161. Chương 161: Thiệu Dã lên ngôi

Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy

Chương 161: Thiệu Dã lên ngôi

Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy thuộc thể loại Linh Dị, chương 161 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vào tháng thứ hai kể từ khi Thiệu Dã bị đày lên phương Bắc để đào khoai tây, vương quốc Dragun nằm ở phía nam Isha đã bắt tay liên minh với vương quốc Orankel ở phía tây, cùng nhau phát động cuộc tấn công vào Isha.
Isha vốn chỉ là một quốc gia nhỏ bé, bình thường chỉ cần một mình Dragun thôi cũng đủ sức đè bẹp họ, huống chi bây giờ lại có thêm Orankel. Nhà vua già của Isha lờ mờ nhận thấy vương quốc này có thể sẽ diệt vong dưới tay mình. Để tránh sau này khi người đời nhắc đến, tên tuổi ông lại bị gắn liền với danh xưng “Vị vua cuối cùng của Isha”, nhà vua quyết định trước khi đất nước chính thức bị san bằng, ông phải nhanh chóng truyền ngôi cho con trai hoặc con gái của mình.
Nhưng đám con mà ngày thường nịnh bợ ông hết mực để giành quyền thừa kế, lần này lại chạy nhanh hơn cả chớp. Chúng thu dọn hành lý từ sớm rồi bí mật trốn sang nước khác lánh nạn.
Nhà vua già cũng muốn chạy theo, nhưng đến khi xếp hành lý xong, ông mới phát hiện quân đội Dragun và Orankel đã bao vây bốn phương tám hướng, đến cả một con ruồi cũng khó lòng thoát ra ngoài.
Khi kỵ binh Dragun chuẩn bị tiến vào hoàng thành, nhà vua già dẫn theo một đám tế tư quỳ trong thần điện của Thần Bầu Trời, cầu xin ngài che chở cho vương quốc Isha. Nhưng càng cầu nguyện, trong lòng ông càng cảm thấy uất ức. Để toàn dân Isha tín ngưỡng Thần Bầu Trời, ông đã nỡ lòng đày đứa con trai ruột của mình, Thiệu Dã, lên phương Bắc xa xôi. Vậy mà giờ đây đất nước sắp diệt vong đến nơi, còn Thần Bầu Trời thì hoàn toàn làm ngơ.
Nếu biết trước, ông đã chẳng đày Thiệu Dã đi xa đến thế! Nó chậm chạp hơn mấy đứa em, chắc chắn sẽ không nghĩ đến chuyện thu dọn hành lý bỏ trốn. Giờ mà nó còn ở đây thì ông đã có thể an tâm truyền ngôi báu cho nó rồi!
Mà nói về Thần Bầu Trời, kể từ sau khi bị Thiệu Dã túm xuống Vực Sâu và bứt đi hơn nửa bộ lông, hắn hiếm khi hiện thân trước mặt các tín đồ. Ngày ngày, hắn chỉ ẩn mình trong tòa thiên cung nguy nga tráng lệ giữa tầng mây, soi gương xem lông cánh đã mọc lại chưa, tiện thể theo dõi động tĩnh từ Vực Sâu, rồi tùy tiện chọn vài tín đồ để nghe họ ca tụng.
Dù sao thì, theo lời đám người phàm, muốn lông mọc nhanh thì phải giữ tâm trạng vui vẻ.
Chỉ là hai ngày nay, không biết Vực Sâu xảy ra chuyện gì mà một tầng sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn của hắn, khiến hắn chẳng thấy được gì cả. Nhưng mà thôi, hắn tuyệt đối không dám mò xuống đó kiểm tra đâu. Nhỡ đâu lại bị kẻ phạm thượng khốn kiếp kia tóm thêm lần nữa, chắc cả bộ lông còn lại cũng mất nốt!
Vì thế, hắn cố tình gửi thông điệp cho Thần Biển, muốn xúi gã đi dò la tình hình giúp mình. Nhưng mấy ngày trôi qua mà chẳng thấy hồi âm gì cả.
