Lúc sáu tuổi, tôi chứng kiến giọt nước mắt cuối cùng của mẹ rơi trên giường bệnh, gương bà méo xệch trong nỗi đau đớn và oán hận.
Đêm đó, cha tôi đón một người vợ mới, cả nha hoàn đều được triệu đi, căn phòng trống rỗng chỉ còn xác mẹ lạnh ngắt.
Sợ mẹ cô đơn, tôi leo lên giường, ôm chặt lấy xác bà mà ngủ say một đêm dài.
Sáng hôm sau, tôi mơ màng tỉnh giấc, thấy cha tôi đứng ngoài cửa, y phục xộc xệch, trên người thoảng mùi nước hoa người mới. Ông như một bóng ma, hồn phách lạc, không dám bước chân vào phòng.
Truyện Đề Cử






