184. Chương 184: Thị trấn Noon

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành

Chương 184: Thị trấn Noon

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 184 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đó là... Đồng tử Klein phản chiếu hình ảnh một vật gần như trong suốt.
Nó mang hình dạng một cái vỏ cứng, thỉnh thoảng co rụt lại và biến mất khỏi tầm mắt Klein, thoắt ẩn thoắt hiện như bị thổi bởi một cơn gió vô hình, hé lộ những đường nét mơ hồ.
Nếu lấy nó làm điểm neo, nhìn lên trên sẽ thấy một vệt xanh lục sẫm đến mức gần đen, vươn thẳng lên cao.
Cứ như sắc màu của cây cối giữa khu rừng u ám vậy... Klein nhủ thầm khi quan sát "màu sắc" và "sự vật" kia trong sự bối rối. Hắn không thể nào tưởng tượng được chúng tượng trưng cho cái gì, chỉ có thể suy đoán rằng chúng có liên quan đến quyền kiểm soát sâu hơn đối với mảnh không gian thần bí phía trên màn sương xám này.
Không thử nghiệm những việc vô ích, hắn nhảy xuống khỏi chiếc cầu thang dường như dẫn đến Thiên quốc và quay trở về tòa cung điện nguy nga đang từ từ hiện ra.
Cân nhắc đến sự tồn tại của 'Nữ Vương Thần Bí', Klein thu dọn qua loa rồi rời khỏi khu vực trên màn sương xám, quay lại phòng vệ sinh.
Xử lý các dấu vết xong, hắn đến gần vali và lấy Trâm Ngực Thái Dương đeo lên bộ lễ phục hai hàng cúc của mình.
Sau khi trải qua biết bao nhiêu sóng gió, giờ đây, số vật phẩm thần kỳ hắn có thể sử dụng và mang theo đã quay về mức như khi hắn còn ở Backlund. Thế nhưng hiện giờ hắn đã lên Danh sách 5, đã nắm giữ một trong những năng lực khó đối phó nhất nếu tính dưới Bán Thần, đã trở thành một cường giả thực thụ trong thế giới phi phàm.
Thông thường thì hẳn mình phải rất kích động, rất vui mừng, nhưng thực ra mình lại không cảm thấy vậy, thậm chí còn không phấn khích bằng lúc tìm thấy mỹ nhân ngư... Vì đối với mình, đây cũng chỉ là tiến thêm một bước trong việc báo thù, còn mục tiêu thực sự mình muốn đạt tới thì vẫn còn xa lắm...
Sau đó, mình còn phải tổng kết quy tắc tiêu hóa ma dược "Bậc Thầy Múa Rối", tìm kiếm công thức và vật liệu của ma dược Danh sách 4. Mà muốn tính đến những việc đó thì phải rời khỏi vùng biển này trước. Sau đó lại xin lời khuyên của thầy Azik, Will Auceptin, gương ma Arrodes...
Hà hà, vài ngày tới nên thả lỏng tâm trí một chút mới được. Tinh thần cứ căng như dây đàn thế này, sớm muộn gì cũng đứt, và khi đó sẽ xuất hiện dấu hiệu mất kiểm soát... Klein quay người nhìn vào chiếc gương toàn thân trong phòng, quan sát bản thân. Hắn cao 1.8m, tóc đen, mắt nâu, khuôn mặt gầy với những đường nét góc cạnh. Mặc áo sơ mi trắng, khoác bộ lễ phục dài, đeo cà vạt và đội mũ chóp, phối cùng Trâm Ngực Thái Dương màu vàng sẫm. Biểu cảm của hắn bình tĩnh, ánh mắt âm u.
Lẳng lặng đứng nhìn một lúc, hắn đưa tay chỉnh lại hàng nút trên cổ tay áo, vỗ vỗ bộ lễ phục đen dài.
...
Tia chớp xẹt qua bầu trời, chiếu rọi lên những tầng lớp công trình kiến trúc u ám.