Thần Biển rốt cuộc đang làm gì vậy? Ấp trứng sao?!
Nếu không phải vì lông cánh của mình vẫn chưa mọc lại hoàn toàn, Thần Bầu Trời thật sự rất muốn đích thân đi tìm Thần Biển để bàn bạc về việc hợp tác, liệu hai người họ có nên liên thủ, tiện tay loại bỏ hết các đối thủ cạnh tranh khác, rồi sau đó chọn ra một vị Thần Vương thực thụ hay không?
Mà nói đi cũng phải nói lại, cái gã Thần Biển suốt ngày chỉ nghĩ đến mỹ nhân thì làm sao có cửa đấu lại mình chứ! Chỉ cần nhốt chặt Eldus trên Đài Than Thở, vị trí Thần Vương sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về hắn thôi!
Nghĩ đến đây, nhìn đôi cánh thưa thớt lông của mình, tâm trạng vốn u ám của Thần Bầu Trời bỗng chốc trở nên vui vẻ hẳn. Ngài dường như đã nhìn thấy viễn cảnh tương lai, nơi mình ngồi trên thần tọa tối cao, còn những anh chị em kiêu ngạo kia thì đồng loạt cúi đầu thần phục.
Lẽ ra bây giờ hắn có thể vào Thần Điện d*c v*ng để tận hưởng trước cảm giác làm Thần Vương, nhưng kể từ sau giấc mơ kỳ quặc của Thiệu Dã, cứ hễ nhìn thấy tòa thần điện này là trong đầu hắn lại hiện lên cảnh mình quỳ trước tượng thần của Eldus, thành kính ăn năn sám hối.
Chậc, Thần Điện d*c v*ng của hắn bị ô uế rồi!
Đợi đến ngày kẻ phạm thượng khốn kiếp đó bước ra khỏi Vực Sâu, hắn nhất định sẽ khiến cậu ta phải chịu đựng mọi cực hình tàn khốc nhất trên đời!
Bên trên Vực Sâu, một con mắt khổng lồ xoay tròn không ngừng, cố gắng xuyên qua từng tầng mây dày đặc để nhìn rõ cảnh tượng bên dưới, nhưng vô vọng.
Thần Bầu Trời thất vọng thu hồi ánh mắt. Xem ra, dù Eldus đang bị giam cầm trên Đài Than Thở, Vực Sâu vẫn nằm trong sự kiểm soát của y.
Thôi vậy, nếu muốn tâm trạng tốt lên, vẫn nên nghe vài lời cầu nguyện từ đám tín đồ. Nhưng mà nói là có duyên thì không đúng, mà bảo xui xẻo cũng chẳng sai, vì lần này người mà Thần Bầu Trời nghe thấy lại chính là lão vua già của Isha.
Mấy câu đầu còn tạm chấp nhận được, toàn là ca tụng trí tuệ vô biên, sức mạnh vĩ đại, chính nghĩa và công bằng của hắn. Nhưng càng về sau càng lạc đề, tràn đầy oán khí! Có lẽ lão già đó nhất thời không kiềm chế được suy nghĩ của mình, hoặc cũng có thể lão ta căn bản không nghĩ Thần Bầu Trời sẽ đích thân nghe lén lời cầu nguyện của mình.
Lão ta vậy mà lại bắt đầu hồi tưởng về thời kỳ Isha vẫn còn tín ngưỡng Eldus. Khi đó, chẳng có quốc gia nào dám bắt nạt họ như thế này!
Sắc mặt Thần Bầu Trời càng lúc càng khó coi. Đến khi lão vua già đưa ra quyết định triệu hồi Thiệu Dã từ phương Bắc về, hắn rốt cuộc không nhịn được nữa, giận đến mức phát ra một tiếng gầm vang trời. Trong nháy mắt, mây đen cuồn cuộn, sấm chớp giật ầm ầm!
