Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành
Chương 96: Cuộc 'Bắt Cóc' Bất Ngờ
Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thành phố Khảng Khái Bayam, bên trong Lãnh sự quán (1) Intis.
Helene ngồi trước bàn trang điểm, nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhưng có phần tiều tụy của mình trong gương, ngẩn ngơ suy nghĩ.
Kể từ khi bắt đầu cuộc chạy trốn khỏi Tàu Cái Chết Đen, cô vừa tràn ngập hy vọng, vừa chìm trong sự dằn vặt và sợ hãi. Nguyên nhân là vì chỉ cần bất cẩn một chút, cô sẽ bị hải tặc và các nhà thám hiểm phát hiện, bị 'Trung Tướng Bệnh Tật' Tracy bắt về, hoàn toàn mất đi tự do, cũng không còn cách nào trở về cố hương, trở về cuộc sống thường nhật nữa.
Mãi đến khi nhờ cậy mối quan hệ với những thành viên còn sót lại trong gia tộc để trốn vào Lãnh sự quán, mua được một tấm vé tàu rời khỏi biển, cô mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
Nhưng điều này vẫn chưa đủ để cô yên lòng. Cô tin chắc chỉ khi thực sự đặt chân lên lục địa Bắc, mọi chuyện mới có thể kết thúc hoàn toàn.
Nghĩ tới đây, Helene không khỏi đưa tay phải lên chạm vào gò má không quá trắng nhưng trông đầy sức sống của mình. Cô nhận ra nó đã mịn màng hơn hẳn so với thời gian cô buôn bán trên biển trước đây, cảm giác như thời gian đã quay ngược, khiến cô có ảo giác trở lại tuổi thiếu nữ.
Trên thực tế, sau khi vào Lãnh sự quán Intis, để thoát khỏi biển cả, cô đã dự tính thêm một lựa chọn nữa. Đó chính là hợp tác với Giáo hội Bão Táp, quân đội Loen hay bộ phận gián điệp của Lãnh sự quán, dùng chính bản thân làm mồi nhử để bắt 'Trung Tướng Bệnh Tật' Tracy.
Song suy xét lại, cuối cùng cô từ bỏ kế hoạch này. Thậm chí cô còn nhờ cậy một vị trưởng lão thân thiết trong gia tộc, người đang đảm nhiệm chức Tùy viên Quân sự (2), giữ kín thông tin mình đang ẩn náu tại đây.
Dù có ra sao đi nữa, ả ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ thực sự gây nên tổn thương gì cho mình. Ngược lại, nhiều khi còn chiều chuộng, thỏa mãn mình... Trừ mỗi đêm ra, mỗi đêm... Nhưng đó cũng chỉ là vẻ bề ngoài thôi... Chìm trong hồi ức, gương mặt Helene chợt ửng đỏ.
Những đêm say sưa mê đắm kia, những màn ái tình nóng bỏng khi tay chân quấn quýt lẫn nhau kia, những khoái lạc khó tưởng tượng được lướt qua đầu cô, khiến cô khó mà ổn định lại trong thời gian ngắn.
Helene từ từ hít một hơi sâu rồi thở dài thườn thượt.
Cô lắc đầu, một lần nữa lấp đầy tâm trí bằng khát vọng tự do, niềm mong mỏi trở về cố hương và gặp lại người thân gia đình.
Cô lại nhìn bản thân trong gương, búi những lọn tóc đỏ đang buông xuống cao lên.
Rồi, cô kẻ đậm lông mày, thoa kem nền tối màu để làm nổi bật đường nét khuôn mặt, khiến các góc cạnh trở nên sâu hơn.
Sau một hồi hóa trang như vậy, Helene trở nên trung tính hơn, mang lại vẻ nam tính.
Cô cởi quần áo ra, dùng mảnh vải ép chặt vòng ngực rồi mặc sơ mi trắng, áo gile đen, quần dài của nam giới và một bộ lễ phục hai hàng cúc.
Cuối cùng, cô lấy một chiếc mũ phớt lụa đội lên đầu, che lấp hoàn toàn búi tóc đỏ.
