Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy
Đêm nay, em ở lại với anh!
Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thiệu Dã bước lại gần Tịch Quan Minh. Tịch Quan Minh vẫn ngồi tại chỗ, Thiệu Dã cúi đầu nhìn anh, rồi ân cần hỏi, “Thế này có hơi bất tiện không? Hội trưởng có cần em quỳ xuống không?”
Tịch Quan Minh ngước nhìn vào đôi mắt đen láy của Thiệu Dã, thấy rõ bóng dáng mình phản chiếu trong đó. Nụ cười trên môi anh càng thêm dịu dàng, rồi anh hỏi, “Bạn học Thiệu Dã, cậu có thể cởi áo sơ mi ra được không?”
“Áo sơ mi?” Thiệu Dã cúi xuống nhìn quần áo trên người mình.
Tịch Quan Minh khẽ "ừm" một tiếng, rồi bổ sung, “Có thể tôi hơi đường đột rồi, nếu không được thì cũng không sao.”
“Không có gì là không được cả.” Dù sao, chạm qua lớp áo sơ mi chắc chắn không thoải mái bằng chạm trực tiếp, mà áo cậu còn dính rượu vang ướt nhẹp, thực sự hơi khó chịu.
Thiệu Dã cởi áo đuôi tôm bên ngoài trước, sau đó giơ tay bắt đầu cởi cúc áo sơ mi. Hôm nay cậu chọn đúng cái áo có mấy cái cúc hình dáng kỳ lạ. Lúc mặc vào cậu đã thấy phiền rồi, nhưng lúc đó tìm mãi không có cái nào khác nên đành mặc tạm. Giờ mới thấy, tháo ra còn cực hơn.
Nếu không phải vì hội trưởng đang ở trước mặt, cậu đã vung tay xé toạc cái áo cho nhanh gọn. Nhưng mà nghĩ tới cảnh tượng đó, cậu cảm thấy mình trông hoang dã quá mức, sợ dọa hội trưởng sợ hãi bỏ chạy.
Tịch Quan Minh thấy cậu loay hoay cả buổi mà chỉ mới cởi được hai cái cúc, không nhịn được mà bật cười, dịu dàng bảo, “Cúi xuống đây nào.”
Thiệu Dã dừng tay, ngẩng lên nhìn anh. Thấy hội trưởng vẫy vẫy tay, cậu tưởng hội trưởng muốn nói gì bí mật nên rất ngoan ngoãn cúi sát đầu lại.
…Nhưng mà, họ đang ở trong phòng ngủ của hội trưởng, có chuyện gì mà phải thì thầm chứ?
Tịch Quan Minh đưa tay ra, đặt lên hàng cúc áo bạc mà Thiệu Dã vừa chật vật mãi không xong. So với cậu, tay hội trưởng linh hoạt hơn nhiều, ngón tay anh lướt đến đâu, cúc áo tự khắc ngoan ngoãn mở ra đến đó. Hơi thở ấm nóng phả lên má khiến Thiệu Dã hơi mất tự nhiên, khẽ lùi lại một chút. Nhưng ngay lập tức, giọng nói trầm thấp của hội trưởng vang lên bên tai, “Đừng động đậy.”
Thiệu Dã “ồ” một tiếng, không dám cựa quậy nữa, chỉ có thể đưa mắt nhìn quanh quất. Trong phòng ngủ của hội trưởng có hai cái giường, một cái dường như chưa từng có ai dùng. Trên tủ đầu giường có một cuốn sách ngoại văn mà cậu nhìn chả hiểu gì cùng một cái cốc nước.
Tịch Quan Minh đã cởi tới chiếc cúc cuối cùng, chỗ đó gần sát bụng dưới của Thiệu Dã. Cậu khẽ mím môi, cảm giác không khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn hẳn.
“Xong rồi.” Hội trưởng rút tay về, nhẹ nhàng nói.
Thiệu Dã lột áo sơ mi ra, rượu vang đỏ dính trên ngực cậu vẫn chưa khô hẳn, chạm vào hơi dính dính. Là một đàn em tận tâm và chu đáo, cậu chủ động nói, “Hội trưởng chờ chút, để em đi tìm khăn giấy lau đã.”
Tịch Quan Minh vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình, cười nói, “Cậu ngồi xuống đây, tôi sẽ lau cho.”
