169. Lời cầu hôn và đêm tân hôn

Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy

Lời cầu hôn và đêm tân hôn

Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy thuộc thể loại Linh Dị, chương 169 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thiệu Dã nhảy xuống khỏi lưng báo, tíu tít chạy đến trước mặt Eldus, huyên thuyên khoe khoang thành quả hôm nay của mình. Cậu đã thu phục được ba con hổ dữ, hai con sói tuyết, còn bắt được một con kim điêu. Vì kim điêu không chịu hợp tác, Thiệu Dã quyết định nhổ đi một phần ba số lông của nó để bổ sung cho đôi cánh của mình.
Khóe miệng Eldus khẽ cong lên, ánh mắt dịu dàng, chăm chú lắng nghe từng lời Thiệu Dã nói. Ánh nắng rực rỡ xuyên qua tầng mây đổ xuống, nhẹ nhàng nhảy múa trên mặt hồ phía sau lưng y.
Thiệu Dã tựa đầu lên vai Eldus, nói liến thoắng không ngừng.
Eldus vừa nghe những kế hoạch vĩ đại trong ba năm tới của cậu, vừa suy nghĩ xem nên giúp cậu thực hiện như thế nào. Y vừa hái thật nhiều hoa dại bên cạnh, tết thành một vòng hoa đội lên đầu Thiệu Dã.
Thiệu Dã vươn tay sờ vòng hoa trên đầu, xoay người bò ra bờ hồ, cúi đầu thưởng thức hình ảnh mình phản chiếu trên mặt nước. Không lâu sau, bóng dáng Eldus xuất hiện phía trên hình ảnh phản chiếu của cậu. Y đến bên cạnh cậu, nói: “Quốc vương bệ hạ, chúng ta kết hôn đi.”
Thiệu Dã quay đầu, ngẩng cổ nhìn Eldus. Thật ra bây giờ bọn họ cũng chẳng khác gì đã kết hôn rồi. Nếu cậu là con gái, có lẽ bây giờ con cái đã đầy nhà rồi. Nhưng trong những bài thơ mà các nhà thơ du ca hát, hình như đàn ông cũng có thể sinh con mà. Đàn ông sinh con ra sao nhỉ? Thôi không nghĩ nữa, hơi đáng sợ.
Eldus thấy cậu ngồi xổm trên mặt đất, lúc thì cười ngây ngô, lúc thì nhíu mày, biểu cảm phong phú vô cùng. Y có chút bất lực vươn tay búng nhẹ vào trán Thiệu Dã một cái, lại nghĩ gì thế?
Thiệu Dã hoàn hồn, mắt sáng long lanh hỏi Eldus: “Khi nào ạ?”
Eldus trêu cậu: “Bây giờ.”
“A…” Thiệu Dã nhất thời đầu óc có chút không xoay chuyển kịp. Tuy cậu cũng rất muốn nhanh chóng kết hôn với Eldus, nhưng như vậy chẳng phải quá nhanh sao!
Eldus cúi người xuống, đôi mắt Thiệu Dã trừng lớn phản chiếu rõ ràng vẻ mặt hơi xấu xa của y lúc này. Eldus nhỏ giọng hỏi cậu: “Quốc vương bệ hạ ‘a’ cái gì? Không đồng ý sao?”
Thiệu Dã chớp chớp mắt, đột nhiên cười hì hì.
Đồ ngốc nhỏ.
Eldus vừa định mở miệng hỏi cậu cười gì, đã nghe cậu gọi một tiếng: “Vương hậu.”
Eldus: “…”
Thiệu Dã vươn hai tay ôm lấy cổ Eldus, cậu hỏi: “Thần linh, ngài là vương hậu của em sao?”
Mắt Thiệu Dã sáng long lanh, ánh mắt đầy mong chờ câu trả lời từ Eldus. Eldus im lặng một lúc lâu, y cười gật đầu: “Phải.”
Đợi đến khi mặt trời xuống núi, ánh trăng bạc rải khắp mặt hồ, Thiệu Dã và Eldus tay nắm tay, trở về thần điện Wingrice.
Vị quốc vương anh tuấn cường tráng được Eldus đưa lên chiếc giường tròn lớn để thử lễ phục kết hôn.
Lớp voan trắng mỏng manh dệt từ ánh trăng xếp chồng lên nhau, bao bọc chàng trai với làn da màu mật ong ở giữa. Khi chàng trai giơ tay lên, lớp voan trắng trượt dọc theo cánh tay cậu, như dòng ánh trăng trong trẻo đang chảy.
“Em cảm thấy bộ này hơi không hợp lắm.” Thiệu Dã cúi đầu ngắm nhìn một lúc, nghiêm túc nhận xét.
“Chỗ nào không hợp?” Eldus hỏi cậu.
Thiệu Dã không nói ra được, cậu cảm thấy Eldus mặc sẽ đẹp hơn. Cậu vuốt cằm, ngẩng đầu nói với Eldus: “Vương hậu, hay là lúc đó ngài mặc bộ này đi.”