Bấy giờ, hình ảnh phản chiếu trong gương của cô lúc này đã giống một nam thanh niên đẹp trai hơn là một quý cô. Đôi mắt màu xanh biếc như ngọc lục bảo dường như vô cùng thích hợp với kiểu hóa trang này, sâu thẳm mà đầy sức quyến rũ.
Helene kiên nhẫn chờ đợi một lúc, cho đến khi tiếng gõ cửa vang lên.
Cô xách hành lý, bước ra mở cửa, theo vị trưởng lão thân thiết trong gia tộc đi thẳng ra khu vườn hoa của Lãnh sự quán.
Một chiếc xe ngựa đã đậu sẵn ở đó, nó dùng để đưa cô tới bến cảng, ngồi tàu khách đi tới Cảng Pritz thuộc Vương quốc Loen, rồi từ đó quay trở về Intis.
Helene có kỹ thuật phản theo dõi rất siêu việt. Cô cẩn thận quan sát xung quanh, bao gồm cả vị nài ngựa kia.
Một thổ dân bản địa gầy gò nhưng cường tráng, không đội mũ, gương mặt giống hệt với hình ảnh cô từng thấy. Anh ta có vẻ hơi lo lắng, điều này cũng là bình thường... Sau khi xác nhận xong, Helene cảm ơn vị trưởng lão thân thiết trong gia tộc kia, xách hành lý, leo lên xe ngựa.
Trong lúc xe lăn bánh, cô mím môi nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy từng hàng cây ngô đồng của Intis nhanh chóng lướt qua.
Điều này khiến cô cảm tưởng như đã trở lại Trier.
Đó là một đô thị tràn ngập ánh nắng mặt trời, nằm ở khu vực giao thoa giữa sông Ryan và sông Srenzo, phong cảnh tươi đẹp với đủ loại hoa hồng. Nơi đây cực kỳ phát triển loại hình nghệ thuật giàu tính nhân văn, là thánh địa của các họa sĩ, nhạc sĩ và tiểu thuyết gia.
Đó là thủ đô của Intis. Sau khi Đại Đế Roselle kiến tạo lại, đó chính là đại đô thị đúng nghĩa đầu tiên của thế giới này. Đây cũng chính là cố hương của Helene, là nơi cô sinh sống từ nhỏ đến lớn, là thành phố mà chỉ cần xuất hiện trong mơ cũng khiến cô rơi lệ.
Không biết bao lâu sau, Helene chợt cảm thấy có điều gì đó không ổn, vì đường phố xung quanh càng lúc càng trở nên lạnh lẽo, vắng vẻ hơn.
Là một lái buôn trên biển, dù cô chỉ dành phần lớn thời gian hoạt động trên biển Sương Mù, không quá quen thuộc với Bayam ở biển Sonia, song là một "Thợ Săn" ở Danh sách 9, cô vẫn đủ cảnh giác.
"Tuyến đường này có đúng không vậy?" Helene xê dịch vị trí, cẩn thận hỏi vị nài ngựa kia.
Cô chuẩn bị nhảy khỏi xe, chuẩn bị ngưng tụ một quả cầu lửa bất cứ lúc nào.
Nài ngựa không quay đầu lại, vẫn nhìn con đường phía trước, cười nói với vẻ nịnh nọt:
"Thưa tiểu thư tôn quý, con đường này gần hơn, không dễ bị tắc đường.
Tiểu thư biết đấy, Bayam được xây dựng từ nhiều năm trước. Thời điểm ấy người và xe ngựa không đông đúc như bây giờ, rất nhiều con phố chật hẹp, tầm trưa và tối rất dễ bị tắc đường, đi bộ còn nhanh hơn đi xe ngựa."
Thật à? Helene suy ngẫm, tin tưởng lời giải thích này, vì cô đã gặp tình trạng tương tự ở nhiều thành phố khác.
Trier vẫn là tốt nhất. Khi Đại Đế Roselle cải tạo lại các quận của thành phố cũ, đã có tầm nhìn xa trông rộng về đường sá, nên đến giờ vẫn đủ không gian sử dụng... Ý nghĩ ấy vừa lướt qua đầu Helene, cô chợt nghe thấy tiếng ngựa đực đang kéo xe hí vang, dường như khá đau đớn.