Lão vua già cũng nghe thấy tiếng sấm sét vang dội bên ngoài thần điện, còn tưởng Thần Bầu Trời cuối cùng cũng ra tay giúp Isha trừng phạt đám quân xâm lược đáng ghét. Kết quả là, sàn đá cẩm thạch dưới chân ông ta bất ngờ rung chuyển dữ dội, bức tượng thần bằng vàng trước mặt bắt đầu run lên bần bật như thể sắp sống dậy, đôi mắt ánh lên ngọn lửa phẫn nộ!
Lão quốc vương đứng đơ tại chỗ, vẫn chưa kịp hiểu chuyện quái gì đang xảy ra. May mà mấy vị giáo sĩ phía sau nhanh chóng lao tới, tay chân luống cuống khiêng ông ta chạy ra khỏi thần điện.
Vừa bước ra ngoài, chỉ nghe một tiếng ầm long trời lở đất, tòa thần điện uy nghi lộng lẫy phía sau sụp đổ trong nháy mắt, biến thành một đống đổ nát!
Cùng lúc đó, kỵ binh Dragun phá tan cổng thành, dân chúng trong hoàng đô la hét bỏ chạy tán loạn, tiếng vó ngựa xen lẫn sấm chớp và mưa gió, vang vọng khắp vùng đất Isha. Những lá cờ đẫm nước mưa phấp phới trong cuồng phong, như đang gào khóc cho một vương quốc sắp bị diệt vong.
Hỡi Thần Bầu Trời vĩ đại, lão quốc vương ngước nhìn bầu trời u ám trên cao, đôi mắt đục ngầu ứa lệ, chỉ trong vòng vài tháng, ông ta trông như đã già đi cả chục tuổi.
Ông ta quay sang, chân thành hỏi giáo sĩ bên cạnh: “Thần Bầu Trời bị cận thị sao? Sét đánh kiểu gì thế không biết!”
Các giáo sĩ cứng họng.
Lão quốc vương thở dài não nề, hối hận khôn nguôi! Nếu biết Eldus bị nhốt trên Đài Than Thở, lẽ ra họ nên chuyển sang thờ Nữ Thần Tự Nhiên! Bà ấy xinh đẹp, nhân từ, còn thường xuyên ban phúc cho tín đồ. Chỉ có điều, mỗi năm các tín đồ phải đến Thần Điện Miyin trong rừng hành hương, mà đã vào rừng thì không được mặc đồ.
Ừm… lão quốc vương không đủ mặt dày để khỏa thân hành hương.
Nhưng giờ thì nói gì cũng đã muộn.
“Isha sắp diệt vong rồi.” Giọng ông ta đầy tiếc nuối. Nếu biết trước sẽ ra nông nỗi này, lão đã đầu hàng sớm hơn rồi! May ra vua Dragun còn có thể phong cho mình làm công tước, chứ bây giờ e rằng chỉ được cái tước vị thấp bé nhất, một nam tước tép riu!
Lão quốc vương vừa tính toán xem làm thế nào để đầu hàng mà vẫn giữ chút thể diện, thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau: “Leicester VII, con đại diện vương quốc Abi đến cứu vương quốc của ngài. Ngài có sẵn lòng thần phục Abi không?”
Lão quốc vương căn bản chẳng nghe rõ Thiệu Dã nói gì. Chỉ cần nhìn thấy cậu quay về, ông ta lập tức hét to: “Thiệu Dã, trẫm tuyên bố, từ giờ con chính là quốc vương Isha!!!”
Thiệu Dã: “???”
Lão quốc vương trông như vừa trút được một gánh nặng mấy tấn khỏi vai, cả người nhẹ nhõm hẳn ra!