Eldus mỉm cười, đồng ý rất sảng khoái: “Được thôi, ta giúp bệ hạ cởi y phục ra trước nhé.”
Ngón tay y luồn vào dưới vạt váy Thiệu Dã, dọc theo bắp chân cậu mà trượt lên. Thiệu Dã cảm thấy hơi ngứa, muốn rụt chân về, nhưng bị Eldus dùng tay kia nắm lấy mắt cá chân.
“Đừng động đậy,” y nói, “y phục rất dễ bị rách đấy.”
Thiệu Dã “ồ” một tiếng, buông lỏng chân, mặc cho Eldus sắp đặt. Eldus cười nói: “Ngoan lắm.”
Hừ! Có vương hậu nào lại nói chuyện với quốc vương như thế này chứ!
Ngón tay hơi lạnh của Eldus chuyển từ đùi Thiệu Dã sang chân còn lại của cậu.
Ừm, miễn cưỡng thì cũng coi như là chân.
Hai mắt Thiệu Dã đều híp lại, miệng khẽ hừ hừ đầy thoải mái, hơi ưỡn eo, phó mặc bản thân cho Eldus.
Nhưng cậu là một vị quốc vương vô cùng anh minh, cho dù trong tình huống này, cậu cũng không quên thầm oán trách.
Vương hậu ơi, cởi y phục hình như không phải cởi kiểu này đâu ạ!
Vương hậu kỹ thuật cao siêu, khuyết điểm duy nhất của y hiện tại là quá nóng vội. Phía trước còn chưa thỏa mãn, y đã chuyển sang phía sau để thi triển kỹ thuật khác của mình với bệ hạ quốc vương. Bệ hạ quốc vương đáng thương bị bỏ lại ở bờ vực cực lạc, rõ ràng chỉ còn một bước nữa là đến nơi, nhưng vương hậu vẫn mãi không cho cậu đạt được.
Thiệu Dã muốn tự mình cố gắng, nhưng những bàn tay kia lại ghì hai tay cậu qua đỉnh đầu, cậu không làm được gì cả.
Quá đáng! Quá đáng quá rồi! Bệ hạ quốc vương thầm ghi món nợ này vào lòng với vương hậu, quyết định ngày mai không cho vương hậu lên giường.
Lên giường cũng được, nhưng không cho phép làm nữa…
Hay là chỉ cho làm một lần?
Một lần cũng không đúng. Thiệu Dã đột nhiên nghĩ đến, một lần của Eldus hoàn toàn có thể kéo dài đến tận ngày hôm sau.
Ngón tay Eldus như mang theo dòng điện tê dại, y chạm vào một cái, cơ thể Thiệu Dã lại không thể khống chế mà run rẩy. Khi cậu lại sắp đạt đến đỉnh cao cực lạc, Eldus lại rút hai ngón tay ẩm ướt ra ngoài.
Thiệu Dã: “?”
Làm gì vậy? Đã làm vương hậu rồi, sao làm việc mà thiếu kiên nhẫn thế!
Mắt Thiệu Dã phủ một lớp hơi nước mỏng manh, khóe mắt hơi rũ xuống, ửng hồng, đáng thương nhìn Eldus.
Eldus mỉm cười, cố ý giả ngốc, sờ mặt cậu, quan tâm hỏi: “Bệ hạ quốc vương sao vậy? Không khỏe sao?”
Vốn dĩ rất khỏe. Thiệu Dã chớp chớp mắt, hy vọng vị vương hậu vừa nhậm chức hôm nay của mình có thể sớm hiểu được tâm tư của mình, san sẻ nỗi lo cho quốc vương.
Vương hậu không những không san sẻ nỗi lo cho quốc vương, những bàn tay kia còn như châm lửa khắp người cậu. Thiệu Dã khó nhịn mà kẹp chặt hai chân, nhưng việc này không thể xoa dịu khát khao trong cơ thể cậu.
Trước đây Thiệu Dã chưa từng nghĩ đến tương lai mình sẽ có một ngày khao khát một người đàn ông khác tiến vào cơ thể mình đến nhường này.
Đều tại Eldus, có phải vừa rồi y đã bôi thuốc ma pháp kỳ lạ gì lên ngón tay y không, nếu không sao mình lại muốn như vậy chứ?
Thiệu Dã nháy mắt với Eldus, kết quả lại khiến Eldus bật cười. Y cười hỏi cậu: “Mắt không ổn sao?”
Nói xong y còn cúi xuống, hôn lên mắt Thiệu Dã.
Thiệu Dã: “…”
Cậu chỉ có thể nói thẳng với Eldus: “Vào…”
Eldus còn giả ngốc hỏi cậu: “Cái gì vào?”
Thiệu Dã trừng Eldus một cái. Nếu cậu nói cho ớt vào, Eldus có dám cho vào không?
A, có lẽ thật sự dám cho vào.
Chỉ là mắt cậu ngấn nước, lúc trừng mắt không những không đủ hung dữ, mà còn như đang làm nũng, không có chút khí thế nào.
