203. Chương 203: Từ do dự đến sụp đổ

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành

Chương 203: Từ do dự đến sụp đổ

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 203 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bên trong căn phòng đổ nát, Klein đứng bất động, bộ đồ rách tả tơi. Chiếc mũ phớt lụa cao đã rời đầu hắn, rơi xuống đất. Cách đó khoảng bốn mét, Kircheis hiện nguyên hình ác ma khổng lồ với đôi cánh dơi mọc sau lưng. Cảnh tượng yên tĩnh đến lạ lùng, như một buổi diễn múa rối.
Thực tế, Klein vẫn còn đủ khả năng để thực hiện vài việc khác. Ngày trước, khi Rosago, "Bậc Thầy Múa Rối", cưỡng chế thao túng cả hắn và Sharron, gã vừa có thể chống lại việc bị "Oan Hồn" nhập vào, vừa dùng "Thao túng ngọn lửa" để triệu hồi lửa thiêu rụi cái bóng Sharron triệu hồi. Nếu Rosago không phạm phải sai lầm chí mạng là chỉ tập trung vào tiểu thư "Oan Hồn" Danh sách 5, gã đã phân tâm xử lý Klein trước, chứ chẳng để hắn chớp lấy cơ hội dùng Bùa chú Tiếng Nói Ô Uế. Giờ đây, dù Klein chắc chắn không bằng gã, nhưng hắn chỉ phải đối mặt với một kẻ địch!
Đương nhiên, những gì hắn có thể làm cũng không nhiều. Với điều kiện tiên quyết là không từ bỏ việc khống chế Kircheis, hắn vẫn có thể di chuyển, nhưng không được quá nóng vội hay quá nhanh. Hắn có thể sử dụng những năng lực phi phàm không tiêu tốn quá nhiều linh tính, nhưng lại không thể phân tâm dùng các vật phẩm thần kỳ đang mang hay thực hiện những hành vi đòi hỏi nhiều chuyển động như rút súng ngắm bắn.
Khi mục tiêu bị thao túng đến một mức độ nhất định, việc tấn công liên tục cũng có thể thúc đẩy hoặc kích thích khiến đối phương tăng khả năng kháng cự trước sức mạnh thao túng từ "Dây linh thể", thậm chí xuất hiện dấu hiệu thoát khỏi sự kiểm soát. Vì vậy, Klein buộc phải chờ đợi.
Ngay lúc này, nhịp tim hắn bỗng đập nhanh. Cơn hoảng sợ và nôn nóng dâng trào không thể kiềm chế. Hắn không khỏi lo lắng rằng hai tên đồng bọn bị Kircheis "Bóp méo" ý định sắp quay trở lại!
Chết tiệt! Cảm xúc của mình bị dao động rồi! Klein chợt giật mình, vội dùng kỹ thuật suy tưởng để ép bản thân bình tĩnh trở lại.
Haha... Cảm xúc của hắn... bị dao động rồi... Nhân cơ hội này... Kircheis thầm mừng rỡ, một ý nghĩ dần nảy ra trong đầu gã. Sau đó, gã dùng năng lực phi phàm để thử phóng đại cơn hoảng sợ và nôn nóng của Gehrman Sparrow, hòng gieo xuống hạt giống cảm xúc. Một khi đã thành công, chỉ cần gã "kích động" hoàn toàn cũng đủ để khiến đối phương tàn phế và không thể tác động lên gã nữa!
Không... Sao lại... Vô hiệu... Sự dao động... Trong cảm xúc... Của hắn... Biến mất rồi... Đôi con ngươi đỏ như máu của Kircheis từ từ co lại thành một chấm nhỏ, chìm trong cảm giác bàng hoàng, kinh ngạc và phẫn nộ.
Cứ ngỡ bản thân đã để "Sứ Đồ Dục Vọng" có cơ hội phản công, nhưng sau khi định thần lại, Klein chợt nhận ra chẳng có chuyện gì xảy ra. Cặp sừng dê xoắn ốc của Kircheis bốc lửa phừng phừng, nhưng chỉ có vậy, gã không hề thử kích động thứ cảm xúc đang bị dao động!
