Chương 4: Gặp mặt

Quỷ Bí Chi Chủ - Q8: Kẻ Khờ thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sâu trong Vùng đất bị Thần bỏ rơi, trên đỉnh một ngọn núi, một giá chữ thập khổng lồ, nửa thực nửa hư, sừng sững đứng đó.
Trên giá chữ thập treo ngược là một bóng người mờ ảo, thân thể bị vô số cọc gỗ cổ xưa xuyên qua. Máu tươi vẫn rỉ ra nhưng không hề nhỏ giọt xuống đất, giữ chặt người đó trên giá chữ thập.
Adam, với chòm râu vàng nhạt che nửa khuôn mặt, từng bước tiến lại gần, đứng trước giá chữ thập khổng lồ, ngẩng đầu lên, lặng lẽ nhìn bóng người bị treo ngược phía đối diện.
Hắn một tay cầm "Ma kính" Arrodes, một tay cầm "Phiến đá Khinh Nhờn" thứ hai, đôi mắt trong suốt, vẻ mặt tĩnh lặng.
Không biết đã qua bao lâu, bóng người treo ngược trên giá chữ thập khổng lồ đột nhiên mờ dần, tỏa ra thành một màn bóng đen nối liền trời đất. Đằng sau màn che ấy, dường như ẩn chứa một đôi mắt lạnh lùng đang dõi theo toàn bộ thế giới.
Giây tiếp theo, tấm màn bóng đen nứt ra một khe hở, ánh sáng bên trong u tối, vang vọng tiếng thủy triều hư ảo, mờ mịt.
Adam lập tức giơ tay trái lên, để "Ma kính" thần bí cổ xưa tỏa ra ánh sáng nhạt nhòa.
Bên trong ánh sáng nhạt nhòa, một chất lỏng đen dính nhớp nhưng hư ảo chảy ra, một đại dương mênh mông như dung hòa mọi màu sắc, mọi khả năng hiện hữu. Dường như có thể vươn tay chạm tới, nhưng lại không thể tác động bất cứ điều gì đến hiện thực.
Ngay sau đó, Adam đặt "Phiến đá Khinh Nhờn" thứ hai vào trong cảnh tượng hệt như ảo giác này.
Cảnh tượng đại dương hư ảo ở nơi xa xăm vô tận khẽ rung động, bao vây lấy "Phiến đá Khinh Nhờn" thứ hai, và thiết lập một mối liên hệ nhất định với nó.
"Phiến đá Khinh Nhờn" thứ hai là một phần hài cốt của Thần Mặt Trời Cổ Đại biến thành, lúc trước rất gần với cấp độ "Cựu Nhật", tương đương với Chủ nhân "Biển Hỗn Độn".
Thấy cảnh tượng này, Adam khẽ cử động tay trái, để "Ma kính" Arrodes bay lên, hướng về phía "Thiên Sứ Vận Mệnh" Ouroboros đang ở dưới chân giá chữ thập khổng lồ.
Còn bản thân hắn cầm "Phiến đá Khinh Nhờn" thứ hai đã có sự biến đổi kỳ diệu, thông qua vết nứt trên tấm màn bóng đen, từng bước tiến vào bên trong.
Tấm màn bóng đen đóng lại, nhanh chóng mờ dần rồi biến mất, chỉ còn lại giá chữ thập khổng lồ trơ trọi đứng đó.
Toàn bộ quá trình, không ai cất tiếng, tất cả đều diễn ra trong im lặng, "Thiên Sứ Vận Mệnh" Ouroboros chưa từng thử mở mắt.
Cùng lúc đó, Amon trở thành thần, lợi dụng "Phiến đá Khinh Nhờn" thứ nhất để ngăn chặn con đường xâm nhập của "Mẫu Thần Đọa Lạc", còn "Chúa Tể Bão Táp" thì phá hủy một thân phận của Adam và giáo đường hài cốt.
Một lúc sau, "Kẻ Nuốt Đuôi" Ouroboros mở to mắt, chuyển ánh mắt về phía "Ma kính" Arrodes rơi xuống chân mình.
Bên ngoài "Ma kính", những dòng chữ màu bạc hiện lên trên mặt nước gợn sóng hư ảo:
[Ngài hẳn là biết về cảm giác thành kính tín ngưỡng và theo đuổi một tồn tại vĩ đại rồi chứ?]
Ouroboros lạnh lùng gật đầu.
"Cho nên, có thể đưa tôi về bên cạnh chủ nhân của tôi không?" Bên ngoài "Ma kính", những chữ màu bạc mấp máy, tổ hợp lại, tạo thành câu mới: "Đợi ngài trả lời xong, có thể hỏi tôi hai câu."
Ouroboros im lặng nhìn chiếc gương cổ xưa, rất lâu không cất tiếng.
Cuối cùng, "Ma kính" Arrodes không nhịn được phải hỏi trước:
"Vì sao ngài không trả lời?"