Đeo hai thanh kiếm trên lưng, "Kẻ Săn Ma" Colin Iliad chỉ tay về phía trước, cất tiếng:
"Đó chính là thị trấn Noon."
Cơn gió thổi tới từ vùng hoang vu khiến mái tóc muối tiêu của vị Thủ Lĩnh này bay tán loạn. Ông nhanh tay buộc chúng lại một cách sơ sài.
Nhanh thế sao... Nghe vậy, Derrick đang cầm Rìu Gió Lốc trong tay thở dài.
Chẳng mấy chốc, cậu nhận ra điều này hoàn toàn hợp lý. Vì Vương đình Cự Nhân vốn nằm gần Thành Bạch Ngân, trong khi thị trấn Noon là điểm giao thoa giữa hai nơi.
Nhờ ánh chớp chiếu rọi giữa màn đêm, cậu trông thấy toàn bộ thị trấn Noon rõ ràng: được xây dưới chân núi, chia thành ba khu vực: thấp, trung và cao. Tuy gọi là thị trấn, song nó cũng không nhỏ hơn là bao so với hầu hết các tàn tích mà Thành Bạch Ngân phát hiện.
Tại đây, các tòa nhà được xây bằng cách chồng những tảng đá xám lên nhau. Có những khối được đào rỗng sâu gần mười mét, lại có những nơi giống với chỗ ở hiện tại của Derrick, nhỏ và thấp đến mức người bình thường cũng có thể bị cụng đầu vào trần nhà.
Khu kiến trúc này được sắp xếp chặt chẽ sau đó lan rộng dần, một phần đã sụp đổ, phần còn lại vẫn vững chãi dù đã phai màu và tàn tạ theo năm tháng.
Trông hoàn toàn khác so với mô tả trong sách giáo khoa... Derrick chợt nhớ lại những kiến thức đã học trong lớp lịch sử.
Theo ghi chép của Thành Bạch Ngân, thị trấn Noon chính là cánh cửa ngăn cách giữa hiện thực và thần thoại. Đây là nơi nhân loại và Cự Nhân cùng chung sống, có cả ngày và đêm, nhưng suốt cả ban ngày, mặt trời luôn dừng lại ở "buổi chiều". Bất kể sương mù, bão táp hay tuyết rơi đều không thể che khuất ánh dương mãnh liệt ấy. Vậy mà giờ đây chỉ còn lại sự âm u và nặng nề. Dù thỉnh thoảng vẫn được ánh chớp chiếu sáng, song thị trấn này vẫn thiếu đi sự tươi sáng, không hề có hơi thở sự sống.
Với đôi con ngươi sáng rực như hai mặt trời nhỏ, Derrick nắm chặt cán búa trong tay. Cậu đi bên cạnh tiểu đội thăm dò, theo chân Thủ Lĩnh Colin từng bước tiến vào thị trấn Noon.
Khu vực này đã được dọn dẹp một lượt vào đợt thăm dò đầu tiên. Trên phố rải đầy dấu vết máu thịt thối nát và dịch mủ đã khô cứng. Bốn bề tĩnh lặng, không một tiếng động.
"Cẩn thận, nơi này có rất nhiều quái vật kỳ dị ẩn náu trong bóng tối." Colin Iliad với gương mặt sứt sẹo không hề lơ là cảnh giác. Ông rút một trong hai thanh kiếm đeo sau lưng ra, lưỡi kiếm lóe lên ánh bạc trầm mặc.
Đây là cánh cửa thần thoại ư? Khi bỏ rơi mảnh đất này, Chúa Sáng Thế cũng vứt bỏ cả thần thoại ở đây sao? Derrick không khỏi tưởng tượng thị trấn Noon đã phải trải qua những gì trong đại biến động. Trực giác mách bảo cậu rằng, hẳn sẽ rất khác biệt so với Thành Bạch Ngân.
Còn chưa kịp cẩn trọng quan sát xung quanh để tìm manh mối khả thi, cậu bỗng nghe thấy tiếng hô hoán dồn dập từ một đồng đội ở phía bên kia:
"Có cái gì kia!"
