Tỉnh Giấc Từ Giấc Mơ

Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy

Tỉnh Giấc Từ Giấc Mơ

Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ khi Thiệu Dã và Tịch Quan Minh chính thức xác lập mối quan hệ, thời gian dường như trôi qua cực kỳ nhanh. Chớp mắt một cái, một học kỳ kết thúc. Thoáng cái nữa, Tịch Quan Minh tốt nghiệp, còn Thiệu Dã lên lớp mười hai.
Giống như trước đây Tịch Quan Minh từng nói với cậu, ở ngôi trường này, chẳng có gì là Thiệu Dã không làm được, dù cho Tịch Quan Minh không còn là Hội trưởng Kim Tước Hoa nữa. Nhưng ngoài việc thỉnh thoảng dọa nạt bạn bè để ra oai, Thiệu Dã cũng chẳng gây ra chuyện tày trời nào, khiến Tịch Quan Minh hơi hơi thất vọng một chút.
Cũng trong năm ấy, ông nội họ Tịch khi hay tin cháu trai mình có bạn trai, tức đến nỗi bỏ ăn cả ngày, nửa đêm còn giật mình tỉnh giấc, ôm con chó Alaska già mười ba tuổi mà trầm ngâm suy nghĩ: Rốt cuộc thì dòng họ Tịch có gen đồng tính từ bao giờ?
May mắn thay, sau hai đêm trăn trở, ông nội đã tự mình nghĩ thông suốt. Cháu trai ông vốn lạnh nhạt, tìm được người bầu bạn đã là may mắn lắm rồi, không thể đòi hỏi thêm. Thời đại mới rồi, trai hay gái thì cũng vậy thôi.
Sau khi tốt nghiệp, Tịch Quan Minh chọn một trường đại học trong thành phố, số môn học không nhiều, rảnh rỗi có thể quay lại Kim Tước Hoa dạo chơi, chẳng ai dám cản. Thiệu Dã thì xin học ngoại trú, không cần lên lớp buổi tối, tan học liền ngồi xe Tịch Quan Minh về nhà. Những ngày tháng vui vẻ như vậy kéo dài đến tận kỳ thi đại học của Thiệu Dã.
Mỗi năm, hơn 70% học sinh tốt nghiệp Kim Tước Hoa đỗ vào các trường đại học danh giá trên thế giới, còn Thiệu Dã thì không ngoài dự đoán, lọt vào nhóm 30% còn lại.
Sau lễ tốt nghiệp, Thiệu Dã và Tịch Quan Minh về nhà. Hai người quấn quýt từ phòng khách vào phòng tắm, rồi từ phòng tắm lại lăn ra phòng gym. Quả bóng yoga màu hồng nảy lên nảy xuống liên hồi.
Cuối cùng, Thiệu Dã nằm bẹp trên tấm thảm mềm mại trong phòng khách, một sợi dây đỏ rực quấn quanh người cậu, ánh đèn sáng chói khiến cậu phải khẽ nheo mắt. Tịch Quan Minh nắm hai đầu dây, chẳng mấy chốc đã hoàn thành "tác phẩm" của mình, những sợi dây đỏ đan chéo trên ngực Thiệu Dã. Anh cố tình buộc chặt một chút, siết chặt vào da thịt, sau đó ngồi bên cạnh thưởng thức thành quả, trông vô cùng đắc ý.
Thế nhưng sau khi quậy tới tận phòng ngủ, bằng cách nào đó, sợi dây đỏ lại biến thành nút thắt chết cứng, quấn chặt trên người Thiệu Dã không tài nào gỡ ra được.
Thiệu Dã hoảng hốt cực độ. Nếu dây này cứ dính trên người cậu mãi thì sau này ra đường mặc đồ hơi mỏng một chút là bị coi là kẻ biến thái mất?! Lẽ nào đây là âm mưu của Hội trưởng?!
Cậu nghi ngờ nhìn sang, chỉ thấy Tịch Quan Minh thong dong cầm lấy kéo, xoẹt một cái, sợi dây đứt đôi.
À, quên mất là còn có thể dùng kéo. Chắc nãy quậy dữ quá nên não bị chấn động đến đơ cả ra rồi.
Tắm rửa xong, hai người lại trở về giường. Trước khi ngủ, Thiệu Dã liếc nhìn điện thoại, đã gần 3 giờ sáng. Cậu vừa đặt đầu xuống gối đã ngủ say, nhưng giấc ngủ đêm nay lại chẳng hề yên ổn.
