Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy
Chương 40
Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vợ tương lai? Ý là sao? Chẳng lẽ nào Chú Bảy muốn cưới Tô Nguyệt Tương làm vợ?
Vậy vừa nãy hai người họ ở trong phòng… lẽ nào đang bàn chuyện này?
Thiệu Dã vừa nghĩ tới khả năng đó, trong lòng liền lạnh buốt như rơi vào hầm băng, từng cơn rét run chạy dọc sống lưng.
Bùi Phương Yến thấy cậu có vẻ mặt ấm ức, bèn hỏi, “Sao lại trưng ra vẻ mặt đó?”
Thiệu Dã mặt xị xuống, khó chịu nói rằng, “Chú Bảy, con không thích Tô Nguyệt Tương.”
Không thích là đúng rồi, thích mới là chuyện lớn.
“Vậy thì sao?” Bùi Phương Yến hỏi.
Thiệu Dã biết yêu cầu của mình hơi quá đáng, nhưng trong lòng cứ bứt rứt không yên, không nói ra thì sẽ nghẹn chết mất. Cậu lấy hết dũng khí hỏi, “Vậy Chú Bảy có thể đừng cưới cô ta không?”
Bùi Phương Yến bật cười, hỏi ngược lại cậu, “Tôi nói tôi muốn cưới cô ta bao giờ?”
“Cô ta không đồng ý?” Thiệu Dã hỏi. Đáng lẽ đây phải là chuyện tốt, nhưng sao cậu lại càng bực bội hơn? Sao cô ta lại có thể không đồng ý cơ chứ!
Bùi Phương Yến khẽ thở dài, vẫy tay gọi Thiệu Dã, “Tiểu Dã, lại đây nào.”
Thiệu Dã không chút phòng bị, nghiêng người tới gần hơn, hai khuỷu tay chống lên bàn. Bùi Phương Yến vẫn cảm thấy hơi xa, lại nói, “Gần thêm chút nữa.”
Vậy là Thiệu Dã cúi thấp đầu xuống hơn.
Bốp!
Bùi Phương Yến giơ tay gõ nhẹ lên đầu cậu một cái, rồi hỏi, “Cái đầu nhỏ này cả ngày nghĩ cái gì thế hả?”
Thiệu Dã khẽ kêu lên một tiếng, ôm đầu xoa xoa, chớp mắt đầy vẻ ngơ ngác. Cậu có nói sai gì sao? Sao Chú Bảy lại còn động tay động chân với cậu?
Bùi Phương Yến cứ nghĩ mình đã nói rõ đến thế rồi, Thiệu Dã hẳn đã phải hiểu ra rồi. Ai ngờ, hai người đã từng ngủ chung giường rồi mà cậu vẫn chưa nhận ra điều gì cả.
Ngốc thật! Bùi Phương Yến thầm thở dài trong bụng. Cứ chậm chạp thế này, lỡ bị người khác lừa thì sao?
Là trưởng bối, đương nhiên phải tận tình dạy dỗ.
“Lúc em và Tô Nguyệt Tương bị bắt cóc, tôi cứu ai?” Bùi Phương Yến hỏi.
Thiệu Dã định nói, lúc đó hai người họ chưa rơi vào tình thế phải lựa chọn một trong hai, nhưng nghĩ lại thì sau khi cậu được cứu về, hình như Chú Bảy chẳng hề quan tâm đến Tô Nguyệt Tương nữa.
Ừm, đúng là không quan tâm thật… Suốt mấy ngày nay, cậu cứ quấn quýt bên Chú Bảy, mà chưa từng nghe anh nhắc đến cô ấy một lần nào.
Vậy tức là đã chọn cứu mình rồi?
Chú Bảy chỉ cần nói thẳng ra là được rồi, tự nhiên lại nói cái gì đâu đâu,
Bỗng nhiên, Thiệu Dã giật mình thon thót, nhìn Bùi Phương Yến chằm chằm, “Chú Bảy, vừa nãy người vừa nói…”
Cậu mấp máy môi mấy lần, lại cảm thấy mấy chữ đó quá khó để nói ra.
Nhưng Bùi Phương Yến lại thản nhiên hỏi lại, “Tôi nói cái gì?”
“… Cứu vợ tương lai của tôi.” Giọng Thiệu Dã càng lúc càng nhỏ dần, mặt đỏ bừng như quả táo chín mọng.
Nhìn bộ dạng cậu lúc này, Bùi Phương Yến nghĩ, hóa ra cũng chưa đến nỗi quá ngu ngốc. Anh gật đầu, “Ừ, có vấn đề gì à?”