Chỉ suy nghĩ một thoáng, Klein đã nắm sơ bộ tình hình: Không phải Kircheis không muốn thao túng nỗi sợ hãi và cơn nôn nóng của hắn, mà là do gã đã thất bại! Từ lúc cảm nhận được sự dao động trong lòng đối phương, gã đã phải mất vài giây để tiếp nhận tình huống, rồi lại tốn thêm hai đến ba giây để đưa ra quyết định. Cuối cùng, gã còn phải dùng nhiều thời gian hơn nữa để sắp xếp lại suy nghĩ rồi mới kích hoạt năng lực phi phàm tương ứng. Hoàn thành toàn bộ quá trình đó cũng khiến gã mất ít nhất mười giây. Trong khi đó, từ lúc phát hiện ra vấn đề cho tới khi ổn định tinh thần trở lại, Klein chỉ mất khoảng ba, bốn giây. Vì vậy, hiển nhiên năng lực phi phàm của Kircheis đã thất bại. Nó vô hiệu với một kẻ thù đang mang trạng thái tâm lý bình thường.
Nói đơn giản là quá chậm chạp! Trong tình thế này mà còn hành động phức tạp làm gì... Klein thầm chế giễu, rồi lập tức áp chế ý nghĩ cười trên nỗi đau của người khác, tiếp tục khống chế sâu hơn.
Mười giây sau, cuối cùng Kircheis cũng đã hiểu ra ngọn nguồn vấn đề. Gã không còn nhắm vào dục vọng và cảm xúc của kẻ địch nữa, mà thay vào đó, vừa vỗ đôi cánh dơi một cách khó nhọc, vừa dựa vào cơ thể và linh thể kiên cố của một ác ma để cưỡng lại sự thao túng từ "Dây linh thể". Gã cố gắng ngưng tụ những quầng lửa xanh nhạt chầm chậm thành hình cầu lửa.
Klein gần như đoán được mình sắp bị vô số cầu lửa oanh tạc như vũ bão, nên hắn lập tức chia một ít linh tính ra, búng tay bằng ngón cái và ngón giữa.
Tách!
Đám lửa xanh bất chợt bùng lên trước khi kịp hình thành, rồi hoàn toàn tan rã như một màn pháo hoa nở rộ sau lưng Kircheis.
"Thao túng lửa" của "Ảo Thuật Gia"!
Kircheis vẫn vùng vẫy, nhưng cử động của gã ngày càng chậm chạp, hệt như một con rối gỉ sét. Trái ngược với gã, Klein thong thả né tránh toàn bộ những tiếng ác ma mà gã kiệt sức thốt ra.
Ba giây, hai giây, một giây... Klein chợt dừng lại, nhìn chằm chằm vào phần đầu Kircheis nơi cặp sừng dê uốn cong đã biến mất.
Lúc này, hắn vẫn cần thêm hai phút rưỡi nữa mới hoàn toàn thao túng được tên "Sứ Đồ Dục Vọng" này thành con rối, nhưng điều đó chưa bao giờ nằm trong kế hoạch của Klein! Hành động ấy tốn quá nhiều thời gian, đồng bọn của Kircheis sẽ kịp quay trở lại!
Klein chỉ có một mục đích cuối cùng: kiểm soát đến một mức độ nhất định để dù có tấn công, Kircheis cũng không thể thoát khỏi hiểm cảnh!
Đôi mắt đỏ rực, vẻ mặt dữ tợn và hàm răng nhọn hoắt chảy dãi ròng ròng phản chiếu trong con ngươi Klein. Hắn há miệng, cất tiếng:
"Pằng!"
"Đạn không khí", "Đạn không khí" từ một Danh sách 5!
Uy lực của nó mạnh ngang ngửa với đạn của súng trường hơi nước!
Pằng!