"Xin tiểu thư chờ một lát, hình như nó giẫm phải thứ gì đó rồi." Nài ngựa dừng xe bên đường, tự động nhảy xuống.
Helene vốn không nghĩ nhiều, song khi khóe mắt vừa đảo qua khu vực xung quanh, cô nhận ra họ đang ở trong một con ngõ nhỏ yên tĩnh và vắng vẻ.
Trái tim cô khẽ hẫng một nhịp, không chút do dự, cô muốn phá vỡ khoang xe để thoát ra ngoài.
Bất kể đây có phải là phản ứng thái quá hay không, cô tin chắc mình nhất định phải làm vậy.
Đúng lúc ấy, từ tận sâu trong lòng cô chợt trào lên một cảm giác sợ hãi mãnh liệt, như thể bị một con quái vật đói khát tột cùng để mắt tới.
Áp lực đến từ phương diện linh tính ấy khiến cô chần chừ, không dám hành động khinh suất.
Bỗng nhiên, cô nghe thấy một giọng nói trầm thấp:
"Tôi sẽ không làm hại cô.
Tôi có vài câu muốn hỏi."
Đầu óc Helene quay cuồng, cô nhanh chóng cân nhắc nên đưa ra lựa chọn nào phù hợp nhất lúc này.
Cuối cùng, cô vẫn không mù quáng bỏ chạy. Dưới áp lực to lớn khủng khiếp ấy, cô ngồi yên tại chỗ.
Cô định dựa vào tình hình trước rồi mới điều chỉnh lại kế hoạch hành động của mình.
Cửa khoang xe mở ra, vị nài ngựa thổ dân gầy gò cường tráng kia đi vào, ngồi xuống vị trí đối diện với Helene. Hắn chính là "Người Không Mặt" Klein.
Để đóng tròn vai nài ngựa, hắn còn luyện tập cách điều khiển ngựa và xe, đây là kỹ thuật hắn chưa kịp học bài bản khi còn làm trong tiểu đội Kẻ Gác Đêm tại thành phố Tingen. Nhận thấy thời gian quá cấp bách, bản thân cũng chưa làm chủ hoàn toàn, hắn đành phải vận dụng khí thế của Đói Khát Ngọ Nguậy, thành công ép buộc con ngựa nghe lời.
Cùng lúc đó, Danitz đang trốn gần đây cũng nhanh chóng chạy ra, ngồi vào vị trí nài ngựa, điều khiển cỗ xe đi.
Chiếc mũ vành tròn của gã kéo sụp xuống cực thấp, gã cũng ăn mặc giống hệt một nài ngựa thực thụ.
Helene hơi cảnh giác, cong lưng, giống như một con báo săn đã sẵn sàng vồ mồi bất cứ lúc nào.
Cô cảm thấy ánh mắt của người đàn ông đối diện đang quét qua mình, từ trán, lông mày, mắt, mũi, miệng, cổ, ngực, eo rồi đến hai chân, khiến cô cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Cô đã đụng phải ánh mắt và phương thức dò xét tương tự khi còn ở Intis, ở Trier và trong những ngày mình bôn ba trên biển. Đó là thứ kinh tởm thuộc về đám buôn người lưu manh tràn ngập dục vọng.
Song lần này, kỳ quái làm sao, cô lại không cảm thấy mình bị xúc phạm, cũng không cho rằng đối phương đang nghĩ đến chuyện xé toạc quần áo mình hay ảo tưởng ra những hình ảnh bất thường.
Ngược lại, còn giống như đang nghiên cứu đồ ăn hơn... Như thể một con rắn lạnh băng đang trườn bò trên làn da mình vậy... Cuối cùng Helene cũng chịu hết nổi, chủ động cất tiếng:
"Anh muốn hỏi gì?"
Đã hoàn toàn nắm chắc được hình dáng và đặc điểm của cô gái, Klein hơi đổ người về trước, hai tay tự nhiên đặt lên đùi. Hắn hơi đan hai bàn tay vào nhau, rồi hỏi:
"Cô đã bao giờ nghe về một người tên là Jimmy Necker chưa?"
Helene mất vài giây để nhớ lại, kiên quyết lắc đầu phủ nhận.
