Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy
Bước Nhảy Vì Người
Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thiệu Dã khắc sâu lời dặn dò của Tiết Độ vào lòng, hôm sau lên đường đến Cốc Không Hồi cứu người. Ánh mắt cậu lạnh như băng, ra tay dứt khoát, ngay cả với sư phụ mình cũng không nói thêm một lời. Ném xong giải dược, cậu lập tức quay về Cung Tiêu Dao không chút lưu luyến.
Các tiền bối phái Côn Luân vốn nửa tin nửa ngờ chuyện Thiệu Dã tiêu diệt ba ma vương của Cung Tiêu Dao. Nhưng giờ đây, tận mắt thấy tu vi cậu đột phá, nhẹ nhàng búng tay đã hạ gục ma vương cuối cùng, họ cũng chẳng còn lý do gì để nghi ngờ nữa.
Trưởng lão Thủ Nhất âm thầm suy nghĩ, xem ra đại đồ đệ của ta ở Cung Tiêu Dao đúng là gặp phải cơ duyên động trời rồi…
Nhưng bỗng nhiên trở nên lạnh lùng, xa cách thế này, ông còn chưa quen. Chẳng lẽ thằng nhóc này tu luyện Vô Tình Đạo rồi sao?
Không thể nào… Nó mà cũng tu nổi Vô Tình Đạo á?
Tin tức bốn ma vương của Cung Tiêu Dao đều bị tiêu diệt nhanh chóng lan khắp tu chân giới. Ngay cả đệ tử phái Côn Luân bị nhốt trong Quỷ Lao cũng nghe phong thanh vài phần.
Tống Hạc Minh mặt mày hớn hở quay sang Sở Vấn Cơ, “Thấy chưa, ta đã bảo đại sư huynh không phải người như huynh nghĩ rồi mà! Giờ huynh yên tâm chưa?”
Sở Vấn Cơ thực sự không ngờ Thiệu Dã lại làm nên chuyện kinh thiên động địa như vậy. Hắn nghĩ lại đúng là mình đã hiểu lầm cậu rồi.
Nhưng sau đó hắn lại quay sang Tống Hạc Minh, mặt đầy lo lắng, “Đệ nói xem, nếu Ma Tôn biết đại sư huynh giết sạch bốn thuộc hạ đắc lực của hắn, thì hắn sẽ phản ứng thế nào?”
Nụ cười trên mặt Tống Hạc Minh lập tức cứng đờ lại, thay bằng vẻ lo âu. Họ sớm đã nghi ngờ Ma Tôn đang dùng Thiệu Dã như một con dao sắc bén để làm việc bẩn thỉu thay mình. Giờ Thiệu Dã ra tay dọn dẹp bốn ma vương, thì Ma Tôn để xoa dịu sự phẫn nộ của các ma tu còn lại, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cậu.
Vì thế, nhân dịp Thiệu Dã mang đùi gà đến thăm, Tống Hạc Minh nghiêm túc hỏi, “Đại sư huynh, dạo này Ma Tôn có làm gì khả nghi với huynh không?”
Khả nghi?
Bị hắn cắn đến nổi đầy dấu răng trên người thì tính là khả nghi không? Ngày nào cũng phải ôm cậu ngủ ở Điện Vị Ương thì tính là khả nghi không?
Sau khi hỏi xong, Tống Hạc Minh căng thẳng chờ đợi câu trả lời, sẵn sàng phân tích tỉ mỉ ý đồ của Ma Tôn. Thế nhưng đáp lại cậu là cảnh tượng gương mặt đại sư huynh dần đỏ bừng, còn phảng phất chút ngượng ngùng như thiếu nữ mới biết yêu.
Tống Hạc Minh: “???”
Tống Hạc Minh ngơ ngác, ủa… mình hỏi đại sư huynh về Ma Tôn mà đúng không? Vậy cái biểu cảm tươi rói như người đang yêu này là sao vậy??
Thiệu Dã đỏ mặt đứng đơ ra đó, hoàn toàn chìm trong thế giới riêng. Mãi đến khi Tống Hạc Minh gọi, “Đại sư huynh?”
Thiệu Dã như bừng tỉnh, ho khan mấy tiếng, cố lấy lại bình tĩnh, “Không… không có đâu! Tôn thượng sao có thể làm chuyện gì khả nghi với ta được? Tiểu sư đệ, đệ đừng nghĩ nhiều!”