Thiệu Dã nhỏ giọng nói: “Ngón tay.”
Eldus hôn từ mắt cậu xuống khóe miệng. Thiệu Dã chu môi, hôn chụt một cái lên má y.
Eldus lập tức lại bật cười, vẻ dịu dàng trong mắt y gần như hóa thành thực chất mà tràn ra. Nhưng lời nói ra lại khiến quốc vương phải thất vọng, y nói: “Bệ hạ quốc vương tôn kính, ngón tay của ta bây giờ có chút không khỏe, phải làm sao đây?”
Thiệu Dã: “…”
Những ngón tay kia của y linh hoạt lắm mà, còn tách hai chân cậu ra nữa.
Trả lại cho cậu nụ hôn chụt vừa rồi!
Mau cho cậu đi, Thiệu Dã cảm thấy mình sắp chịu hết nổi rồi, cuối cùng vẫn thốt ra lời đó.
Kết quả Eldus còn hỏi cậu: “Vào đâu?”
Đã vào bao nhiêu lần rồi, bây giờ còn phải hỏi!
Thiệu Dã mím môi, nhẹ nhàng nói một câu bên tai Eldus.
Cùng lúc Thiệu Dã dứt lời, lớp voan trắng trên người cậu tung bay. Khoảng trống bấy lâu nay khó nhịn được lấp đầy. Động tác Eldus vừa mạnh mẽ vừa dứt khoát, như muốn nghiền nát Thiệu Dã, biến cậu hoàn toàn thành của riêng y. Hai tay Thiệu Dã nắm chặt ga trải giường, cơ thể lắc lư theo động tác của Eldus, lớp voan trắng xếp chồng lên nhau như sóng biển cuộn trào.
Xoẹt một tiếng, lớp voan ánh trăng trước ngực cậu đột nhiên vỡ toạc. Vòm ngực đầy đặn bên trong không thể chờ đợi được nữa mà phơi bày ra, bị Eldus cắn nhẹ một cái.
Thiệu Dã mơ mơ màng màng nghĩ, Eldus nói đúng, bộ y phục này quả thật rất dễ bị rách.
Cậu bị Eldus bế khỏi giường, đặt lên con ngựa gỗ nhỏ vừa mua về không lâu, chỉ cao đến đùi Thiệu Dã, chỉ cần đẩy nhẹ là sẽ tự động lắc lư.
Cậu ôm chặt cổ ngựa gỗ. Eldus giúp cậu lắc con ngựa gỗ từ phía sau, hay đúng hơn là làm cậu lắc lư. Lớp voan trắng xếp chồng lên nhau bị đẩy lên eo Thiệu Dã, nửa thân dưới của chàng trai hoàn toàn lộ ra trong mắt Eldus.
Eldus đứng đó, không cần động đậy, ngựa gỗ nhỏ cũng có thể tự lắc lư trở lại.
Thật đáng yêu, y nghĩ vậy, liền giơ tay vỗ nhẹ hai cái vào mông Thiệu Dã.
Cậu mua con ngựa gỗ nhỏ này về không phải để chơi kiểu này mà! Thiệu Dã thầm kêu gào trong lòng.
Nhưng quả thật rất kích thích, lần sau sẽ chơi tiếp, hì hì.
Hai tháng sau, Vực Sâu đã chứng kiến một hôn lễ long trọng nhất trong lịch sử. Thần Vực Sâu vĩ đại đã có Thần Hậu của riêng mình, Quốc vương Thiệu Dã anh minh cũng có Vương hậu của riêng mình.
Từ đó, Vực Sâu không còn là Vực Sâu nữa. Nơi đây hoa thơm cỏ lạ đua nhau khoe sắc, xanh biếc mênh mông, những dòng sông trong vắt phản chiếu ánh nắng vàng óng uốn lượn trên mảnh đất trù phú này. Ngay cả bên dưới Đài Than Thở, nơi từng giam cầm Eldus, cũng được xây dựng trận pháp ma pháp. Phàm nhân muốn lên đó một lần phải trả năm đồng vàng.
Nhiều năm sau, các vị thần bắt đầu sụp đổ, thế giới bước vào thời kỳ hoàng hôn. Thiệu Dã và Eldus sóng vai nhau ngồi trên Đài Than Thở cao ngất, nhìn bóng tối vô tận dần dần nuốt chửng mặt đất.
Eldus quay đầu lại, vừa định mở miệng, Thiệu Dã đã nhanh chóng đặt một nụ hôn lên môi y. Không cần nói gì nữa, cậu đều hiểu, bọn họ sẽ sớm trùng phùng thôi! Chắc chắn rồi!
Eldus ngẩn người, rồi giơ tay ôm chặt Thiệu Dã.
Tình yêu của ta là vĩnh hằng.
Tất cả đã kết thúc.
Thiệu Dã mở mắt, tấm chắn bảo vệ phía trên đầu đang từ từ nâng lên. Nhân viên mặc đồng phục đứng bên cạnh, giống như mỗi lần cậu tỉnh lại sau khi chơi game, mỉm cười nhìn cậu.