Cô hơi cau mày, ngờ vực hỏi:
"Anh có đang tìm nhầm người không?"
"Ông ta là một thương gia giàu có, rất thích sưu tập. Cô đã từng nghe về người đó qua Tracy chưa?" Klein hỏi lại.
Tracy... Helene thầm thở dài, nghiêm túc đáp:
"Không, ả chưa bao giờ nhắc tới một vị thương gia giàu có thích sưu tập nào cả."
Klein nhìn vào đôi mắt của người phụ nữ tóc đỏ trước mặt, từ tốn hỏi:
"Vậy trong phòng ả có bất cứ tư liệu hay văn hiến cổ đại nào về Đế quốc Balam ở lục địa Nam không?"
"Không, ả không phải kiểu người thích đọc mấy thứ tư liệu như thế. Ả ghét đọc sách lắm, ngay cả tiểu thuyết cũng phải để tôi đọc cho ả nghe." Vừa nói, Helene vừa lộ ra một nụ cười cay đắng.
"Ả đọc loại tiểu thuyết nào?" Klein vẫn hỏi bằng giọng điềm tĩnh.
"Những câu chuyện kinh điển của Roselle, cũng như bất cứ câu chuyện tình yêu nào đang lưu hành." Helene thản nhiên đáp.
Klein khẽ gật đầu:
"Ả có phòng sưu tập không?"
"Có, nhưng trừ ả và vài người thần bí đến thăm ra, không một ai được phép vào đó, kể cả tôi." Helene nhớ lại, nói.
Klein im lặng một chút, vẫn duy trì tư thế cũ, hỏi tiếp:
"Kể chuyện của cô đi."
"Tôi ấy à?" Helene kinh ngạc chỉ vào mình.
Klein khẽ gật đầu, không lặp lại.
Helene ngây ngẩn một hồi mới kể:
"Chuyện của tôi rất đơn giản.
Cha tôi là một thành viên của vương tộc Sauron trước đây thuộc Intis, được chia một khoản tài sản khá lớn. Nhưng ông chìm đắm trong rượu chè, tình nhân, ma túy và bài bạc, cuối cùng bị phá sản.
Để trả hết nợ, tôi chọn chấp nhận một số điều kiện của gia tộc, trở thành Người Phi Phàm, rồi ra biển làm lái buôn."
______
(1) Lãnh sự quán: là một trong những cơ quan Lãnh sự theo định nghĩa tại Công ước Viên về quan hệ Lãnh sự 1963. "Cơ quan Lãnh sự" có nghĩa là Tổng Lãnh sự quán, Lãnh sự quán, Phó Lãnh sự quán hoặc Đại lý Lãnh sự quán.
Lãnh sự quán là cơ quan ngoại giao của một nước được đặt ở thành phố của một nước khác, phụ trách một vùng nào đó. Đây là nơi làm việc của Tổng Lãnh sự và các nhân viên ngoại giao. Cơ quan này được thiết lập sau Đại sứ quán, do các yếu tố khác như khối lượng công việc, yếu tố địa lý...
(2) Tùy viên Quân sự:
1. Một trong số các hàm ngoại giao quân sự. Hàm TVQS là hàm ngoại giao quân sự cao nhất. Người mang hàm TVQS là người đứng đầu bộ phận quân sự thuộc Đại Sứ quán. Trong một số trường hợp, người đứng đầu này có thể mang một hàm tổng hợp là tuỳ viên hải - lục - không quân. Khi bổ nhiệm các cán bộ có hàm ngoại giao quân sự, đặc biệt là TVQS, nước cử đại diện thường phải gửi thông báo trước họ tên... của những người này cho nước nhận đại diện để chấp thuận nếu được yêu cầu.
2. Quân nhân (thường là sĩ quan cao cấp) mang hàm TVQS trong thời gian công tác tại cơ quan đại diện ngoại giao của nước mình ở nước khác (Đại Sứ Quán). TVQS làm nhiệm vụ tư vấn cho Đại sứ, đồng thời đại diện cho các lực lượng vũ trang của nước mình ở nước sở tại và được hưởng các quyền ưu đãi - miễn trừ ngoại giao.