"Đạn không khí" bắn trúng trán Kircheis. Đầu gã bật ngửa ra sau, làm rung động cả "Dây linh thể". Giữa hàng lông mày gã xuất hiện một cái lỗ đỏ rực màu máu, nhưng nó không quá sâu, cũng không phải vết thương chí mạng. Đối với ác ma, với "Sứ Đồ Dục Vọng", dường như toàn thân họ được bao phủ bởi một lớp giáp dày và vững chãi, cả máu thịt cũng sở hữu lực đàn hồi và lực cản cực hạn.
Pằng! Pằng! Pằng!
Klein không ngừng phát ra âm thanh súng bắn để tạo "Đạn không khí", hòng liên tục đục thủng trán Kircheis. Sau hàng loạt phát đạn, khu vực quanh trán gã đã biến thành một bãi bầy nhầy máu thịt. Cùng lúc đó, hắn vẫn ổn định điều khiển "Dây linh thể" để ngăn Kircheis kịp phản ứng lại, do ảnh hưởng từ việc thao túng bị yếu đi.
Kircheis giật cục thốt ra tiếng gào phẫn nộ, cố tiến lên phía trước với ý định phản công. Nhưng hành động của Klein mau lẹ hơn gã nhiều! Thế nên, không hề nghi ngờ gì, ý định hóa thành chất lỏng nhằm thoát khỏi sự khống chế của "Dây linh thể" mà gã nảy ra đã thất bại hoàn toàn!
Pằng!
Một viên "Đạn không khí" khác bắn tới, đập trán Kircheis vỡ vụn và xuyên thẳng vào óc gã.
Pằng! Pằng! Pằng! Vô số viên đạn kế tiếp thay nhau bắn tới.
Pằng!
Cuối cùng, xương sọ Kircheis bị thổi bay. Bộ óc dày đặc những vết rãnh đen nay đã hoàn toàn nát bét.
Khí thế của 'Kẻ Đồ Sát' bị gán lệnh truy nã 9500 bảng nhanh chóng tan biến. Nhưng gã không nhắm mắt lại, vì gã không còn đôi mắt nữa.
Lúc gã từ từ đổ gục xuống sàn thì Klein cũng sải bước tiến tới. Hắn duỗi tay trái ra.
Giữa lòng bàn tay của chiếc găng, hai con mắt tươi tách ra.
Một cơn gió lạnh lẽo rợn tóc gáy thổi qua. Chỉ kịp phát ra một tiếng hét thảm thiết, linh thể và đặc tính phi phàm giống làn sương đen của 'Kẻ Đồ Sát' Kircheis đã bị hút vào trong Đói Khát Ngọ Nguậy, cuối cùng nằm cố định ở một trong số các ngón tay trống.
Chẳng bao lâu sau, chiếc găng trở lại màu đen, nhưng lần này nó thâm thúy và thuần khiết, như thể vô vàn điểm màu ngo ngoe đang lần lượt hợp thành từng lớp một.
Cảm nhận sự thay đổi ấy trong hai giây, Klein vừa thất vọng lại vừa vui vẻ bước tới cánh cửa sổ kính đã vỡ tan tành.
Trong lúc "Chăn thả" Kircheis, hắn đã thực sự cân nhắc xem đâu là năng lực phi phàm mình muốn hay không muốn. Thứ hắn không muốn là "Dự cảm nguy hiểm" của ác ma, vì hắn sẽ phải liên tục kích hoạt Đói Khát Ngọ Nguậy, và chỉ dùng được mỗi linh hồn của Kircheis. Điều đó đồng nghĩa với việc Klein cần cho găng tay ăn mỗi ngày, vô cùng bất tiện. Hơn nữa, nó bị trùng lặp phần nào với năng lực từ "Thầy Bói" của hắn.
Về việc ác ma còn dùng được "Dự cảm nguy hiểm" sau khi hóa thành con rối không, Klein cho rằng vẫn có thể, nhưng chỉ giới hạn ở nguy hiểm nhắm vào con rối chứ chẳng liên quan gì tới người điều khiển.
Năng lực phi phàm mà Klein muốn "rút" nhất là lợi dụng sự dao động cảm xúc hoặc một trong các loại của "Ngôn ngữ ô uế", tốt nhất là "Chết" hay "Sa ngã".