Bộ não Thiệu Dã rơi vào trạng thái hỗn loạn. Rõ ràng cậu chỉ đưa ra hai lựa chọn thôi mà? Lẽ nào vợ tương lai mà Chú Bảy nói cũng nằm trong hai lựa chọn này?
Chú Bảy cứu cậu, không cứu Tô Nguyệt Tương. Vậy chẳng phải có nghĩa là… cậu chính là vợ tương lai của Chú Bảy sao?
Thiệu Dã suýt chút nữa thì hét ầm lên. Trời đất ơi, cái suy nghĩ này thật là quá sức đại nghịch bất đạo!
Đây là chú Bảy của cậu đấy! Sao cậu có thể nghĩ đến chuyện làm thím Bảy của anh ấy cơ chứ!
Chuyện này mà truyền ra ngoài, quản gia Lưu sẽ nghĩ gì? Bác sĩ Chu sẽ nghĩ gì? Ngay cả ba con chó nhỏ trong chuồng cũng sẽ nghĩ gì?
Lý trí bảo rằng chuyện này hoàn toàn sai trái, chắc chắn có sự hiểu lầm nào đó. Nhưng còn cảm xúc… Sao trong lòng cậu lại thấy lâng lâng vui sướng thế này?
Bùi Phương Yến thấy biểu cảm trên mặt cậu liên tục thay đổi chỉ trong vài giây, bèn hỏi, “Nghĩ thông chưa?”
Thiệu Dã lập tức lắc đầu lia lịa như trống bỏi, sợ Chú Bảy biết được ý nghĩ vừa nảy ra trong đầu mình.
Bùi Phương Yến với vẻ kiên nhẫn hiếm thấy, nói, “Chỗ nào chưa hiểu thì nói đi, tôi giải thích cho.”
Thiệu Dã mơ hồ cảm thấy để Chú Bảy giải thích e rằng không phải là một quyết định sáng suốt, nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi, “Chú Bảy, người vừa nói cứu vợ tương lai… là đùa thôi đúng không?”
“Không.” Bùi Phương Yến đáp.
Hai tay Thiệu Dã chống lên bàn, vô thức siết chặt thành nắm đấm. Nghe câu trả lời của anh, lòng bàn tay cậu khẽ rịn mồ hôi lạnh. Cậu nhìn Chú Bảy, cố giữ vẻ bình tĩnh, hỏi, “Vợ tương lai của người… là giữa ‘ừm ừm’ và Tô Nguyệt Tương đúng không?”
Bùi Phương Yến khẽ nhướng mày, “’Ừm ừm’ là ai?”
“Ừm ừm… là…” Thiệu Dã ậm ừ mãi cũng không dám nói ra chữ “con”. Cuối cùng, cậu chỉ có thể đỏ mặt, ngại ngùng giơ tay chỉ vào chính mình.
Bùi Phương Yến gật đầu, bình thản đáp, “À, em đang nói Tiểu Dã nhà chúng ta đấy à.”
Thiệu Dã: “……”
Chỉ cần trong lòng hiểu là được rồi chứ, có cần thiết phải nói ra thành lời không? Lỡ đâu Chú Bảy nói không phải thì chẳng phải cậu sẽ mất mặt lắm sao?
Bùi Phương Yến nâng chén trà lên, nhấp một ngụm trà rồi bình thản nói tiếp, “Là giữa hai đứa em, còn gì muốn hỏi nữa không?”
Còn biết hỏi gì nữa đây? Hỏi xem mình có phải là thím Bảy tương lai không à?
Vừa nghĩ đến đây, hai má vốn đã đỏ của Thiệu Dã lại càng đỏ hơn, đỏ bừng như sắp nhỏ máu ra.
“Không có.” Cậu đáp.
Bùi Phương Yến khẽ nhướng mày, “Thật sự không có à?”
Thiệu Dã vội vàng lắc đầu, những chuyện còn lại… để cậu tự về nghiền ngẫm dần dần thì hơn.
Nhưng rõ ràng Bùi Phương Yến không định buông tha cho cậu dễ dàng như vậy. Anh xoa xoa thái dương, tỏ vẻ khó xử, khẽ than thở, “Nghe tôi tỏ tình rồi, mà Tiểu Dã chỉ phản ứng thế này thôi sao?”
“Tỏ… tình?” Nếu Bùi Phương Yến không nhắc, Thiệu Dã thật sự không nhận ra điều này.
