Quỷ Bí Chi Chủ - Q5: Tư Tế Đỏ
Chương 203: Trốn Thoát
Quỷ Bí Chi Chủ - Q5: Tư Tế Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 203 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đám người Audrey dưới tòa tháp cao nhìn thấy cảnh tượng ấy, hệt như đang thưởng thức một tiết mục ảo thuật cỡ lớn, nhất thời không ai kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Vài giây sau, quảng trường bắt đầu hỗn loạn, những tiếng hét chói tai liên tiếp vang lên, đội vệ binh của quốc vương chạy thẳng lên tháp cao.
Thành viên nội các và các quý tộc thượng viện hoặc tìm nơi ẩn náu, hoặc cố lấy dũng khí đi theo vệ binh, kiểm tra hiện trường.
Audrey nhìn đến ngây người, nhưng không bất ngờ lắm, chỉ cảm thấy mọi thứ không đủ chân thực.
Người và việc mà ngài “Thế Giới” để tâm chú ý cũng có nghĩa là đang nằm trong sự theo dõi của ngài “Kẻ Khờ”, mà mục đích ngài “Kẻ Khờ” muốn đạt được, thì từ trước đến nay chưa bao giờ thất bại.
Đây là ý chí của thần linh.
Trên quảng trường thị chính trong nội thành Backlund, đám người Melissa, Benson cũng nghe thấy tiếng nổ lớn, sau đó phát hiện tiếng diễn thuyết của quốc vương đột nhiên im bặt.
Qua một hồi yên tĩnh, mọi người chợt xôn xao, xì xào bàn tán.
Nỗi lo sợ về tương lai bất định dần xâm chiếm tâm trí họ.
...
Trong “Di tích số 1”, ngoại ô Backlund.
Thần trí của George III đã trở nên cực kỳ mờ mịt. Ông ta cảm thấy cơ thể mình khó chống đỡ nổi, ý thức điên cuồng và cực đoan trào dâng như núi lửa phun trào, và thân thể đã biến đổi này đang vặn vẹo mọi thứ xung quanh.
Trong sự mơ hồ, ông ta nhìn thấy một cái ngai đen rất lớn, thấy mình ngồi lên đó, đội mũ miện hoàng đế, ngạo nghễ nhìn xuống hiện thực, thống trị vạn dân, ngang hàng với các vị thần.
Ông ta giơ tay ra định nắm lấy tương lai này, nhưng những lời nguyền không đếm xuể và những đợt tấn công liên tiếp không biết đến từ nơi nào đang rơi xuống người mình, khiến ông ta không thể chạm tới.
“Không...”
Bàn tay đã được George III hư ảo hóa thành quy tắc dừng lại giữa không trung, ý thức hoàn toàn bị xé nát, cơ thể hoàn toàn biến dị.
Trissy đã sụp xuống thành một đống máu thịt bị vô số sợi tóc rắn thô dài bao quanh, bao trùm toàn bộ mảng bóng đen trật tự này.
Uỳnh!
Bên ngoài “Di tích số 1”, khu rừng đột nhiên sụt lún xuống, khiến một lượng lớn tro bụi bốc lên, tràn ngập không trung như khói mù đặc quánh.
Ầm!
Khu vực này chợt xuất hiện một cái hố sâu rất lớn, thông thẳng ra sông Tussock, khiến nước sông chảy cuồn cuộn vào.
Uỳnh!
Bầu trời đột nhiên âm u, bão tố khủng khiếp vô tận ẩn giấu bên trong nhanh chóng bao phủ nơi này.
Trên ngọn núi xa hơn, hai bóng người đang đứng nhìn cảnh tượng này, nhất thời không ai lên tiếng.
Một là ma nữ “Bất Lão” Katarina mặc áo dài trắng thuần khiết, hai là ác linh “Thiên Sứ Đỏ” đội mũ trùm, sắc mặt tái nhợt như không còn chút máu.