Lúc này, hắn may mắn lấy được tới ba năng lực phi phàm. Một trong số đó chính là "Ngôn ngữ ô uế", nhưng không phải "Chết" hay "Sa ngã" mà là "Chậm chạp". Nó sẽ khiến hành động của toàn bộ mục tiêu trong bán kính bảy đến tám mét lập tức bị cứng ngắc, thậm chí xuất hiện tình trạng đình trệ. Có điều, ảnh hưởng này chỉ duy trì được trong hai giây.
Năng lực phi phàm thứ hai là "Thanh kiếm dung nham". Nó có thể tạo ra một thanh kiếm bằng lửa rực cháy, mang sức tấn công rất lớn. Chỉ một nhát chém cũng có thể trực tiếp chặt đứt cột đá dày, miệng vết cắt trông như bị tan chảy. Đây chính là lựa chọn Kircheis đã dùng lúc điên cuồng tấn công.
Thứ ba là "Cầu lửa lưu huỳnh", không những có thể tung ra một vụ nổ uy lực khủng khiếp mà còn khiến người và vật bị nhiễm độc bởi lửa. Nếu phối hợp với trạng thái ác ma hóa, có thể phóng cùng lúc mười đến hai mươi cầu lửa. Nếu không thì nhiều nhất là ba cầu lửa.
Cũng tạm được, để đối phó với các sinh vật không phải dạng bất tử hay không bị ô nhiễm, "Thanh kiếm dung nham" sẽ mang lại thương tổn lớn hơn hẳn so với "Ánh sáng thần thánh" của "Tư Tế Ánh Sáng"... Klein ghé mắt nhìn xuống từ cửa sổ, vừa lúc trông thấy bóng lưng đã khuất xa của hai tên đồng bọn đi cùng Kircheis.
Chúng vẫn chưa thoát khỏi ảnh hưởng sao? Không, với chừng ấy thời gian thì hẳn chúng đã thoát ra và quay lại đâu đó gần đây rồi, nên chắc giờ đang chạy trốn à? Chúng cảm nhận được cái chết của Kircheis chăng? Lạ thật đấy... Klein quay đầu lại nhìn cái xác vẫn còn trong trạng thái ác ma hóa của Kircheis – vì đã chết nên gã không quay về hình dạng con người được nữa.
Klein quan sát chừng hai giây, nảy ra suy đoán đại khái: "Năng lực kiểu ác ma hóa là trạng thái khiến cơ thể gần như mất khống chế. Có điều, vẫn giữ được lý trí và có thể trở về hình dạng ban đầu nếu kiểm soát được, còn không thì sẽ duy trì mãi mãi."
Klein không trì hoãn, bắt đầu lục lọi thi thể ác ma. Hắn phát hiện do Kircheis hóa khổng lồ nên quần áo gã đã rách toạc, thành thử ví và tiền mặt đều vung vãi dưới đất. Sau đó, bị cầu lửa tấn công như mưa và bị lửa lưu huỳnh đốt cháy, mọi thứ chẳng còn ra hình thù gì.
"..." Vừa định dời mắt, Klein chợt nhận ra có thứ gì đó nhấp nháy trước ngực ác ma khổng lồ. Đó là một viên tinh thể dài mảnh được hình thành thuần túy từ máu. Một mùi lưu huỳnh thoang thoảng bay khắp nơi. "Cái gì đây?" Klein nheo mày, không nghĩ ra đáp án.
Đặc tính phi phàm của Kircheis đã hoàn toàn rơi vào trong Đói Khát Ngọ Nguậy rồi, sao xác gã còn sinh ra một thứ kỳ quái như thế được? Nghi vấn ấy lóe lên trong tâm trí Klein. Hơn nữa, làm phó nhì của 'Bất Tử Vương', vậy mà Kircheis chẳng có lấy nổi một vật phẩm thần kỳ hay Vật Phong Ấn. Điều này đã vượt xa dự tính của hắn.