Cậu mơ rất nhiều, hết giấc này đến giấc khác, không cho cậu một cơ hội để thở. Đến cuối cùng, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, cậu cảm giác mình đang nằm trong một căn phòng thí nghiệm trắng toát, xung quanh có các nhân viên nghiên cứu đang đọc những chuỗi dữ liệu mà cậu chẳng thể nào hiểu nổi.
Tim cậu đập mỗi lúc một nhanh hơn, một cảm giác kỳ lạ bao trùm lấy cậu. Đột nhiên, cậu choàng tỉnh.
Tịch Quan Minh vẫn chưa ngủ, thấy cậu đột ngột tỉnh dậy, bèn ngồi dậy hỏi, “Sao thế? Gặp ác mộng à?”
“Không phải ác mộng,” Thiệu Dã ôm lấy ngực, trái tim trong lồng ngực cậu vẫn chưa ổn định lại. “Em cũng không biết nữa, chỉ thấy vô cùng hoang mang, cứ có cảm giác sắp có chuyện lớn… Hội trưởng, chẳng lẽ sắp có động đất à?”
Không phải động đất thì chẳng phải chó phải sủa trước sao?
Cái cảm giác đó càng lúc càng mãnh liệt. Thiệu Dã như nghe thấy có ai đó từ nơi rất xa gọi tên cậu, muốn kéo cậu ra khỏi thế giới này. Cậu lờ mờ hiểu ra điều gì đó.
Tịch Quan Minh đưa tay bật đèn ngủ. Ánh sáng chiếu xuống gương mặt Thiệu Dã, cậu đang lưu luyến nhìn anh, đôi mắt hơi ướt lệ.
“Hội trưởng, em phải đi rồi.” Cậu khẽ nói.
Tịch Quan Minh vốn luôn giấu đi phần đen tối nhất trong bản thân. Gần như chỉ khi ở trên giường với Thiệu Dã, anh mới bộc lộ đôi chút. Thiệu Dã cao to, cơ bắp rắn chắc như một con bò mộng, trông chẳng có vẻ gì là dễ bị đánh gục. Nhưng Tịch Quan Minh lại thích trêu chọc cậu đến mức khóc chảy nước mắt vì phản xạ sinh lý. Thế mà bây giờ, thấy cậu dường như sắp khóc thật, trong lòng anh chỉ còn lại xót xa.
Tịch Quan Minh ôm lấy cậu, khẽ thì thầm, “Anh biết mà, anh biết mà.”
Anh sớm đã có linh tính rằng một ngày nào đó, họ sẽ phải chia xa ở thế giới này. Nhưng anh cũng biết, rồi sẽ có một ngày, họ nhất định gặp lại nhau.
Anh nhẹ nhàng vỗ về lưng Thiệu Dã, an ủi, “Bé cưng, đừng sợ, cũng đừng buồn. Tin anh đi, chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi.”
Vạn vật chìm vào yên tĩnh, ánh trăng nhạt vắt ngang bầu trời.
Đêm xuống, Kim Tước Hoa mang một vẻ đẹp yên bình khác hẳn ban ngày. Tượng đá cẩm thạch vươn tay chỉ về phía hồ nhân tạo phía Bắc. Mặt hồ lấp lánh phản chiếu ánh trăng, hai con thiên nga trên hồ đang vui vẻ quấn quýt bên nhau.
Buổi phát sóng trực tiếp hoành tráng này đến đây chính thức hạ màn.
Thiệu Dã mở mắt lần nữa, phát hiện mình đang nằm trong khoang trò chơi, xung quanh trắng toát y hệt giấc mơ vừa rồi. Nhân viên của Neverland đứng bên cạnh, chúc mừng, “Chúc mừng cậu, Thiệu Dã, cậu là người chiến thắng duy nhất trong trò chơi này!”
Thiệu Dã sững người.
Ồ, cậu nhớ ra rồi. Cậu tham gia dự án Neverland với tư cách người tình nguyện. Tất cả những gì cậu trải qua ở Kim Tước Hoa, hóa ra chỉ là một trò chơi mà thôi. Cậu tốt nghiệp thành công, tức là đã giành chiến thắng.
Đáng lẽ cậu phải vui mừng, nhưng lại chẳng thể vui nổi. Chỉ có điều, cậu vẫn nhớ lời của Tịch Quan Minh. Họ sẽ sớm gặp lại nhau.
Không hiểu sao, dù bây giờ có người nói với cậu rằng Hội trưởng chỉ là một NPC trong trò chơi, Thiệu Dã vẫn hoàn toàn tin tưởng. Cậu chắc chắn rằng những lời Tịch Quan Minh nói sẽ trở thành sự thật.
