt xấu, sáng tối đều có đủ.
Chúng lộn xộn và bề bộn một cách dị thường, kết hợp với tiếng cười liên tục biến đổi, chúng tạo ra một cảm giác bành trướng đến mức có thể làm nổ tung đầu.
Khuôn mặt Klein khẽ biến dạng, từng mảng thịt không quá rõ ràng bắt đầu ngo ngoe nhúc nhích dưới làn da.
Nếu không phải đã từng trải nghiệm tiếng lẩm bẩm của Chúa Sáng Thế Chân Thực và tiếng cầu cứu của ngài "Cửa", nếu không phải mỗi lần xuyên không lên phía trên sương xám đều phải chịu sức tàn phá tương tự và có thể kháng lại ở một mức độ nhất định, chắc chắn Klein đã giống 'Chuyên Gia Độc Tố' Frank Lee bên cạnh lúc này—ấn đầu, ngồi xổm xuống với vẻ mặt dữ dằn để đối kháng với cơn đau do tiếng cười khủng khiếp kia mang tới.
Klein nhận ra, trên gương mặt Frank đã mọc mấy sợi lông vàng ngắn, cả người anh ta cũng dần biến thành một con gấu khổng lồ.
Đúng lúc ấy, những ký hiệu và tiêu thức ma pháp trên vách khoang, boong và cột buồm Tàu Tương Lai sáng rực lên. Chúng giống hệt một biển sao lấp lánh giữa đêm không trăng.
Tiếng cười chói tai và đáng sợ kia không hề yếu đi, nhưng có vẻ như nó đã bị kéo dài khoảng cách với mọi người. Âm thanh gay gắt ấy vọng lại từ nơi xa xăm hơn, nghe thật trống trải và hư ảo.
Cảm giác đầu óc phình trướng trong Klein tức thì dịu hẳn đi, rốt cuộc hắn cũng đủ sức ngẩng lên.
Đằng sau cánh cửa sổ rộng mở của phòng thuyền trưởng, gương mặt 'Thượng Tướng Ánh Sao' mang đầy vết sẫm tối, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể nứt toác hoặc mọc ra những thứ ghê tởm.
Lúc này, hai lòng bàn tay Cattleya ép chặt vào bậu cửa sổ, xung quanh người cô lượn lờ những đốm ánh sao. Dường như chúng đang đối ứng với Tàu Tương Lai đang lấp lánh giữa biển cả.
Vù!
Gió lớn bất chợt nổi lên, cánh buồm tự điều chỉnh. Dù chẳng hề có một thủy thủ nào điều khiển, Tàu Tương Lai không những không chậm lại mà còn băng băng lướt đi, nhanh chóng rời xa Tàu Báo Tử.
Klein nhìn căn phòng chứa đôi mắt thần bí đã quan sát các thủy thủ trên boong tàu vào ban ngày, phát hiện ra cửa sổ chỗ đó đã bị gió lớn thổi đến mức rung lên ken két, nhưng chẳng có điều gì lạ thường.
Vút!
Giữa cơn cuồng phong, ánh sao hàng lâm rồi hình thành nên một lớp "băng trôi" kéo Tàu Tương Lai nhanh chóng "bay" đi.
Cuối cùng, bóng dáng Tàu Báo Tử cũng mất hút đằng sau. Tiếng cười kinh khủng khiến người ta mất kiểm soát hoặc phát điên kia ngày càng xa cách và hư ảo hơn.
Frank Lee buông thõng hai tay và thở hồng hộc, khó khăn lắm mới tỉnh lại. Những thủy thủ trên boong tàu vẫn đang lăn lộn vùng vẫy trong nỗi đau khôn tả, song tình hình đã không còn diễn biến xấu hơn.
Năng lực này của 'Bất Tử Vương' quả thật ấn tượng, không cách nào phòng ngự được... Hèn gì gã là một trong tứ vương... Klein khẽ nhíu mày, thở dài.
Dù hắn sở hữu vốn kinh nghiệm dày dặn và kiến thức phong phú, nhưng đây vẫn được xem là lần đầu tiên hắn bị Bán Thần trực tiếp tấn công theo đúng nghĩa đen. Klein nhận ra, cho dù Agalito đứng hạng chót trong tứ vương, gã vẫn khiến hắn cảm thấy mình chỉ là một kẻ yếu ớt, gần như không thể phản kháng.
Với tính cách của Agalito, liệu gã có cho Tàu Báo Tử liên tục đuổi theo không? Dù khả năng cao là gã muốn đợi 'Kẻ Đồ Sát' Kircheis trở về, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng gã sẽ truy đuổi... Nếu gã đuổi theo thật, mình sẽ cầu nguyện với chính mình, dùng Quyền Trượng Hải Thần dấy lên một xoáy nước và một cơn bão sấm chớp quét sạch gã... Klein hạ quyết tâm, lại nhìn về phía 'Thượng Tướng Ánh Sao' Cattleya.
Sắc mặt của vị tướng quân hải tặc này đã trở nên vô cùng nhợt nhạt, nhưng không còn dấu vết tối màu nào nữa. Những đốm ánh sao đang xoay quanh cô cũng chầm chậm tắt dần.