Thiệu Dã hơi do dự nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống mép giường. Hội trưởng lấy một chiếc khăn lụa mát lạnh nhẹ nhàng lau lên ngực cậu. Cảm giác nhột nhột khiến cậu cúi đầu nhìn xuống, rồi không khỏi thầm hỏi, hội trưởng lau thế này, liệu có thực sự sạch vết rượu không?
Bên ngoài hành lang yên tĩnh không một tiếng động, trong phòng chỉ còn nghe thấy tiếng hô hấp của hai người. Thiệu Dã cảm thấy không khí bây giờ có gì đó… không đúng lắm. Cậu nghĩ một lát, rồi ranh mãnh nói, “Hội trưởng, sau này chắc chắn anh không thể đi làm nhân viên kỳ cọ ở nhà tắm công cộng được đâu.”
Tịch Quan Minh: “……”
“Vậy thì tiếc thật.” Hội trưởng nói, nhưng tay anh lại bắt đầu dùng lực hơn một chút.
Hương rượu vang thoang thoảng trên người Thiệu Dã, chỉ cần ngửi thôi cũng đủ khiến người ta say.
Tịch Quan Minh gấp chiếc khăn tay đã dùng lại gọn gàng rồi đặt lên tủ đầu giường. Dưới ánh đèn sáng rực, làn da anh có vẻ nhợt nhạt gần như bệnh tật. Khi đặt lên vòm ngực rám nắng của Thiệu Dã, bàn tay trắng nõn ấy càng nổi bật. Anh hơi dùng sức, lập tức để lại một vết lõm trên cơ ngực săn chắc của cậu.
“Quả nhiên rất mềm.” Tịch Quan Minh mỉm cười nói.
“Đúng không đúng không!” Thấy Tịch Quan Minh xác nhận điều mình nói, Thiệu Dã hào hứng gật đầu lia lịa.
Thế nhưng sau khi chạm vào xong, Tịch Quan Minh vẫn chưa rút tay về. Năm ngón tay anh chụm lại, bóp nhẹ một cái, rồi thả ra, lại bóp thêm một cái nữa.
Thiệu Dã thì chẳng thấy có gì lạ, có người chịu khó chiêm ngưỡng cơ ngực của cậu, mà người đó lại chính là “ông trùm” cậu một lòng trung thành, cậu tất nhiên là vui vẻ rồi. Chỉ có điều… cậu cứ cảm giác biểu cảm của hội trưởng lúc này có gì đó... sai sai, nhưng sai ở đâu thì cậu cũng không nói rõ được.
Nếu lúc nãy Thiệu Dã có soi gương ở căng-tin, thì chắc chắn cậu sẽ nhận ra, biểu cảm của Tịch Quan Minh bây giờ y hệt mỗi lần cậu nhìn thấy bánh pudding xoài vậy.
Tịch Quan Minh bóp xong bên trái, lại chuyển sang “thử nghiệm” cảm giác bên phải. Nhìn động tác đó, đầu óc Thiệu Dã bỗng lóe lên một ý nghĩ hết sức hoang đường: lẽ nào hội trưởng đang cố giữ công bằng sao?
“Cậu luyện bao lâu rồi?” Tịch Quan Minh hỏi.
“Chắc cũng ba, bốn năm gì đó.” Thiệu Dã không chắc lắm, ký ức trước đây của cậu hơi lộn xộn.
Ánh mắt của Tịch Quan Minh không để lại dấu vết mà trượt xuống dưới. Đôi chân rắn chắc, thon dài của Thiệu Dã được chiếc quần tây bao bọc hoàn hảo. Hình ảnh anh thấy ở bể bơi hôm nọ chợt hiện lên trong đầu, khiến khóe môi anh cong lên, “Đùi với mông của cậu cũng được tập luyện khá tốt.”
Thiệu Dã cười hì hì, ánh mắt lộ rõ vẻ tự hào, “Dạo gần đây em có tập riêng cho phần thân dưới mà.”
Tịch Quan Minh tò mò hỏi, “Mấy chỗ đó cũng mềm à?”
“…Cũng bình thường thôi.” Thiệu Dã đáp.
Cậu mở miệng định nói gì đó nữa, nhưng lại không biết diễn đạt thế nào. Chẳng lẽ lại bảo hội trưởng sờ thử luôn? Thế thì đúng là kỳ quặc lại mở cửa cho kỳ quặc vào nhà, kỳ quặc đến tận nóc luôn rồi!
“À, tôi chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi.” Tịch Quan Minh cười nói, trông cực kỳ nghiêm túc và đứng đắn.