Derrick ngoảnh đầu nhìn qua, thấy một gương mặt trong suốt dần xuất hiện từ bức tường đá cao mười mét của ngôi nhà.
Các vết nứt chằng chịt trên đó xoay đều quanh tâm, tạo thành một con mắt hoặc một cái miệng hệt như vòng xoáy.
Cơn gió lốc trong vòng xoáy hóa thành thực thể, tức thì trồi ra ngoài, gầm rít. Quầng sáng như nắng ban mai từ trong nó cũng đặc quánh lại thành những mũi tên ánh sáng.
Phập! Phập! Phập!
Chúng bắn thẳng vào những đội viên tiểu đội thăm dò, nhưng chúng chỉ găm chi chít lên một bức tường thành dày đặc. Theo những âm thanh trầm đục và nặng nề, chúng nhanh chóng biến mất trong màn đêm u ám.
Không biết từ lúc nào, Thủ Lĩnh Thành Bạch Ngân Colin Iliad đã quỳ gối và cắm thẳng thanh kiếm bạc trong tay xuống mặt đất xám xịt, mục ruỗng.
Ông đã tạo ra rào chắn bảo vệ mạnh nhất cho các đội viên tuyến đầu!
Cùng lúc, các thành viên khác của tiểu đội thăm dò cũng triển khai tấn công một cách có trật tự, những cơn gió bão ánh sáng và cầu lửa đỏ thẫm luân phiên phóng về phía quái vật.
Khoảnh khắc kế tiếp, "Ánh sáng thần thánh" mà Derrick triệu hồi cũng phủ xuống con mắt bão ở giữa vòng xoáy kia.
Giữa tiếng nổ vang óc, những tảng đá vốn đã đầy vết rạn liền sụp đổ. Gương mặt trong suốt cũng kêu la thảm thiết rồi tan biến.
Dù trận chiến này đơn giản, song Derrick chẳng hề vui mừng chút nào. Trong tụ hội Tarot, cậu đã nghe ngài 'Người Treo Ngược' và tiểu thư 'Chính Nghĩa' thảo luận về những trường hợp chiến đấu. Kết hợp chúng với vốn kinh nghiệm mà Thành Bạch Ngân tích lũy từ việc đối kháng đủ loại quái vật trong bóng đêm, cậu lo lắng nhận ra số con đường sức mạnh mà Thành Bạch Ngân nắm giữ còn hạn chế. Dưới cấp Bán Thần thiếu quá nhiều phương pháp kiểm soát hiệu quả, mà tình huống vừa rồi đã đủ để chứng minh điều này.
May mà vẫn đền bù lại được bằng số lượng Vật Phong Ấn hình thành từ đám quái vật đã chết... Derrick thầm nghĩ, bỗng nghe thấy lệnh của Thủ Lĩnh:
"Di chuyển theo kế hoạch. Một nhóm ba đến bốn người. Thăm dò và dọn dẹp các khu vực khác nhau."
"Vâng, thưa Thủ Lĩnh!" Hầu hết thành viên tiểu đội thăm dò đều dày dạn kinh nghiệm nên chẳng mấy chốc đã tự động phân nhóm xong.
Nhóm Derrick gồm ba người. Ngoài cậu ra còn có Joshua và Haim, đội viên từng cùng cậu đến tòa thần miếu bị bỏ hoang lần trước. Joshua là Danh sách 7 "Bậc Thầy Vũ Khí" sở hữu một chiếc găng tay thần kỳ có thể điều khiển lửa. Haim là Danh sách 6 "Kỵ Sĩ Bình Minh" mới thăng cấp gần đây, cao 2.3m.
Lực lượng chính của Thành Bạch Ngân là con đường 'Cự Nhân' (còn có tên khác là con đường 'Chiến Sĩ'), sở hữu chiều cao trung bình 1.8m (tính cả trẻ em 6 tuổi trở lên). Ngay cả khi không di truyền đặc tính phi phàm, gen bình thường cũng sẽ được điều chỉnh và tích lũy qua nhiều thế hệ, giúp họ đạt được chiều cao này. Dù tuổi vẫn còn nhỏ, Derrick đã cao gần 1.8m, hơn nữa vẫn đang trong giai đoạn phát triển.