Tống Hạc Minh cạn lời. Nhìn huynh thế này, ai mà không nghĩ nhiều cho được chứ?!
Dù biết bên ngoài không ai nghe thấy, Tống Hạc Minh vẫn hạ thấp giọng, ghé sát tai đại sư huynh hỏi nhỏ, “Đại sư huynh, trong Cung Tiêu Dao có ai dùng mỹ nhân kế với huynh hả?”
Mặt Thiệu Dã lập tức đỏ bừng như trái cà chua chín, giật mình đẩy mạnh Tống Hạc Minh ra xa cả mét, lắp bắp hét lên, “Mỹ… mỹ nhân kế cái gì?! Cái đó mà gọi là mỹ nhân kế à?! Tiểu sư đệ, đừng nói bậy! Lần sau không mang đùi gà cho đệ nữa!”
Tống Hạc Minh: “….”
Đại sư huynh, huynh thế này là đang thẹn quá hóa giận đó à?
Thiệu Dã ném đùi gà xong thì bỏ chạy mất dạng. Tống Hạc Minh nhìn theo bóng lưng cậu, cảm giác như đang nhìn thấy hai chữ “bỏ trốn” in đậm sau lưng.
Hắn thở dài, lòng đầy tò mò, rốt cuộc là cô nương nào có bản lĩnh đập vỡ lớp băng trong tim đại sư huynh vậy?
Nếu nàng ta thật sự là ma tu, thì hắn chỉ mong nàng ta có thể cải tà quy chính, làm việc thiện. Chứ nhìn tình hình này, phái Côn Luân chắc phải chuẩn bị tinh thần đón thêm một nàng dâu rồi…
Nhưng mà, sư phụ ơi, các người còn không tới cứu người sao?!
Trong khi đó, cuộc sống của Thiệu Dã ở Cung Tiêu Dao lại thoải mái hơn nhiều so với tưởng tượng của nhóm Tống Hạc Minh. Những âm mưu hãm hại? Không hề tồn tại! Ngược lại, đám ma tu ở đây sợ cậu còn hơn sợ quỷ.
Ai mà dám trêu vào kẻ vừa thẳng tay tiễn cả bốn ma vương lên đường? Chạm vào cậu khác gì tự sát!
Cầu cứu Ma Tôn ư?
Haha, ai mà không biết Thiệu Dã là bảo bối trên đầu quả tim của Ma Tôn? Dám nói xấu cậu trước mặt Ma Tôn? Sống chán rồi hả?!
Giờ đây, bốn ma vương đã bị diệt sạch, cả Cung Tiêu Dao chỉ còn lại một Ma Tôn thần bí. Nhưng các môn phái chính đạo liên minh lại không biết gì về hắn, thậm chí chưa ai từng thấy mặt.
Thấy hắn chẳng những không ngăn Thiệu Dã đồ sát thuộc hạ, mà còn im re không ra mặt, đám chính đạo thở phào nhẹ nhõm, hóa ra chỉ là một con rối không quyền không thế, chẳng đáng lo ngại!
Vậy là mọi người bắt đầu cảm thán, may mà Cung Tiêu Dao lại sinh ra một đệ tử tốt như Thiệu Dã! Có người còn đoán già đoán non, biết đâu sau này cả phái Côn Luân sẽ giao cho Thiệu Dã gánh vác luôn ấy chứ…
Khi mây đen kéo đến, các môn phái chính đạo chuẩn bị tổng tấn công Cung Tiêu Dao, Ma Tôn vẫn chẳng hề có động thái phản kháng.
Trong khi đó, Thiệu Dã thì vẫn ngang nhiên đi lại trong cung như ở nhà mình. Đám ma tu sợ hãi, người thì lặng lẽ thu dọn hành lý bỏ trốn, kẻ thì nhanh chân chạy đi đầu hàng!
Cả cung điện hỗn loạn, chỉ có duy nhất một người vẫn an ổn ngủ trưa ở Điện Vị Ương, tất nhiên là bên cạnh đang ôm chặt Thiệu Dã không buông.
Còn Thiệu Dã?