Thiệu Dã tin sái cổ, hệt như cách cậu tin rằng hội trưởng thích Khương Nghiên vậy, tuyệt đối không mảy may nghi ngờ.
Nhưng mà…
Giữa chừng, Tịch Quan Minh cầm điện thoại lên, một tay bấm điện thoại, chắc là đang trả lời tin nhắn. Thiệu Dã thấy hơi chán, nhưng không muốn quấy rầy hội trưởng, nên chỉ ngoan ngoãn ngồi yên chờ anh giải quyết xong việc.
Mười mấy phút trôi qua, Tịch Quan Minh đã đặt điện thoại xuống rồi, nhưng bàn tay trái vẫn giữ nguyên trên ngực Thiệu Dã, tiếp tục xoa bóp không ngừng. Thiệu Dã ngại hỏi thẳng hội trưởng xong chưa vì sợ bị hiểu lầm là mình chê bai gì đó, nhưng mà không hỏi thì…
Cái cách hội trưởng chạm vào bây giờ càng lúc càng kỳ lạ. Ngón tay anh lúc nhẹ lúc mạnh, như thể đang vẽ vòng tròn trên ngực cậu, mà càng vẽ thì càng tiến dần vào trung tâm.
Không hẳn là khó chịu, nhưng nếu nói thoải mái thì… cũng không dám chắc lắm. Nhưng vấn đề là, có những phản ứng của cơ thể con người không do não bộ kiểm soát, mà ngược lại, chúng hoàn toàn có thể thao túng lại bộ não!
Không ổn rồi! Nếu không phải tóc, mà “mấy chỗ khác” trên người cậu mà có phản ứng thì hội trưởng chắc chắn sẽ đá cậu bay ra khỏi cửa mất. Khi đó, giấc mơ làm đàn em trung thành nhất của cậu cũng tan theo mây khói.
Thiệu Dã tự nhủ rằng mình hoàn toàn thẳng đuột. Một người đàn ông bị chạm vào lâu như thế này mà không có chút phản ứng nào thì chắc chắn là cơ thể có vấn đề!
Thế nên cậu quyết định tìm cách thoát thân bằng chiêu “em đi vệ sinh một lát”. Nhưng ngay khi cậu định mở miệng, Tịch Quan Minh lại thở dài một hơi nặng nề.
Tiếng thở dài trầm thấp, chất chứa mệt mỏi, khiến Thiệu Dã sửng sốt. Cậu chưa từng thấy hội trưởng như vậy, lập tức quên béng kế hoạch chuồn êm, lo lắng hỏi, “Hội trưởng, anh sao vậy?”
“Không có gì.” Tịch Quan Minh lắc đầu, trông có vẻ không muốn nói thêm.
Thiệu Dã lập tức vận dụng bộ não siêu việt của mình. Trong cái “ổ” Kim Tước Hoa này, hội trưởng có thể hô mưa gọi gió, muốn gì được nấy, nhưng lại có một khuyết điểm nho nhỏ, chính là thiếu một cô bạn gái. Đèn báo thông minh trong đầu cậu lập tức bật sáng. Cậu chớp chớp mắt với Tịch Quan Minh, “Hội trưởng, có phải anh muốn gặp Khương Nghiên không? Em có WeChat của cô ấy đây, hay em gọi video cho cô ấy để hai người trò chuyện một lát nhé?”
Tịch Quan Minh nhéo nhẹ lên ngực cậu một cái, “Đừng làm phiền cô ấy.”
“Vậy sao anh lại thở dài?” Thiệu Dã thắc mắc, tiện thể nhích ngực lại gần tay hội trưởng thêm một chút.
Tịch Quan Minh đáp, “Dạo này hội học sinh phải lo tổ chức lễ hội nghệ thuật và đại hội thể thao, bận tối mắt tối mũi, nên ban đêm ngủ không ngon.”
Tháng Mười này, học viện Kim Tước Hoa sẽ tổ chức đại hội thể thao mùa thu. Trước đó còn có lễ hội nghệ thuật, mỗi lớp bắt buộc phải có một tiết mục, và hơn nửa số học sinh trong lớp phải tham gia.
“Lớp cậu định diễn gì trong lễ hội nghệ thuật?” Tịch Quan Minh hỏi.