Ouroboros nhìn bản thân trong gương, bình tĩnh đáp lại:
"Ta còn chưa nghĩ xong."
[Ba câu...] Bên ngoài "Ma kính", ánh sáng bạc thong thả phác họa hai từ.
...
Trên bãi cỏ bên ngoài một tòa nhà biệt lập, Backlund.
Will Auceptin đã hai tuổi, lon ton đuổi theo một con mèo lông vàng mềm mượt, đầy vẻ vui tươi. Bên cạnh cậu bé có một bảo mẫu và một hầu gái đi theo.
Từ khi sinh ra rắn vận mệnh, công việc của Aaron Ceres ngày càng thăng tiến. Hiện nay anh ta đã có được một bệnh viện tư nhân, chuyên chữa bệnh cho giới thượng lưu trong xã hội.
Will Auceptin đang chạy, chợt giẫm phải chỗ trơn trượt, ngã ngửa ra sau.
Cậu bé lùi liên tiếp mấy bước, giẫm lên một tảng đá.
Khi sắp ngã vật xuống đất, vậy mà Will Auceptin lại giữ được thăng bằng một cách kỳ diệu.
Đứa trẻ mũm mĩm này cảm thấy cảnh giác với chuyện vừa xảy ra, bởi vì với vận may của mình, căn bản nó sẽ không bao giờ giẫm phải chỗ khiến người ta trượt chân.
Trong đôi mắt Will Auceptin nhanh chóng phản chiếu một bóng người quen thuộc.
Đó là Sherlock Moriarty đội mũ phớt lụa nửa cao, áo khoác hai vạt màu đen.
Will Auceptin chợt quay đầu nhìn bảo mẫu và hầu gái của mình, thấy hai người không hề phát hiện ra có thêm một người trên bãi cỏ.
"Tôi luôn cảm thấy anh sẽ nói "ngươi hãy cố gắng kêu cứu đi, không ai có thể nghe thấy đâu"." Đứa trẻ hai tuổi ăn mặc xa hoa này quay đầu lại, lẩm bẩm nói.
Không đợi Klein đáp lại, nó nhún vai nói tiếp:
"Tóm lại, xin chúc mừng anh trở thành Vua Thiên Sứ."
"Bắt nạt một đứa trẻ không phù hợp với thân phận hiện giờ của anh đâu."
Klein cười một tiếng rồi nói:
"Anh có biết làm thế nào để lừa gạt vận mệnh không?"
Will Auceptin ngẩng đầu lên, cảnh giác nhìn Klein một cái:
"Cho tôi kem giả dối cũng không tương đương với việc lừa gạt vận mệnh đâu."
Nói tới đây, nó trách móc:
"Vì sao anh không ngồi xuống? Ở tuổi của tôi nếu ngẩng đầu lên, xương cổ sẽ phát triển không tốt."
Klein không tỏ vẻ mình là Vua Thiên Sứ mới thăng cấp, mỉm cười ngồi xuống, để Will Auceptin có thể nhìn thẳng vào mình.
Will Auceptin kéo tay bảo mẫu nói:
"Trừ phi tôi đã thăng cấp Thứ tự 0, trở thành "Bánh Xe Vận Mệnh", nếu không thì mọi cách lừa gạt tôi đều không thể xem là lừa gạt vận mệnh."
Klein như có điều suy tư hỏi:
"Anh vẫn chưa tìm được cơ hội hấp thụ "Xúc Xắc Xác Suất"?"
"Chưa." Will Auceptin lắc đầu, nói thêm: "Tôi có linh cảm, nó sắp đến rồi."
Klein nhìn đứa trẻ hai tuổi có gương mặt mũm mĩm vài giây, bỗng nhiên cười nói:
"Nếu đưa anh và "Xúc Xắc Xác Suất" cho Ouroboros, có phải vị ấy sẽ nhanh chóng thăng cấp Thứ tự 0 không?"
Will Auceptin liếc Klein một cái:
"Hắn cũng cần đợi cơ hội mới có thể hấp thụ, hơn nữa, cơ hội cần để trở thành "Bánh Xe Vận Mệnh" và cơ hội cần để hấp thụ "Xúc Xắc Xác Suất" không giống nhau."
Nói một lúc, Will Auceptin bĩu môi:
"Nếu anh chỉ cần hấp thụ "Tính duy nhất" của con đường "Kẻ Khờ", vậy thì nghi thức tương ứng có thể đơn giản hóa, không khó khăn đến vậy."
"Trong tình huống này, khéo léo sử dụng năng lực "Ngựa Gỗ Vận Mệnh" và hy sinh ở một mức độ nhất định, vẫn có cơ hội lừa gạt vận mệnh."
"Nhưng, đợi đến thời điểm anh thử thăng cấp Thứ tự 0, cho dù đã hấp thụ "Tính duy nhất", lần lượt hấp thụ ba phần đặc tính phi phàm, cũng phải thực hiện một nghi thức thực sự, không rút gọn, để những sự vật tương ứng hoàn toàn tập hợp, tạo ra sự biến đổi về chất."
