Tống Hoài Tự - quyền lực tối cao của một gia tộc quyền thế, lạnh lùng đến nỗi không ai dám chạm đến, xa vời như một huyền thoại.
Hứa Nam Âm - thiên kim của Hồng Kông, được yêu chiều từ nhỏ, như một viên ngọc quý rực rỡ.
Một người như băng giá, một người như dòng suối mát lành.
Không ai ngờ họ lại có thể kết nối, cho đến bữa tiệc định mệnh ấy, khi Hứa Nam Âm xuất hiện trước mặt anh và khẽ gọi: "Anh Tống."
Người đàn ông lạnh lùng quay đầu, ánh mắt hờ hững: "Lần trước em ôm tôi… không phải gọi như vậy."
***
Tốt nghiệp đại học, mối hôn ước từ năm nào bỗng được tái đề cập. Đối tượng là cậu hai nhà họ Tống - kẻ mập mờ với nhiều người, tặng quà cũng phải làm hai phần.
Ngày cô hủy hôn, người tiễn cô lại là người đàn ông quyền lực nhất nhà họ Tống.
Cô giận dỗi: "Sau này tôi sẽ không đến đây nữa!"
Không ai ngờ, người đàn ông quyền lực ấy lại đích thân tới Hồng Kông, chỉ để nói với cô một câu: "Lấy anh đi, từ nay em sẽ không phải khóc nữa."
Sau khi kết hôn, về nhà lớn ăn cơm, cậu hai u ám tim như bị dao cứa, ngoài mặt vẫn nghiêm cẩn gọi "chị dâu".
Năm xưa, cô bé Hứa Nam Âm muốn bắt bướm làm kỷ vật, lạc đường trên núi. Có người ôm cô xuống, dỗ dành: "Ngủ một giấc, tỉnh dậy sẽ có bướm."
Cô tưởng là người quen. Cho đến khi thấy bộ sưu tập bướm trong phòng làm việc nhà họ Tống, cô mới biết - người cứu năm ấy chính là anh, và con bươm bướm ấy... cũng do anh tặng.
★ Duy nhất của nhau —
Sau hội nghị tài chính, Tống Hoài Tự - huyền thoại thương mại mà ai cũng mơ gặp - rời bữa tiệc sớm.
Người hỏi lý do, anh đáp: "Vợ tôi không quen ngủ một mình."
Hứa Nam Âm mới vỡ lẽ, những lời vô tình nói ra, anh đã ghi nhớ trong tim.
Cô mắc chứng "khát da" - khao khát hơi ấm và từng cái chạm nhẹ nhàng.
Trước cưới, cô sợ anh không về nhà.
Sau cưới... lại sợ anh ngày nào cũng về.
Truyện Đề Cử