Cậu ngước mắt nhìn vào đôi mắt Bùi Phương Yến đang ánh lên ý cười trêu chọc, lập tức tay chân luống cuống, không biết nên đặt vào đâu. Cậu có cảm giác mặt mình sắp bốc khói đến nơi rồi, thêm một lát nữa có khi tóc trên đầu cậu cũng sẽ bùng cháy mất.
“Đúng vậy.” Bùi Phương Yến thản nhiên thưởng thức vẻ hoảng loạn của Thiệu Dã, trong lòng nghĩ, đáng yêu quá, thật sự là quá đáng yêu.
“Con… con sao có thể làm vợ của Chú Bảy được chứ?” Giọng Thiệu Dã run rẩy, nếu chuyện này mà đến tai cha cậu, không chừng ông sẽ ngất xỉu ngay tại chỗ mất.
“Tại sao không thể?” Bùi Phương Yến hỏi ngược lại cậu. Chẳng lẽ vì hai người là nam? Vì quan hệ chú cháu? Hay vì cha Thiệu Dã chắc chắn sẽ phản đối? Nhưng mà… ngay cả khi có quan hệ huyết thống thì anh cũng chẳng hề bận tâm đâu.
Thiệu Dã mấp máy môi, rõ ràng có cả một đống lý do trong đầu, nhưng lúc này, cậu lại không muốn nói ra bất kỳ lý do nào.
“Tiểu Dã không muốn sao?” Bùi Phương Yến lại hỏi.
Muốn hay không muốn?
Nếu không muốn thì tại sao lại để tâm đến Tô Nguyệt Tương đến thế? Nếu thật sự nghĩ rằng Chú Bảy thích cô ấy, sao lại không muốn để họ thành đôi chứ?
Lẽ nào chỉ vì Chú Bảy đã bị thương vì cô ấy nên mới ghét bỏ cô ấy? Vậy nếu Chú Bảy ở bên người khác, cậu có thể vui vẻ chấp nhận không?
Hình như… cũng không thể.
Lẽ ra cậu nên nhận ra điều này từ lâu, cảm giác chiếm hữu của cậu đối với Bùi Phương Yến đã vượt xa mức độ mà một hậu bối nên có. Đối diện với câu hỏi này, Thiệu Dã phát hiện bản thân không thể thốt ra từ “không”.
Không đợi được câu trả lời, Bùi Phương Yến bèn đưa tay đặt lên ngực, giọng nói yếu ớt, đầy vẻ đáng thương, “Chẳng lẽ Tiểu Dã muốn tôi kết hôn với người khác? Hoặc là muốn tôi cô đơn đến già?”
“… Không phải.” Thiệu Dã lẩm bẩm.
Cậu đương nhiên muốn Chú Bảy hạnh phúc.
Bùi Phương Yến nhìn cậu, tiếp tục hỏi, “Vậy làm vợ của Chú Bảy có được không?”
Lúc này rồi thì đừng có tự xưng “Chú Bảy” nữa được không! Thiệu Dã gào thét trong lòng. Anh thực sự không cảm thấy kỳ quặc chút nào sao?!
Không những không thấy kỳ, Bùi Phương Yến còn cảm thấy vô cùng thích thú, lại thúc ép hỏi, “Được hay không được? Tiểu Dã, nói một câu đi.”
Không thể có lựa chọn thứ ba sao? Ví dụ như để cậu về nhà suy nghĩ lại? Chuyện này thật sự là quá đột ngột rồi!
Đúng lúc ấy, Bùi Phương Yến bỗng nhiên ho sặc sụa, ho liên tục mấy tiếng. Thiệu Dã hốt hoảng vội vàng chạy vòng qua bàn, đến bên cạnh anh, vỗ lưng giúp anh.
Bùi Phương Yến giơ tay ngăn cậu lại, chờ cơn ho dịu xuống mới từ tốn lên tiếng, “Tiểu Dã không cần lo cho tôi. Nếu em chưa nghĩ xong, thì cứ về nhà suy nghĩ thật kỹ lưỡng. Tôi sẽ không giục em, đến lúc đó, dù em đồng ý hay không, tôi đều chấp nhận.”
Thiệu Dã thực sự cảm thấy mình cần phải bình tĩnh lại. Có Chú Bảy ở bên cạnh, cậu rất dễ bị ảnh hưởng đến suy nghĩ và khả năng phán đoán. Nhưng bây giờ Chú Bảy lại ho sặc sụa như vậy, nếu để anh ở một mình thì cậu lại không yên tâm.
