220. Chương 220: Hồi kết của câu chuyện

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành

Chương 220: Hồi kết của câu chuyện

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 220 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Groselle!"
Người gần Groselle nhất, "Kỵ Sĩ Trừng Phạt" Frunziar, vội vàng chạy đến đỡ ông. Nhưng rồi, cậu lại từ từ buông tay ra và đứng dậy, như thể vừa thoát khỏi một giấc mơ hỗn loạn.
Thấy vậy, Siatas gỡ tay Mobet đang đỡ mình ra. Mặc kệ cơn đau khắp người, cô dùng sức gió lốc hỗ trợ, lao nhanh đến bên Groselle.
Cô khom người xuống, cẩn thận quan sát. Bỗng, cô lay mạnh Cự Nhân, thét lên đến lạc cả giọng:
"Dậy mau! Dậy mau!
Đến lúc chúng ta phải rời đi rồi!"
Tiếng của "Ca Sĩ Tinh Linh" cứ thế nhỏ dần rồi chìm hẳn vào im lặng.
Đứng cạnh Siatas, Mobet nhìn kỹ cơ thể đồ sộ của Cự Nhân, lung lay sắp đổ. Cuối cùng, thân hình khổng lồ ấy đổ phịch xuống mặt đất.
Anh ta im lặng một lúc, sau đó khẽ thở dài.
Lúc này, Anderson và Edwina đã chạy đến gần Snowman. Một người dùng lửa, một người mô phỏng ánh sáng thần thánh để giúp y nhanh chóng rã đông. Chỉ riêng Klein, người đứng gần nhất, là nhanh chóng tiến thẳng tới chỗ Groselle.
Thị giác với "Dây linh thể" mách bảo hắn rằng vị Cự Nhân đã vĩnh viễn ra đi. Nơi đây chỉ còn sót lại linh hồn của ông đang dần tiêu tán, khiến năng lực "Chuyển dời tổn thương" của hắn hoàn toàn vô dụng.
Từ khoảnh khắc đốt cháy ánh sáng bình minh và quấn lấy Cự Long băng sương trong giai đoạn thứ hai của trận chiến, có lẽ Groselle đã chuẩn bị cho cái chết của mình rồi... Klein im lặng.
Mobet nhìn hắn, cười chua xót:
"Thẳng thắn mà nói, tôi chưa từng gặp nhiều Cự Nhân. Hầu hết ấn tượng của tôi về họ đều đến từ sách vở, thầy giáo và cha mẹ. Tôi luôn nghĩ chủng loài này là những sinh vật tàn ác, hung bạo và thiếu trí tuệ, gần giống quái vật hơn. Nhưng Groselle thì không như vậy. Anh ấy ngay thẳng, chất phác và lạc quan. Dù trông có vẻ hơi ngây ngô, nhưng anh ấy hiểu rõ điều gì là đúng, điều gì là sai hơn bất kỳ ai.
Anh ấy bảo tôi rằng đó là vì anh ấy không phải một trong số Cự Nhân cổ đại, thậm chí còn chẳng phải đời thứ hai hay đời thứ ba... Những Cự Nhân tàn bạo và hung ác cũng có khả năng sinh sản. Thỉnh thoảng trong số hậu duệ của họ sẽ xuất hiện một loại tương đối có lý trí, và dòng hậu duệ đó lại tiếp tục sinh ra những thế hệ sau, giúp cho toàn bộ chủng tộc Cự Nhân ngày càng thoát ly khỏi phạm trù quái vật.
Ha, tôi không biết có nên tin anh ấy không nữa. Nhưng sự tồn tại của anh ấy đã chứng minh điều đó là có thể..."
Mobet đang nói, bỗng im bặt, như thể chìm vào những hồi ức xa xưa.
Lúc này, Edwina và Anderson đang đỡ Snowman với cơ thể cứng ngắc đi tới. Vị tu sĩ khổ hạnh khó nhọc tiến lại gần Groselle.