Nhanh chóng trấn tĩnh lại, cậu ngồi dậy khỏi khoang trò chơi, hỏi nhân viên, “Tôi là người chiến thắng duy nhất?”
“Đúng vậy, cậu là người chơi duy nhất tốt nghiệp thành công ở Kim Tước Hoa.”
Thiệu Dã ngạc nhiên. Cậu cảm thấy việc tốt nghiệp ở Kim Tước Hoa không hề khó, dự án đâu có ép buộc người chơi phải vào trường đại học danh tiếng hàng đầu thế giới. Cậu thắc mắc, “Chẳng lẽ mấy người kia phá sản cả rồi sao?”
Cùng lúc có năm người phá sản thì cũng hơi bất ngờ đấy nhỉ? Hay là Đường Khải Xuyên lén lút chạy cửa sau giúp cậu? Xem ra anh ta cũng không tệ, sau này có thể nhờ Bệ Hạ cất nhắc anh ta.
Nhân viên: “……”
Cậu có thể nghiêm túc một chút được không?
Nhân viên kể sơ qua kết cục của các người tình nguyện khác. Ngoại trừ số 3 và số 4 bị loại từ sớm thì số 1 là thủ khoa, không chịu nổi bầu không khí học tập ở Kim Tước Hoa. Ngày nào cũng đánh đấm loạn xạ, chẳng có chút dáng vẻ học sinh nào, bực bội quá nên xin chuyển trường.
Số 2 là tia nắng nhỏ, lúc học sinh đánh nhau vô tình bị đẩy ngã từ trên lầu xuống, gãy chân, buộc phải bảo lưu kết quả học tập.
Số 5 là tiểu thư kiêu kỳ, công khai theo đuổi Cận Phong. Cận Phong sợ Khương Nghiên hiểu lầm, bèn đến thẳng gặp cha của tiểu thư, báo cáo tình hình. Cha tiểu thư cảm thấy mất mặt, lập tức cho con gái chuyển trường.
Nghe xong, Thiệu Dã hoang mang, “Trường học kiểu gì mà ngày nào cũng đánh nhau vậy? Hội trưởng không quản lý sao?”
Nhân viên: “……”
Hay là chính vì anh quản lý quá nhiều rồi đó!!!
Rồi Thiệu Dã lại biết thêm vài chuyện tốt đẹp mà Tịch Quan Minh đã làm trong trò chơi. Cậu chợt ngộ ra điều gì đó. Thì ra trong bóng tối, Hội trưởng vẫn luôn giúp đỡ cậu! Vậy thì Đường Khải Xuyên có thể biến đi chỗ khác hóng gió được rồi.
“Ờm…” Thiệu Dã lên tiếng.
Nhân viên: “Thiệu Dã, cậu còn yêu cầu gì khác không?”
Thiệu Dã ngập ngừng hỏi, “Sau này Kim Tước Hoa sẽ thế nào?”
Nhân viên trả lời, “Chúng tôi sẽ tạm thời đóng băng Kim Tước Hoa, đến khi mở bản thử nghiệm sẽ kích hoạt lại.”
Thiệu Dã gật đầu, bước ra khỏi khoang trò chơi, nhìn xung quanh, hỏi, “Ở đây có phòng gym không?”
Không ngờ có thật luôn! Nhân viên đưa cậu tới đó, và cậu lập tức lao vào tập luyện điên cuồng.
Viện Giám Sát hay tin Thiệu Dã đã tỉnh, liền phái người đến thăm hỏi. Dù sao cậu cũng xuất thân từ Viện Giám Sát, họ cũng phải quan tâm một chút chứ.
Nằm trong khoang trò chơi hơn một tháng, cơ thể Thiệu Dã bề ngoài không có gì khác biệt, nhưng cậu vẫn cảm thấy hơi yếu, nên phải tranh thủ lấy lại phong độ. Nếu không tham gia dự án này, cũng không cần phải vội vàng đến thế. Càng nghĩ càng bực mình, Thiệu Dã quay đầu liếc nhìn những nhân viên của Viện Giám Sát, tức giận nói, “Nhìn cái gì mà nhìn? Đợi Bệ Hạ tỉnh lại, các người sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!”
Mọi người đứng hình.
Sau khi buổi phát sóng kết thúc, Đường Khải Xuyên đích thân gọi điện cho nhóm dự án Neverland. Nhưng không phải để chúc mừng mà là cười lạnh chất vấn, “Các người kích thích hồi hải mã của Thiệu Dã kiểu gì vậy? Kiểu này thì khôi phục được cái ký ức quái quỷ gì chứ?”