Hay là gọi quản gia Lưu qua chăm sóc anh ấy nhỉ? Không được, không được, quản gia Lưu vụng về vô cùng.
Thiệu Dã còn đang lục tung trí nhớ xem trong biệt thự cổ này liệu có ai có thể làm công việc này không, thì nghe thấy Bùi Phương Yến nói, “Tiểu Dã, hôm nay là tôi quá đường đột. Vừa rồi nghĩ lại, tôi cảm thấy thực sự không nên tỏ tình với em đâu. Dù sao tôi cũng lớn hơn em chín tuổi, lại là chú của em, sau này gặp cha em hay người nhà họ Bùi, e là sẽ khó tránh khỏi sự xấu hổ.”
Gì cơ? Chú Bảy định hối hận rồi sao?
Bùi Phương Yến thở dài thườn thượt, nhìn Thiệu Dã mà nói, “Tiểu Dã, hay là em cứ coi như Chú Bảy chưa từng nói gì cả đi.”
Đúng là hối hận thật rồi!
Sao lại có kiểu người như thế này chứ!
“Không được.” Thiệu Dã mặt lạnh lùng từ chối.
“Tại sao?” Bùi Phương Yến hỏi, với giọng điệu đầy kinh ngạc.
“Bởi vì em đã đồng ý với Chú Bảy rồi.”
“Đồng ý cái gì?”
Đủ rồi nhé!
Nhất định phải bắt cậu nói thẳng ra mới chịu sao!
Thiệu Dã hít sâu một hơi, nhưng mới nói được nửa câu đã yếu ớt, “Đồng ý làm ..ừm ừm ừm… vợ.”
Hả? Bùi Phương Yến mở to đôi mắt ngây thơ, vẻ mặt vô cùng chân thành, “Chú Bảy không nghe rõ, Tiểu Dã vừa nói gì vậy?”
“Em đồng ý làm vợ của Chú Bảy.” Thiệu Dã nói một hơi, nhanh đến nỗi nuốt mất mấy chữ cuối.
Bùi Phương Yến khẽ xoa xoa tai, với vẻ áy náy, “Chú Bảy già rồi, hình như vẫn chưa nghe rõ cho lắm.”
Thiệu Dã mím chặt môi, kiên quyết không chịu nói thêm lần thứ ba.
Bùi Phương Yến có vẻ tiếc nuối, nhưng cũng không tiếp tục trêu chọc cậu nữa, mà nhẹ giọng bảo, “Lại đây, cúi đầu xuống, để tôi hôn một cái nào.”
Mới vừa rồi còn nói hối hận, bây giờ đã muốn hôn rồi?!
Thiệu Dã trong lòng thầm oán trách nhưng vẫn ngoan ngoãn cúi đầu. Bàn tay hơi lạnh của Bùi Phương Yến đặt lên sau gáy cậu, ấn cậu cúi thấp xuống hơn nữa, rồi ngẩng đầu hôn lên môi cậu.
Môi của Bùi Phương Yến tương đối mỏng, so với Thiệu Dã thì lạnh hơn một chút, nhưng lại rất mềm. Mà cũng đúng thôi, chắc chẳng ai có đôi môi cứng cả.
Môi của Thiệu Dã thì đầy đặn hơn, trông đầy đặn như thạch rau câu vậy. Bùi Phương Yến hôn một lúc, rồi nhẹ nhàng cắn một cái.
Như thạch rau câu, nhưng đâu phải thạch thật mà còn định ăn luôn thế này sao?!
Trong đầu Thiệu Dã rối loạn cả lên, cảm thấy tốc độ tiến triển này hơi nhanh quá mức. Mới xác nhận quan hệ mà đã hôn nhau ngay rồi sao?
Cậu định mở miệng định lên tiếng, nhưng vừa hé môi ra, đầu lưỡi của Bùi Phương Yến đã lập tức xông thẳng vào, ngang tàng khuấy đảo trong khoang miệng cậu.
Trong khoảnh khắc đó, hơi thở của Thiệu Dã như ngừng lại.
Một bàn tay của Bùi Phương Yến cũng lặng lẽ luồn vào bên trong vạt áo sơ mi của cậu, áp lên tấm lưng nóng hổi của cậu.
Nhanh quá rồi! Thiệu Dã cảm thấy mình không thể theo kịp. Rốt cuộc Chú Bảy đã nhịn bao lâu rồi vậy? Cậu lén liếc mắt nhìn xuống dưới.
Một lúc sau, nụ hôn kết thúc, Thiệu Dã cảm thấy cả đầu lưỡi mình đều tê rần. Cậu ngồi trên bàn nhẹ nhàng th* d*c, còn Bùi Phương Yến thì từ từ c** th*t l*ng cậu.