Nhìn con mắt dọc đã nhắm nghiền, Snowman liền làm dấu thập tự trước ngực. Y khép hờ mắt, trầm giọng cầu nguyện:
"Hỡi Cha của Vạn Vật, Căn Nguyên của Hết Thảy Vĩ Đại, nơi đây yên nghỉ một linh hồn chân thật và thuần khiết... Cầu cho cậu ấy tiến vào quốc gia của Người và nhận được sự cứu rỗi vĩnh hằng..."
Siatas há miệng, định nói rằng tín ngưỡng của Groselle là Cự Nhân Vương Aurmir. Song cuối cùng cô vẫn khép miệng lại, lẳng lặng nhìn Snowman hoàn thành lời cầu nguyện.
“Thôi chúng ta nhanh chóng rời khỏi đây đi, ai mà biết được cánh cửa đã mở sẽ đóng lại khi nào!” “Ca Sĩ Tinh Linh” nhìn quanh một lượt. Vì quá đau buồn, cô có vẻ gắt gỏng hơn bình thường.
Cô lại nhìn xuống vị Cự Nhân, khó nhọc cất tiếng:
“Chúng ta không thể để linh hồn của Groselle tiêu tan trong thế giới hư ảo này được. Chúng ta phải mang anh ta trở về thế giới hiện thực!”
“Chính xác.” Mobet lập tức đồng tình. Nhóm Klein cũng chẳng phản đối.
Edwina quay đầu về phía hang động ngập trong băng tuyết, lớn tiếng gọi:
“Danitz, anh có thể đi ra được rồi.”
Lúc này, ánh mắt Siatas hơi lay động. Dường như đang mải suy nghĩ điều gì, cô bèn nghiêng đầu nói với Klein:
“Anh có giấy bút không?”
“Có.” Klein lấy giấy ghi chú và bút máy mà mình luôn mang theo ra. Đây là một hành động đặc trưng chuyên môn từ hồi hắn làm “Thầy Bói”.
Siatas nhận giấy bút, bắt đầu hí hoáy ghi chép gì đó. Mãi tới khi Danitz đã chạy ra khỏi hang, cô vẫn chưa ngừng tay.
Danitz vẫn im lặng, tinh thần cũng sa sút thấy rõ. Trông gã chẳng có dấu hiệu vui mừng hay kích động nào vì sắp được rời khỏi thế giới trong sách.
Cuối cùng Siatas cũng viết xong và trả lại giấy bút cho Klein:
“Phối phương mà anh muốn đây.”
Sao cô bảo sau khi rời khỏi đây thì mới giao dịch? Klein ngờ vực thầm nghĩ trong khi nhận lại bút và tờ giấy ghi phối phương ma dược “Ca Sĩ Hải Dương”.
Như nhận ra nỗi nghi hoặc của hắn, Siatas quay xuống nhìn Groselle, thì thầm với giọng điệu nặng trĩu:
“Giờ chúng ta là bạn đồng hành rồi.”
Thế nên cô mới đưa luôn phối phương ma dược cho tôi à? Klein cất đồ đi, khẽ gật đầu:
“Sau khi ra ngoài, tôi sẽ đưa ly rượu vang cho cô.”
Siatas không đáp lời, chỉ đẩy Mobet:
“Đưa Groselle theo.”
Mobet cúi xuống nhìn cơ thể gầy gò cùng đôi giày da mũi nhọn của mình, bèn cười gượng một tiếng rồi tiến lại gần một bên đùi của vị Cự Nhân.
“Kỵ Sĩ Trừng Phạt” Frunziar cũng lặng lẽ đi theo, khom người nhấc bên vai trái của Groselle.
Anderson nhìn trái liếc phải, tặc lưỡi:
“Mấy người ai ai cũng sứt đầu mẻ trán cả, thôi để tôi làm cho.”
Rồi anh cũng nâng bả vai còn lại của Groselle.
Klein đang định giúp mang nốt bên đùi còn lại, thì Danitz đã nhanh chân chạy tới giành chỗ.
Thấy vậy, hắn dừng bước, nhìn nhóm Anderson nâng Groselle lên, tiến về phía cánh cửa đôi kỳ ảo phủ kín tuyết trắng.