Nhóm dự án oan ức muốn chết!
Ngay từ lúc Tịch Quan Minh và Thiệu Dã bắt đầu tương tác 'mờ ám' kia, họ đã kiểm tra toàn bộ dữ liệu nội bộ, hoàn toàn không có vấn đề gì! Ý thức cá nhân của Tịch Quan Minh vô cùng hoàn thiện, có lẽ anh chỉ đơn giản là thích trai cơ bắp như Thiệu Dã thôi! Họ cũng bó tay, chẳng lẽ bắt Thiệu Dã giấu hết cơ bắp đi chắc?
Ôi chao, bọn họ không phải Viện Giám Sát, nên vẫn còn chút lo lắng sau này Bệ Hạ tỉnh lại, liệu có chừa cho họ một con đường sống hay không…
Việc Thiệu Dã tốt nghiệp thành công đã đẩy Neverland lên một tầm cao mới về độ hot. Cộng đồng mạng bàn tán sôi nổi, người nghiêm túc phân tích, người đẩy thuyền cặp đôi, kẻ thì tung ra thuyết âm mưu. Chẳng có gì mà họ không thể nghĩ ra, chỉ có điều họ không muốn làm chứ không có gì họ không dám làm! Lượng truy cập hiện tại cao hơn rất nhiều so với dự kiến ban đầu.
Nhưng nhóm dự án lúc này không có thời gian ăn mừng. Họ đang tất bật chuẩn bị cho buổi phát sóng tiếp theo.
Một nhân viên hỏi người phụ trách, “Lần tới có cần chỉnh sửa lại dữ liệu không?”
Theo lý mà nói, họ nên giảm tỷ lệ người tình nguyện yêu đương với NPC quan trọng. Nhưng khi kết thúc bản thử nghiệm Kim Tước Hoa, họ phát hiện ra ý thức của Bệ Hạ vốn luôn chìm trong giấc ngủ sâu cuối cùng cũng có dao động. Rất có thể là do ảnh hưởng từ một số hoạt động trong Kim Tước Hoa…
Nếu chẳng may động chạm đến Bệ Hạ thì đúng là không vui vẻ gì đâu. Chỉ tiếc rằng, do Tịch Quan Minh khuấy động mọi chuyện, bọn họ không tài nào xác định được ý thức của Bệ Hạ rốt cuộc đã ký gửi vào NPC nào, càng không rõ hoạt động nào đã kích thích được ý thức của ngài. Vì vậy, trước mắt họ vẫn chưa công bố chuyện này ra ngoài.
Người phụ trách suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cẩn trọng dặn dò, “Điều chỉnh chỉ số mị lực của Q-058 lên mức cao nhất, còn lại không động vào bất cứ thứ gì khác.”
Lần này chắc chắn không thể nào xảy ra thêm vụ NPC thay lòng đổi dạ nữa. Nếu mọi thứ diễn ra thuận lợi, sau khi buổi phát sóng này kết thúc, họ nhất định có thể xác định chân thân của Bệ Hạ.
Thiệu Dã chẳng hề hay biết về kế hoạch của nhóm dự án. Sau mỗi buổi phát sóng, sẽ có nửa tháng nghỉ ngơi. Cậu tranh thủ luyện tập điên cuồng, lúc rảnh rỗi cũng hay lên tinh võng dạo chơi. Một ngày nọ, cậu tình cờ thấy có người trên diễn đàn gọi cậu là Thái Giám Tổng Quản.
Thiệu Dã lập tức đăng ký tài khoản, đích thân vào đính chính, “Là Tổng Quản Nội Vụ!”
Ai ngờ bên dưới lại toàn là những tràng hahaha vang trời. Cơn giận của Thiệu Dã bùng lên, chỉ hận không thể xuyên qua màn hình mà giật hết dây mạng của đám cư dân mạng kia!
Nửa tháng sau, Thiệu Dã lưu luyến đặt cặp tạ xuống, rời khỏi phòng gym. Dưới ánh đèn sáng trưng, bóng dáng cậu trải dài trên mặt sàn trơn bóng như gương.
Cậu nhìn về phía cánh cửa phòng đóng chặt đằng xa, chợt nhớ ra rất có thể mình sắp được gặp Hội trưởng rồi! Nghĩ đến đây, cậu lập tức tăng tốc, nhảy vào khoang trò chơi, háo hức đón chào buổi phát sóng thứ hai của mình.