Thiệu Dã cúi đầu nhìn xuống, phát hiện ngón tay anh thon dài, linh hoạt, trông rất hợp để chơi đàn piano.
Trong khoảnh khắc hoảng hốt, cậu dường như nhìn thấy cảnh Bùi Phương Yến ngồi trước một cây đàn, nghiêm túc chơi một bản nhạc nào đó.
Có qua thì phải có lại, bị sờ mó thì phải sờ mó lại, đây là đạo lý hiển nhiên rồi còn gì.
Thiệu Dã nhanh chóng lấy lại tinh thần, nhảy khỏi bàn, quỳ xuống trước mặt Bùi Phương Yến. Cậu tự tin rằng kỹ thuật của mình đã tiến bộ hơn rất nhiều, nhưng điều quan trọng là Chú Bảy có hài lòng hay không.
Rõ ràng, Bùi Phương Yến không hề cảm nhận được sự tiến bộ của cậu. Anh thậm chí còn thong thả lấy tài liệu lên đọc vài trang.
Thiệu Dã ngước mắt nhìn tiêu đề của tài liệu, trong lòng cảm thấy bị sỉ nhục một cách nặng nề. Cậu kém cỏi đến mức này sao?
Cậu nghĩ đi nghĩ lại, rồi cúi đầu xuống.
Động tác của Bùi Phương Yến đột nhiên khựng lại, ngay lập tức đặt tài liệu xuống, ánh mắt trầm xuống hẳn.
Thiệu Dã có hơi nguy hiểm khi làm điều này, nhưng Bùi Phương Yến lại trời sinh đã thích mạo hiểm, nếu không thì đã chẳng tự mình lao xe vào cây.
Xong chuyện, Thiệu Dã vào nhà vệ sinh súc miệng sạch sẽ, rồi quay lại ngồi bệt xuống đất, hài lòng thưởng thức “kiệt tác” của mình.
Bùi Phương Yến cứ để mặc cậu ngắm nhìn, sau đó, dưới ánh mắt kinh hoàng của Thiệu Dã, tất cả công sức của cậu coi như đổ sông đổ bể.
Bùi Phương Yến chẳng hề bận tâm, chỉ quay sang hỏi cậu, “À phải rồi, Tiểu Dã, sắp đến sinh nhật em rồi đúng không?”
“Hử?” Thiệu Dã thật sự chưa hề để ý. Sinh nhật cậu là cuối tháng tám. Từ nhỏ cậu đã không thích tổ chức sinh nhật cho lắm, vì cứ qua sinh nhật là phải đi học lại, hơn nữa còn không nhận được quà từ bạn bè, trong khi cậu đã tặng không biết bao nhiêu món quà cho họ rồi.
Cậu lấy điện thoại ra xem, đúng là còn hai tuần nữa.
Bùi Phương Yến cúi người xuống hỏi, “Em muốn quà sinh nhật gì?”
Thiệu Dã chẳng thiếu thốn thứ gì, hơn nữa Bùi Phương Yến còn cho cậu một thẻ phụ, quẹt năm triệu mà số dư vẫn dài ngoằng như mã số tài khoản ngân hàng của anh.
Cậu nghĩ ngợi một lát, rồi chồm lên, tựa cằm vào đầu gối Bùi Phương Yến, háo hức nói, “Chú Bảy, cái gì cũng được hết sao?”
Ừ. Bùi Phương Yến gật đầu, tay khẽ xoa xoa tóc cậu. Tóc cắt ngắn, hơi đâm tay một chút khi chạm vào.
Thiệu Dã xoa xoa hai tay vào nhau, với vẻ đầy mong đợi, “Vậy chúng ta cùng đi xem bóng đá đi!”
Bùi Phương Yến, …
Sao lại chưa quên chuyện này vậy?
Anh khẽ xoa xoa thái dương, bình tĩnh đáp, “Tiểu Dã, tôi cảm thấy dạo này tâm trạng tôi đã tốt lên nhiều rồi đấy, không cần phải xem mấy trận đấu đó để lấy lại tinh thần nữa đâu.”
Vậy hả? Thiệu Dã gật gù đáp, “Thế thì mình xem trận đấu bình thường đi?”
Bùi Phương Yến im lặng một hồi, rồi thở dài, “Thôi, vậy vẫn nên xem trận của cầu thủ khuyết tật đi, ít nhất còn có chút kịch tính hơn.”