Lão quốc vương thực ra rất yêu thương mẹ của Thiệu Dã, vì thế mà đối với đứa con trai duy nhất của bà, ông ta cũng cưng chiều hơn một chút. Nhưng vấn đề là mẹ nó là người phương Đông, cộng thêm trình độ chính trị của Thiệu Dã trong số các hoàng tử thì đúng nghĩa là tệ nhất, thế nên từ trước đến nay, cậu chưa bao giờ có tên trong danh sách kế vị của lão quốc vương.
Nhưng giờ thì khác!
Đến nước này rồi, ai còn rảnh mà quan tâm đến huyết thống hay trình độ chính trị nữa! Một lát nữa tướng quân Dragun dẫn quân xông vào hoàng cung, Thiệu Dã chỉ cần đọc bài diễn văn đầu hàng là xong!
Nhưng mà bắt Thiệu Dã đọc diễn văn đầu hàng á?
Nằm mơ đi!
Tướng quân địch làm gì có tư cách so với Eldus chứ!
Ban đầu, Thiệu Dã chỉ muốn biến Isha thành chư hầu của mình, thế mà giờ lão quốc vương lại trao cả quốc gia vào tay cậu luôn, vậy thì… đây không còn là cuộc chiến vì Isha, mà là cuộc chiến vì đất nước của cậu!
Thiệu Dã lập tức hăng hái! Trong tương lai không xa, Dragun và Orankel sẽ trở thành một phần của vương quốc Abi, tất cả con dân trong lãnh thổ đều sẽ thờ phụng Chúa tể Vực Sâu! Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy sung sướng!
Cậu huýt sáo một tiếng, một con bạch mã như một tia chớp bạc, xuyên qua mưa gió cuồng loạn, lao vút về phía cậu!
Thiệu Dã giật lấy dây cương, xoay người nhảy phắt lên ngựa, lão quốc vương hoảng hốt vội hét lên: “Con định đi đâu đấy?!”
Thiệu Dã giờ là quốc vương Isha, lát nữa còn phải đọc diễn văn đầu hàng mà! Nếu cậu không biết nói gì, lão quốc vương là một người cha nhân từ, hoàn toàn có thể viết sẵn cho cậu đọc theo!
Thiệu Dã ngồi vững trên lưng ngựa, cúi đầu nhìn lão cha tóc bạc da mồi, nói rành rọt từng chữ: “Dĩ nhiên là đi đánh trận rồi!”
Lão quốc vương suýt nghẹn: “Giờ này mà còn đánh đấm gì nữa?! Ở đây mà chờ đầu hàng đi!”
Thiệu Dã hếch cằm, cao ngạo đáp: “Vương quốc Abi chưa từng có quốc vương nào đầu hàng quân địch!”
Lão quốc vương cảm giác tim nhói một phát. Nó đang xỉa xói mình đó sao?! Khoan đã, vương quốc Abi là cái gì? Chưa từng nghe bao giờ! Không phải nó bị đày đi đào khoai tây ở phương Bắc sao?!
Thôi kệ, lão quốc vương cố trấn tĩnh, hỏi một câu quan trọng nhất: “Con mang bao nhiêu binh lính đến?”
Chẳng lẽ họ vẫn còn cơ hội lật ngược tình thế sao?!
Thiệu Dã tỉnh bơ đáp: “Chẳng mang ai cả.”
Lão quốc vương: “…” Ông ta biết ngay là không nên hỏi!
Lão quốc vương cảm thấy đầu óc quay cuồng, trước mắt sao bay đầy trời, nhưng kỳ lạ thay, ông ta lại có chút cảm giác đã đoán trước được điều này.
“Quốc gia của con ở đâu?” Lão quốc vương cố gắng giữ bình tĩnh, hỏi tiếp.
Thiệu Dã thản nhiên đáp: “Trước đây thì ở Vực Sâu, bây giờ thì ở đây.”
Lão quốc vương: “???”
Ông ta im lặng thật lâu, rồi lại hỏi tiếp, giọng hơi run run: “Không lẽ… vương quốc của con chỉ có một mình con?”
Thiệu Dã lắc đầu: “Không có chuyện đó.”