Hai giây sau, “Thánh Nữ Trắng” Katarina mới khẽ thở dài nói:
“Sở dĩ chúng tôi muốn tìm cô ta về, là vì Nguyên Sơ đã nói với chúng tôi rằng, cô ta có khuynh hướng tự hủy diệt rất mạnh.”
Ác linh “Thiên Sứ Đỏ” im lặng nghe xong, vẻ mặt hơi nhăn nhó một chút:
“Ta biết ai đã quấy nhiễu lời hồi đáp của ta rồi.”
Katarina nghĩ tới một đáp án, nhưng không chắc chắn lắm, cuối cùng lựa chọn im lặng.
Ác linh “Thiên Sứ Đỏ” chậm rãi thốt ra một từ:
“Đêm Tối.”
Hắn dừng một chút để nén cảm xúc trong lòng xuống, bồi thêm một câu:
“Nếu không ta đã sớm tìm ra Trissy Cheek rồi.”
Không đợi Katarina đáp lại, ác linh “Thiên Sứ Đỏ” đã quay người trực tiếp rời đi.
...
Trong một di tích khác, khi nhìn thấy lăng tẩm bí mật ầm ầm sụp xuống và tuôn ra từng mảng máu lớn, Klein chỉ thoáng qua một tia vui mừng, rồi buộc phải chuyển sự chú ý đến tình cảnh hiện tại của bản thân.
Nghi thức của George III thất bại, không thể trở thành “Hắc Hoàng Đế”, tức là mục đích của anh đã hoàn thành, trọng tâm tiếp theo là làm sao để thoát thân!
Giờ phút này, nhân lúc lăng tẩm bị sụp đổ gây ra ảnh hưởng khá lớn, Reinette Tinekerr dựa vào giao hẹn với Klein, không chút do dự tiến vào Linh giới trước, trốn sâu vào bên trong.
Sức mạnh mà cô mượn từ bản thân trong quá khứ cũng đã gần cạn kiệt!
Việc duy trì hình ảnh Thiên sứ Bí Ẩn với gương mặt xinh đẹp kia cũng đã đạt đến giới hạn của Klein, sau khi biến hóa ra một thế giới kỳ dị thì cô cũng tự biến mất.
Trong di tích đã đổ nát quá nửa, Klein một mình đối diện với cánh tay của “Thần Nghiệt” Suah, Hermes đến từ niên đại xa xưa, hình chiếu của Đại đế Roselle, hình chiếu của William Augustus I, hình chiếu của Thiên sứ Ánh sáng, và những tiếng sấm sét không biết đang hướng về nơi nào, chỉ cần một trong số đó cũng đủ sức đẩy anh vào chỗ chết.
Mà anh triệu hồi hình ảnh trong lỗ hổng lịch sử cấp bậc Thiên sứ không thể chỉ một hai, thậm chí ba bốn lần là có thể thành công.
Klein không chút do dự, toàn thân hóa thành hư ảo, định trốn vào lỗ hổng lịch sử.
Đúng lúc này, sương mù xám trong tầm nhìn của anh đột nhiên bốc lên một cơn lốc xoáy, do vô số con côn trùng trong suốt tạo thành, thò những xúc tu trong suốt, trơn nhẵn ra bốn phía.
Zaratul!
Bản thể của Zaratul xuất hiện!
Ông ta vẫn luôn ở trong lỗ hổng lịch sử đợi Klein!
Giờ phút này, hành động tiến vào lỗ hổng lịch sử của Klein không thể thay đổi được nữa, anh chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bị cơn lốc xoáy đó hút vào trung tâm!
Anh muốn búng ngón tay để đốt con hạc giấy khác, nhưng phát hiện không hề có ngọn lửa nào bùng lên.
Zaratul đã từng thăm dò một lần, hiểu rất rõ về con át chủ bài của Klein, dựa vào sự áp chế của cấp bậc và quyền hành Quỷ Bí, khiến anh không thể nào điều khiển được lửa!