'Vậy à... Nói cách khác, lựa chọn hấp thụ "Tính duy nhất" trước, chỉ là biện pháp tạm thời, cuối cùng vẫn phải lừa gạt thời gian, lịch sử hoặc vận mệnh thực sự...' Klein khẽ gật đầu nói:
"Tôi đại khái đã rõ rồi."
Anh lại cười bổ sung:
"Hưởng thụ thời thơ ấu của anh đi, không biết nó còn kéo dài được bao lâu nữa."
Nói xong, bóng dáng Klein trở nên mờ ảo, biến mất khỏi bãi cỏ.
Một bàn tay khác không được bảo mẫu nắm của Will Auceptin với về phía trước, sau đó bất lực thu về.
"Cứ thế đi rồi... Thật là thiếu lịch sự, đến nhà thăm mà không chuẩn bị quà..." Đứa bé không nhịn được lẩm bẩm hai câu.
...
Giáo đường Thánh Samuel, khu Bắc, Backlund.
Klein biến thành hình dạng Dwayne đi vào đại sảnh nhà thờ, tìm một vị trí trong góc ngồi xuống.
Anh nhìn huy hiệu Đêm Tối trên bàn thờ, cúi thấp đầu, đan hai bàn tay bắt đầu cầu nguyện.
"Nữ Thần Đêm Tối cao quý hơn cả bầu trời sao, xa xưa hơn cả vĩnh hằng, ngài là mẹ của bí ẩn, là nữ hoàng của tai ác và sợ hãi..."
Trong lúc cầu nguyện, thể xác và tinh thần của Klein đang nhắm mắt dần lắng xuống và yên bình, giống như tiến vào trạng thái mơ màng, nửa tỉnh nửa mê.
Không biết đã qua bao lâu, "trước mắt" anh xuất hiện không gian tối tăm vô biên vô hạn, dưới chân là những khóm dạ hương thảo và hoa thâm miên.
Nơi này vô cùng yên tĩnh, ngay cả tiếng hít thở dường như cũng sẽ đánh thức những người đang ngủ say xung quanh.
Klein còn chưa kịp quan sát xung quanh, một bóng người đột nhiên xuất hiện từ sâu trong bóng tối.
Nơi này rõ ràng không có ranh giới giữa trời và đất, vậy mà bóng người nọ lại giống như đến từ mặt trăng đỏ hoặc bầu trời sao trên cao.
Bóng người nọ mặc một chiếc váy dài màu tối, nhiều lớp nhưng không rườm rà, điểm xuyết những đốm sáng lấp lánh, như khoác một tấm màn đêm đầy sao lên mình.
Phần đầu của người này mờ ảo, ẩn hiện, khó nhìn rõ mặt, chỉ có thể xác định là nữ giới.
"Đã lâu không gặp." Bóng người lên tiếng trước khi Klein mở miệng.
Giọng của vị này giống như một bài hát ru buổi đêm.
Klein dùng tư thế quý ngài cúi chào:
"Đây là nói với vị từng là "Chúa Tể Quỷ Bí" hay là với tôi bị treo trên "Lâu Đài Khởi Nguyên"?"
Klein rất khẳng định đây là một giấc mơ, nhưng giấc mơ chưa chắc đã là giả.
Hình chiếu của "Nữ Thần Đêm Tối" mang theo chút ý cười.
"Ta không xác định anh là người nào bị treo trên cánh cửa ánh sáng kia. Sau khi rời khỏi đó, ta chưa từng trở về."
'Quả nhiên...' Klein thầm cảm thán, từ chi tiết này có thể khẳng định được lai lịch của "Nữ Thần Đêm Tối" Amanises.
"Ba cái kén ánh sáng bị xé toạc nằm cạnh nhau." Anh đáp lại đơn giản.
Hình chiếu "Nữ Thần Đêm Tối" đứng lẳng lặng trong bóng đêm mờ ảo, khiến người ta có cảm giác cực kỳ phi thực.
Cô nói bằng giọng chậm rãi:
"Những người nơi đó đều được chọn để hồi sinh "Chúa Tể Quỷ Bí", nhưng không biết vị ấy gặp phải bất trắc gì, mà mất đi quyền kiểm soát mọi việc."
"Nếu không phải vậy thì ta đã sớm chết đi, dùng thân phận "Chúa Tể Quỷ Bí" để tái sinh, mà anh và Roselle cũng không có cơ hội trở lại hiện thực."
'Điều này chứng tỏ "Thiên Tôn" đã ngã xuống khá hoàn toàn, chỉ có thể dựa vào ý chí còn lưu lại trong đặc tính phi phàm và sự sắp đặt máy móc của "Lâu Đài Khởi Nguyên" để tái sinh?' Klein thở dài, cười nói:
"Tôi đã có thể nghe thấy ngài ấy đang thầm thì bên tai mình."