Klein, Edwina và Siatas với dáng vẻ chao đảo cùng Snowman im lặng đi theo, hướng tới lối ra được hình thành từ xác chết của Cự Long băng sương Ulyssan.
Lúc này, Klein quét mắt khắp khu vực, thấy chỗ máu xanh lam nhạt chảy ra từ 'Bắc Vương' vừa nãy đã biến mất, hệt như chưa từng tồn tại.
Quả nhiên, nó chỉ là một con quái vật được cụ thể hóa gần giống thật... Klein lùi lại đằng sau, quan sát Edwina tiến lên vài bước, khom người, đặt hai bàn tay lên cánh cửa.
Rồi, vị 'Trung Tướng Núi Băng' dùng sức đẩy cánh cửa phủ đầy tuyết trắng ra.
Không một tiếng động, mọi người thấy mọi thứ trở nên hư ảo, sau đó hóa trong suốt, cuối cùng là biến mất.
Các dãy kệ sách màu nâu nhạt nhanh chóng hiện ra trước mắt họ, theo sau là mặt trời vàng rực đang từ từ chìm xuống đường chân trời, và cuối cùng là một chiếc bàn sách đặt bút máy, lọ mực và giấy tờ.
Đây là phòng thuyền trưởng của 'Trung Tướng Núi Băng' Edwina!
Klein nhanh chóng dời mắt xuống giữa bàn sách. Đặt trên đó là một cuốn sách với phần bìa làm bằng da dê màu nâu vàng.
Dưới một cơn gió vô hình, quyển sách lật đến trang cuối cùng. Nhóm Klein thấy hồi kết:
[Dưới sự giúp sức của nhà thám hiểm điên cuồng và thợ săn hùng mạnh, Groselle đã thực hiện được lời hứa của mình. Ông đã dẫn dắt các đồng đội g**t ch*t 'Bắc Vương', nhưng rồi cũng yên nghỉ vĩnh viễn tại Quốc gia Băng Sương.]
“Nó chẳng nói gì về kết cục của chúng ta cả... Siatas, sắp tới cô định đi đâu?” Mobet thả một bên đùi Groselle xuống, quay sang hỏi “Ca Sĩ Tinh Linh”.
Đôi mắt Siatas có vẻ thất thần mấy giây, bỗng cô kiên định đáp:
“Tìm kiếm người của tộc tôi...”
Còn chưa dứt lời, cô bất ngờ trông thấy mái tóc nâu khói sáng của Mobet nhanh chóng chuyển thành màu trắng xóa, cả khuôn mặt nhẵn nhụi của anh ta cũng xuất hiện những nếp hằn sâu.
Chỉ trong một giây đồng hồ, dưới mắt cô, Mobet đang sắp chết già.
Trái tim Siatas thắt lại. Cô đang định chạy tới, bỗng ngạc nhiên nhận ra hai chân mình đã mất sạch sức lực từ lúc nào không hay.
Bịch một tiếng, cô ngã lăn ra đất, chợt phát hiện mu bàn tay mình phủ kín những vệt đồi mồi mà chỉ người già mới có.
Cô lập tức hiểu rõ chuyện gì đang diễn ra. Từng giọt lệ vô thức tuôn trào giàn giụa trên mặt, cô khó nhọc, giãy giụa, nhoài người về phía Mobet.
Mobet đổ uỵch xuống đất, cũng lồm cồm vươn người về phía cô, đồng thời duỗi tay phải ra.
Siatas đưa tay phải tới, nắm chặt lấy bàn tay gầy gò khô quắt ấy.
Họ khó nhọc ngẩng đầu lên, trong đôi con ngươi phản chiếu dáng vẻ hiện tại của đối phương.
Khóe miệng họ cùng cong lên rồi yếu ớt buông lỏng. Mí mắt họ hạ xuống, che khuất ánh sáng.