Ngoài ra, linh cảm trực giác của Klein còn nói cho anh biết, điểm đến của chuyến “du hành” đã bị nối liền với cơn lốc xoáy do những con côn trùng trong suốt kia tạo thành rồi.
Anh không thể trốn thoát, cũng không kịp triệu hồi ra quân cứu viện có đủ năng lực.
“Thầy Bói” sẽ không trình diễn khi chưa chuẩn bị.
Cơn lốc xoáy do những con côn trùng trong suốt kia tạo thành chậm rãi xoay tròn, chào đón Klein “chủ động đến thăm”, những sợi xúc tu trơn nhẵn trong suốt kia thò tới với tư thái không thể ngăn cản.
Chúng đang trườn về phía Klein, nhưng chỉ quấn lấy một quyển sách cổ có bìa màu sẫm.
Bên ngoài bìa quyển sách này vẫn còn lưu lại một vệt máu tươi chưa hoàn toàn biến mất.
“Groselle Du Ký”!
Trong giây phút nguy hiểm đó, Klein đã chủ động cắn nát ngón tay mình, để máu nhỏ xuống bìa “Groselle Du Ký”. Sau đó anh lập tức tiến vào thế giới trong sách, tạm thời thoát khỏi cạm bẫy chết người do Zaratul bày ra.
Vừa tiến vào thế giới sách, Klein đã lập tức đưa tay túm về phía trước, bắt lấy một con rối từng thuộc về mình trong một thời gian ngắn ngủi từ lỗ hổng lịch sử.
Hvin Rambis!
Klein từng thí nghiệm, ở trong sách cũng có thể triệu hồi ra được hình chiếu lịch sử chân chính, dù sao nó cũng thuộc về “Lâu Đài Khởi Nguyên”, mà cầu khẩn “Kẻ Khờ” trong thế giới sách cũng không gặp trở ngại gì. Đương nhiên, nếu không được, Klein cũng có cách giải quyết khác, đó chính là triệu hồi “Chính Nghĩa” Audrey tồn tại trong lịch sử của thế giới này!
Tóm lại, anh cần một người có cấp bậc cao trên con đường “Khán Giả” dẫn anh tiến vào biển lớn tiềm thức tập thể, tiến vào “Tòa thành kỳ tích” Liveseyd, và tiến vào đại sảnh thành thật.
Việc này càng nhanh càng tốt, bởi vì Klein không thể nào biết được Thiên sứ cấp 1 Zaratul này có thể nắm giữ được bí mật của “Groselle Du Ký” trong bao lâu, lại càng không rõ đối phương có thể giáng lâm vào thế giới trong sách hay không.
Anh chỉ có thể tranh thủ từng giây!
Hvin Rambis ôn hòa nho nhã, mặc âu phục, đeo nơ đỏ thẫm, vẻ mặt hơi cứng đờ, ông ta túm lấy Klein, trực tiếp tiến vào biển lớn tiềm thức tập thể được tạo thành từ vô số vệt sáng chồng chéo lên nhau.
Dựa vào sức mạnh của “Bậc Thầy Thao Túng”, họ nhanh chóng xuyên qua, chỉ mất vài giây đã đến “Tòa thành kỳ tích” Liveseyd, và đi qua cổng đại sảnh thành thật.
Klein xóa bỏ hình chiếu của con rối Hvin Rambis, dựa vào cuồng phong nâng đỡ, “chạy nhanh” qua cửa chính.
Khi xuyên qua một vài bức bích họa có màu sắc tươi đẹp, giọng nói trong lòng anh vang vọng trong đại sảnh:
“Xác suất triệu hồi ‘0-08’ ở đây hẳn là quá cao...”
“Dùng nó để viết hoặc vẽ gì đó vào phần cuối của bức bích họa bên trái, có thể ảnh hưởng đến thế giới hiện thực...”
“Thông qua sự sắp đặt của nó, khiến Zaratul mắc sai lầm, còn mình thì tìm được con đường an toàn để thoát thân...”