Lão quốc vương thở phào, còn chưa kịp dứt hơi, đã nghe Thiệu Dã tiếp tục: “Ngoài con ra, còn có năm người dân nữa.”
Lão quốc vương: “…”
Được rồi, ông ta quả nhiên không nên kỳ vọng quá nhiều.
Thực ra, chuyện vương quốc Abi có năm người dân cũng không phải hoàn toàn vô lý. Nhờ vào những màn ngoại giao xuất sắc của Thiệu Dã, Lucimia đã nhận được sự bảo đảm từ Eldus: Chỉ cần gia nhập vương quốc Abi, căn bệnh điên của hoàng hậu sẽ khỏi hẳn.
Lão quốc vương mắt xanh trợn trừng, nhìn chằm chằm đứa con trai của mình, muốn xác nhận xem nó có bị đông lạnh đến hỏng não ở phương Bắc không. Nhưng Thiệu Dã làm lơ, vung dây cương, con bạch mã lao vút đi như một mũi tên, chỉ trong chớp mắt đã biến mất vào màn mưa xối xả.
Lão quốc vương thu ánh mắt lại, quay sang hỏi vị tư tế bên cạnh: “Thằng nhóc này bị điên rồi, phải không?!”
Tư tế cười hiền hậu, giọng nói tràn đầy niềm tin: “Bệ hạ còn trẻ, ngài nên khoan dung hơn một chút. Thần tin rằng, ngài ấy nhất định sẽ dẫn dắt vương quốc Abi đến vinh quang.”
Lão quốc vương: “…” Nhanh vậy sao?! Mới nãy còn gọi là “thằng nhóc”, giờ đã thành “bệ hạ” rồi ư?!
Mà thôi, không quan trọng nữa…
Trên thực tế, quân Dragun không đông, chỉ khoảng vài nghìn kỵ binh. Họ vừa trải qua cuộc hành quân đường dài, người ngựa đều kiệt sức, chỉ là trông có vẻ hùng hổ thôi, chứ đánh nhau thật thì vẫn còn cơ hội thắng.
Thiệu Dã không chần chừ, lập tức triệu tập vệ binh trong hoàng cung, gom hết những tên lính gác cổng đang vứt cả áo giáp định bỏ trốn kéo về. Cậu cùng Lucimia chia quân làm ba đội nhỏ, thực hiện đánh du kích vào kỵ binh Dragun.
Trận chiến bảo vệ hoàng thành kéo dài hai ngày một đêm. Kết quả là quân Dragun vỡ trận tháo chạy.
Thiệu Dã đĩnh đạc ngồi lên ngai vàng mà lão quốc vương từng ngồi, nghiêm nghị tuyên bố trước toàn thể con dân: “Từ nay về sau, trên lãnh thổ của vương quốc Abi, chỉ được thờ phụng một vị thần duy nhất, Chúa tể Vực Sâu, Eldus!”
Đám quý tộc rõ ràng không đồng tình lắm với quyết định này. Dù rằng Thần Bầu Trời chẳng giúp ích gì trong trận chiến vừa rồi, nhưng Eldus đã bị giam cầm trên Đài Than Thở, không còn khả năng bảo vệ tín đồ của hắn nữa. Nếu nhà vua thật sự muốn đổi niềm tin, thì ít nhất cũng nên chọn một trong mười vị thần khác, chẳng hạn như Nữ Thần Tự Nhiên, bà ấy cũng không tệ.
Không tệ chỗ nào?
Không khiến người ta phải rơi nước mắt thì gọi là không tệ sao?!
Cuối cùng, trong cả đám, chỉ có đúng một vị tư tế là kiên quyết ủng hộ quyết định của Thiệu Dã.
Thiệu Dã nhìn lướt qua vị tư tế kia. Cậu nhớ rất rõ, lúc trước chính tên này đã được lão quốc vương mời tới hoàng cung để tẩy não mình.