Dựa trên mục tiêu đã phân công, Derrick, Joshua và Haim đi vào một con ngõ bên trái đội hình tam giác chiến đấu, thăm dò từng ngôi nhà có thể đi vào.
Có vẻ do đã dọn dẹp từ trước, họ vẫn chưa đụng độ con quái vật nào, nên vô thức hơi thả lỏng cảnh giác.
"Nghe nói Hội đồng Sáu người muốn dựng trại ở đây, biến thị trấn Noon thành một căn cứ." Mang găng đỏ trên tay trái, Joshua cất tiếng sau khi đã kiểm tra xong sảnh của một ngôi nhà.
Haim gật đầu, nhìn xuống hai đồng đội của mình:
"Hình như mục tiêu thực sự là..."
Cậu ta chỉ tay lên trên.
"Vương đình Cự Nhân?" Derrick kinh ngạc hỏi lại.
Chẳng phải tìm kiếm bờ biển nơi những đứa trẻ Jack đến sao? Chẳng phải sẽ đi vòng qua Vương đình Cự Nhân sao? Đầu Derrick tràn ngập những câu hỏi.
Haim lắc đầu:
"Tớ mới chỉ nghe nói thế thôi."
Cậu ta dời mắt, chỉ tay về phía lối vào một phòng ngầm, tiếp:
"Chúng ta thăm dò chỗ này cho xong đã."
Derrick "ừ" một tiếng. Dựa vào năng lực nhìn thấu ban đêm và "Phát sáng", cậu chẳng sợ bóng đêm mà dẫn đầu bước thẳng vào căn hầm. Haim xách đèn lồng da thú và Joshua cùng theo sát phía sau.
Hầm của căn nhà này khá rộng. Rải rác đó đây là những vũng nước đen đọng lại đã cạn khô. Chẳng biết đã bao nhiêu thập kỷ trôi qua mà mùi máu tanh vẫn thoang thoảng trong không khí.
Derrick quét mắt quan sát toàn bộ khu vực, cho rằng nơi này từng cử hành một nghi thức thờ cúng nào đó.
Đã từ rất, rất lâu rồi... Cậu thầm bổ sung thêm. Phát hiện ra còn một ngọn nến bị bỏ lại trên chiếc bàn đá trông giống một tế đàn, cậu lại càng chắc chắn về suy đoán của mình.
Sao cư dân thị trấn Noon lại lén lút tiến hành nghi thức thờ cúng dưới tầng hầm nhỉ? Lúc còn nằm dưới sự thống trị của Vương đình Cự Nhân, họ tín ngưỡng Cự Nhân Vương cơ mà, sau mới chuyển sang Chúa Sáng Tạo Hết Thảy... Chủ nhân tòa nhà này lén tín ngưỡng một vị thần khác sao? Hàng loạt câu hỏi dấy lên trong đầu, Derrick lại gần tế đàn. Cậu trông thấy mặt đá vốn khắc đầy những ký tự, song cũng bị các yếu tố tự nhiên và siêu nhiên tàn phá gần hết.
Sau khi cẩn thận phân tích, Derrick đọc được ba cái tên:
[Ouroboros;
Medici;
Sasrir.]
Ouroboros? Chẳng phải đó chính là danh xưng của Thiên Sứ Vận Mệnh sao? Trước đây ngài 'Kẻ Khờ' từng nói Medici cũng là Vua Thiên Sứ, vậy Sasrir là một vị khác ư? Nỗi hưng phấn đột ngột bùng lên còn kéo theo cả sự kinh hoảng, Derrick vội quay đầu để gọi bạn đồng hành đến xem.
Nhưng trong tầm mắt của cậu, căn hầm trống vắng không một bóng người, chỉ còn lại một màu u tối bao trùm. Haim và Joshua lẽ ra phải theo sát phía sau cũng đã biến mất!