Klein, Edwina, Anderson và Danitz hoàn toàn không bắt kịp sự thay đổi ấy. Cả bốn người thực sự không biết phải làm gì, chỉ đành trơ mắt nhìn thi thể Groselle nhanh chóng mục nát, máu thịt bốc hơi và còn lại bộ xương trắng cùng đặc tính phi phàm; chỉ biết vô vọng chứng kiến Mobet, Siatas, Snowman và Frunziar trở nên già yếu trong chớp mắt, trút hơi thở cuối cùng và xuất hiện tình trạng tương tự như thi thể của Groselle.
Quần áo của họ cũng biến mất hoặc trở thành cát bụi. Linh hồn của họ tiêu tan với tốc độ nhanh vượt mức bình thường, chẳng mấy chốc đã biến mất.
“Người sống khoảng thời gian ngắn nhất trong sách cũng đã ở đó tận 165 năm...” Edwina lầm bầm, quay đầu quan sát bộ xương trắng hướng về phía biển khơi và mặt trời.
Đó chính là “Kỵ Sĩ Trừng Phạt” Frunziar. Cậu ngồi trên ghế, đưa mắt nhìn về phía tây. Đó là nơi Backlund tọa lạc.
Snowman ngồi thiền bên cạnh cậu. Thi thể của y vẫn giữ nguyên tư thế cầu nguyện.
Phải rồi nhỉ. Họ sống trong sách hàng thế kỷ, hàng thiên niên kỷ. Xét trên quy tắc của thế giới bên ngoài, họ còn chẳng phải Bán Thần, hẳn đã qua đời từ lâu rồi... Sao mình không hề nghĩ ra điều này chút nào cả? Chẳng lẽ... Klein chợt nhớ lại ảnh hưởng về phương diện tâm linh của thế giới trong sách lên nhóm người Mobet, Groselle và bắt đầu có phán đoán.
Hắn lại khép cuốn sách có bìa da dê vào. Hắn tin rằng nó vẫn còn chứa đựng rất, rất nhiều bí mật khác.
“Tên này thú vị thế cơ mà, sao lại chết như vậy chứ...” Anderson nhìn thi thể Mobet mà bĩu môi.
Lúc này, toàn bộ đặc tính phi phàm đều từ từ ngưng tụ, nhưng cơ thể “Kỵ Sĩ Trừng Phạt” Frunziar không tách ra vật tương tự. Edwina dò xét hồi lâu, bình thản nói:
“Ma dược cậu ta ăn là ảo, sức mạnh cậu ta nắm giữ cũng thế, giống như Cự Long băng sương vậy.”
Hẳn là nó được cụ thể hóa trong thế giới sách, gần như thật... Klein lặng lẽ thở dài. Vì nhất thời không biết nói gì, hắn đành phải giữ nguyên vẻ trầm mặc của Gehrman Sparrow.
Trong phòng thuyền trưởng của Tàu Mộng Tưởng Hoàng Kim, không ai thốt lên một lời nào suốt mười phút ròng rã, mãi cho tới khi bốn phần đặc tính phi phàm đã hình thành.
Một trong số chúng trông như trái tim phủ kín lỗ rỗng bé cỡ nắm tay, tỏa ra ánh sáng lấp lóe như ánh bình minh. Một phần giống con sứa, bề ngoài trong suốt như chứa đựng biển xanh thẳm, còn bên trong là xoáy nước thỉnh thoảng có gió lốc cuốn lên, đôi khi lại lập lòe ánh chớp, phát ra tiếng ca thanh tao mơ hồ. Một phần giống viên tinh thể thuần khiết và tỏa sáng, tràn ngập cảm giác thần thánh. Phần cuối cùng là nắm tay trẻ em với năm ngón tay mảnh xòe ra, liên tục đổi màu da dựa trên môi trường.
“Hầy, chúng ta đâu thể cứ nhìn mãi như này được.” Cuối cùng Anderson cũng phá vỡ bầu không khí im ắng, “Cùng chia mấy phần đặc tính phi phàm này ra thôi.”
Nhận thấy ánh mắt xanh trong như nước suối của Edwina nhuốm chút lửa giận, vị thợ săn này bèn nhún vai, nở nụ cười cay đắng: “Tôi tin đây cũng là ý nguyện của họ, vì chúng ta là bạn đồng hành từng cùng nhau chinh chiến mà.”