Thế là cậu hỏi: “Ông không phải tín đồ của Thần Bầu Trời sao?”
Tư tế cúi rạp người, giọng nói tràn đầy sự tôn kính: “Bệ hạ, thần hiện tại là một tín đồ trung thành của Chúa tể Vực Sâu.”
Thiệu Dã: “…”
Tự nhiên thấy hơi bất an là sao? Hay là đuổi quách lão này ra khỏi Abi cho chắc ăn nhỉ?!
Dù đám quý tộc có phản đối thế nào, cũng chẳng thể làm lung lay quyết định của Thiệu Dã. Không có cậu, bọn họ đã bị tống ra Bắc Địa cuốc khoai rồi! Giờ chỉ là bắt họ đổi niềm tin thôi mà còn lắm lời như thế? Vậy thì cứ cuốc khoai tiếp đi!
Vậy là, cả đám quý tộc câm nín ngay lập tức.
Thiệu Dã biết Eldus vẫn chưa khôi phục hoàn toàn thần lực, thế nên cậu nảy ra một kế hoạch. Nếu để Eldus tiếp tục ở Đài Than Thở, mười một vị thần khác chắc chắn sẽ chủ quan. Chờ đến khi bọn họ đấu đá lẫn nhau đến gần chết, thì lúc đó Eldus mới xuất hiện, giống như câu chuyện ngư ông đắc lợi trong truyền thuyết phương Đông.
Eldus: “…”
Nhìn Thiệu Dã với vẻ mặt đắc ý chờ được khen, Eldus đột nhiên cảm thấy bất lực, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Cũng được thôi.
Dù sao thì ở đâu cũng không cản trở y tiếp tục khôi phục thần lực cả.
Trước khi quay về lục địa Saier, Thiệu Dã được Eldus dặn dò: “Bất kể xảy ra chuyện gì, chỉ cần ngươi cầu nguyện với ta, ta sẽ lập tức xuất hiện.”
Đền thờ Chúa tể Vực Sâu một lần nữa hiên ngang mọc lên giữa hoàng thành Abi, tượng thần đúc bằng vàng ròng uy nghiêm đứng sừng sững. Chỉ có điều, ngoại trừ Thiệu Dã, không ai có thể thấy rõ chân diện mục của Ngài.
Thiệu Dã bước vào đền thờ, cởi bỏ y phục, quỳ ngồi trước tượng thần, chắp tay thành kính cầu nguyện: “Thần ơi, con đến giúp Người khôi phục thần lực đây.”
Ngay khoảnh khắc đó, cậu cảm nhận được một đôi tay đang lướt trên cơ thể mình.
Hai tay, ba tay, bảy tay, tám tay…
Cậu bị đè chặt xuống nền đá cẩm thạch lạnh ngắt. Eldus không hiện thân, cậu chỉ có thể cảm nhận vô số bàn tay mát lạnh đang n*n b*p đến mức cơ bắp biến dạng.
Thiệu Dã cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào vết lõm trên cơ ngực mình. Cảnh này quen thuộc nhỉ?
Cậu mím môi, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng gọi: “Thần ơi…”
“Hửm?” Quả nhiên, giọng của Eldus vang lên bên tai cậu.
Thiệu Dã do dự một chút, rồi thử thăm dò: “Hôm đó… là người sờ con phải không?”
“Hôm nào?” Eldus hỏi lại. Y sờ suốt, ngày nào chẳng có.
Thiệu Dã mím môi lần nữa, hạ giọng đáp: “Hôm Người phá vỡ xiềng xích của Đài Than Thở ấy. Ở Lorna… trong điện phụ của Wingrice…”
Cậu vừa dứt lời, liền nghe “chát” một tiếng, mông ăn nguyên một cú tát.
Sau đó, giọng Eldus điềm nhiên vang lên: “Sao có thể vu oan cho Thần linh như vậy?”
Thiệu Dã trừng mắt. Tát cái trơn tru thế này, không phải y thì còn ai!