“Không, hay là để phân thân của Amon gia nhập vào trận hỗn chiến, quấn lấy Zaratul, việc này dễ thực hiện hơn...”
“Chẳng trách Nữ thần muốn câu Amon đến Backlund...”
“Bức bích họa bên phải đại diện cho thế giới trong sách, có thể dùng ‘0-08’ vẽ ra một cánh cửa lớn tạm thời, tạo cho mình một lối ra...”
Trong lúc “chạy nhanh”, tay phải Klein không ngừng vươn tay vào hư không phía trước.
5 lần, 10 lần, 20 lần, sau khi Klein mượn sức mạnh của bản thân từ trong quá khứ thêm lần nữa, thì tay phải của anh cuối cùng cũng trĩu xuống, kéo ra một chiếc bút lông chim cổ điển có màu hơi ảm đạm.
“0-08”!
Giây tiếp theo, Klein đã đến trước cây cột khổng lồ chỉ còn một nửa, không biết bao nhiêu người mới ôm xuể.
Ngai vàng thuộc về “Rồng Không Tưởng” Ankewelt này mang theo cảm giác tang thương của thời gian một cách rõ rệt.
Klein đi vòng qua cột đá, đi tới phần cuối bức bích họa, anh cầm chiếc bút lông chim “0-08” này lên, định đặt bút viết.
Lúc trước anh không dám thử nghiệm xem nếu sử dụng “0-08” ở nơi này thì sẽ xảy ra chuyện gì, sợ rằng chuyện ngoài ý muốn quá lớn sẽ xảy ra, kinh động đến anh trai của Amon, khiến mưu đồ ngăn cản George III trở thành “Hắc Hoàng Đế” của mình bị bại lộ.
Mà giờ phút này, anh không cần phải lo đến việc này nữa, có thể toàn tâm toàn ý biên soạn diễn biến mà mình mong muốn.
Đột nhiên, “0-08” sắp bắt đầu viết xuống thì lại biến mất, còn chưa đạt đến giới hạn duy trì!
‘Sao lại thế này...’ Klein kinh ngạc trong lòng.
Anh chợt phát hiện, đại sảnh thành thật này không còn khuếch đại những lời trong lòng ra ngoài nữa, xung quanh cực kỳ yên tĩnh.
Linh cảm của Klein chợt dao động, anh chậm rãi quay người lại, chỉ thấy cây cột đá tang thương kia không biết từ khi nào đã biến thành một giá chữ thập cao hơn trăm mét.
Phía trước giá chữ thập có một bóng người lờ mờ đứng đó, trên lưng mang theo mọi thứ, thương xót nhìn chăm chú vào chúng sinh.
Bên trong đại sảnh thành thật, còn có thêm từng hàng ghế dựa màu đen, nhưng chỉ có một người đang cầu nguyện.
Người cầu nguyện này đang nhắm hai mắt lại, ngồi ở giữa hàng ghế đầu tiên, mặc áo dài màu trắng đơn giản, để một chòm râu màu vàng nhạt che khuất nửa khuôn mặt, hai tay đan vào nhau đặt trước giá chữ thập bằng bạc đeo trên ngực, vẻ mặt ấm áp và bình yên.
Adam.
Vua Thiên Sứ Adam, hội trưởng Hội Ẩn Sĩ Hoàng Hôn.
Klein không hề hay biết hắn đã đến từ lúc nào.
Lúc này Adam ngẩng đầu lên, để lộ ra đôi mắt sáng trong như trẻ nhỏ.
Hắn chậm rãi đứng dậy, bình thản hỏi:
“George III ngã xuống, Loen bị thiệt hại nặng nề, Intis không thể đứng ngoài cuộc nữa, quyết định nhân cơ hội này phát động chiến tranh, trận đại chiến này bắt đầu thực sự càn quét toàn bộ thế giới.”
“Kết cục như vậy, anh có chấp nhận không?”