Thông thường, các lớp sẽ chọn hợp xướng, hòa tấu, hoặc ngâm thơ. Nhưng lớp trưởng lớp cậu muốn làm cái gì đó sáng tạo hơn, vì thế mới mở một cuộc họp lớp để brainstorm ý tưởng.
Tuy đang hỏi chuyện, nhưng tay Tịch Quan Minh không hề dừng lại. Thiệu Dã quả nhiên có khả năng thích nghi thượng thừa, gần như phớt lờ việc hội trưởng vẫn đang xoa bóp ngực mình. Chỉ là xoa xoa một chút thôi mà, có gì to tát đâu!
Cậu trả lời, “Chưa quyết xong. Trước đó lớp trưởng có hỏi ý em, em bảo lớp mình có thể lên sân khấu biểu diễn quân thể quyền tập thể. Cái này ai cũng học qua rồi, tập luyện không tốn nhiều thời gian, vừa rèn luyện sức khỏe, vừa khiến thầy cô và học sinh toàn trường phải trầm trồ.”
Đúng thật, bao năm rồi Tịch Quan Minh chưa thấy ai lên diễn quân thể quyền ở lễ hội nghệ thuật. Anh mỉm cười gật đầu, xem như tán thành ý tưởng này.
Thiệu Dã thấy hội trưởng gật đầu, lập tức phấn khích, “Hội trưởng thấy ý tưởng của em cũng hay chứ gì?”
“Cũng được đấy.” Tịch Quan Minh nói, ngừng một chút rồi hỏi thêm, “Lớp trưởng có đồng ý không?”
Thiệu Dã lập tức nhăn mặt, ủ rũ đáp, “Không có, lớp trưởng bảo đề xuất của em rất hay, nhưng lần sau thì đừng đề xuất nữa.”
Tịch Quan Minh lại bật cười. Thiệu Dã thấy hội trưởng cười cũng vui lây, lập tức lên tiếng khuyên nhủ, “Hội trưởng đừng làm việc quá sức, có gì cứ giao cho đám cấp dưới lo, mà không thì cứ giao cho em làm đi, đảm bảo anh sẽ hài lòng tuyệt đối.”
Tịch Quan Minh “ừm” một tiếng, rồi nói tiếp, “Còn một chuyện nữa, là phòng tôi trống quá, nửa đêm tỉnh dậy cứ cảm giác trong phòng còn có ai khác. Nhưng chắc là do dạo này tôi căng thẳng quá, thần kinh hơi nhạy cảm thôi.”
Thiệu Dã vừa nghe hội trưởng nói trong phòng có thể có người, hai mắt lập tức trừng to, cảnh giác nhìn quanh. Nếu không phải hội trưởng còn đang xoa bóp ngực cậu, chắc cậu đã chui xuống gầm giường lục soát luôn rồi.
Mặc dù nhìn quanh không thấy gì, nhưng Thiệu Dã vẫn không yên tâm. Cậu cảm thấy đây chính là cơ hội để mình thể hiện, liền nghiêm túc nói với Tịch Quan Minh, “Hội trưởng, tối nay em ở lại đây với anh nhé.”
Bàn tay đang xoa bóp ngực cậu của Tịch Quan Minh khựng lại một chút. Anh cau mày, có vẻ không đồng tình, “Thế không ổn lắm đâu.”
Thiệu Dã đáp ngay, “Không sao đâu hội trưởng, an toàn của anh quan trọng hơn. Vả lại, phòng này cũng còn dư một cái giường mà.”
Nhưng mà… Tịch Quan Minh nhìn cậu, như muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Thiệu Dã vỗ ngực bộp bộp, “Hội trưởng, chúng ta đều là đàn ông, với lại cũng đâu phải chưa ngủ chung lần nào! Ồ ô ô, giờ em mới hiểu tại sao hôm đó anh lại ngủ ở văn phòng rồi!”
“Ừm… đúng là có liên quan đến chuyện đó.” Tịch Quan Minh thở dài.
“Hội trưởng, hôm nay nói gì thì em cũng phải ở lại! Anh không cho em ngủ ở đây thì em bám riết không đi đâu hết.” Nói rồi, cậu còn vặn vẹo người, trườn vào giường như một con sâu lười.
Tịch Quan Minh xoa xoa huyệt thái dương, trông có vẻ phiền não, nhưng cuối cùng cũng không cãi lại nổi cậu, chỉ đành miễn cưỡng nói, “Được rồi, vậy làm phiền cậu nhé, bạn học Thiệu Dã.”