Cậu ngồi trong lòng Ma Tôn, mặt đỏ tới tận mang tai, âm thầm nghĩ, chết rồi, lần này về chắc không còn mặt mũi gặp tiểu sư đệ nữa…
Tiết Độ cố tình dung túng mọi chuyện diễn ra, mà Thiệu Dã cả ngày quấn lấy hắn trong Điện Vị Ương, hoàn toàn không phát hiện ra bất kỳ điều bất thường nào.
Không những thế, Tiết Độ còn thẳng tay đưa luôn bản đồ của Cung Tiêu Dao cho cậu, bảo cậu mang về cho sư phụ.
Thiệu Dã mở bản đồ ra xem, suýt chút nữa thì trật cả khớp hàm.
Cậu đã ở Cung Tiêu Dao một thời gian, nhìn phát biết ngay đây là bản đồ thật, hơn nữa còn là bản vẽ chi tiết từng ngóc ngách. Đến cả mấy đường hầm bí mật dưới cung cũng được đánh dấu rõ ràng không thiếu chỗ nào.
Tôn thượng bảo cậu đem cái này về cho sư phụ? Không sợ chính phái chưa diệt sạch Cung Tiêu Dao chắc?
Dù có ngốc thế nào, Thiệu Dã cũng biết chuyện này không ổn. Cậu nắm chặt tấm bản đồ, do dự hồi lâu rồi hỏi, “Tôn thượng, vì sao lại làm vậy?”
Tiết Độ khẽ cười, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi cỏ cây héo úa phủ đầy sắc xám của mùa đông. “Không có gì đâu,” hắn nói nhẹ bẫng như gió thoảng, “Ngươi cứ làm theo lời ta là được. Ta còn có thể hại ngươi sao?”
Thiệu Dã không lo tôn thượng sẽ hại mình, cậu chỉ sợ chuyện này sẽ làm tổn thương chính Tiết Độ.
Từ ngày trở thành đại hộ pháp của Cung Tiêu Dao, Tiết Độ chưa từng đẩy cậu vào thế khó xử giữa hai bên chính – tà. Nhưng nếu thực sự phải chọn giữa sư môn và tôn thượng thì cậu sẽ chọn tôn thượng, không chút do dự.
Tiết Độ phẩy tay, giọng nói thoải mái như đây chỉ là chuyện cỏn con, “Đi đi, chỉ là một tấm bản đồ thôi mà, có ảnh hưởng gì đâu.”
Ảnh hưởng gì ư?
Ảnh hưởng là từ nay về sau, Thiệu Dã sẽ trở thành thần tượng trong lòng người chính đạo. Một người vừa giết bốn đại ma vương, lại còn lật ra được cả bản đồ bí mật của Cung Tiêu Dao. Sau này cậu đi đến đâu cũng sẽ được tung hoa và tạc tượng thờ phụng.
Tiết Độ ngồi đó, lặng lẽ nghĩ, như thế thì tốt rồi. Dù ta không còn ở bên, cậu cũng chẳng cần sợ ai nữa.
Nhưng liệu ta thật sự yên tâm bỏ lại cậu một mình trên thế gian này sao?
“Thật chứ?” Thiệu Dã nhìn hắn, ánh mắt đầy lo lắng.
Tiết Độ khẽ gật đầu, “Đương nhiên là thật. Ta từng lừa ngươi bao giờ chưa?”
Thiệu Dã cầm bản đồ rời đi với tâm trạng thấp thỏm không yên. Trong điện, ánh nến chập chờn hắt lên đôi mi dài của Tiết Độ, tựa như tuyết lạnh phủ đầy.
Ma khí hỗn loạn trong cơ thể hắn đã hoàn toàn hòa lẫn với chất độc, dù có nuốt huyết bồ đề cũng chỉ kéo dài được vài ngày. Nhưng giờ đây, điều đó chẳng còn quan trọng nữa.
Hắn từng muốn kéo cả thế giới này chìm xuống địa ngục cùng với mình. Nhưng rồi Thiệu Dã đến.
Và hắn không nỡ.
Không nỡ để cậu chết theo mình.
Không nỡ để lại cho cậu một thế gian đầy rẫy đau thương.
Vậy thì thôi. Cứ như thế này đi.
Tiết Độ đã sớm chọn xong nơi chôn thân cuối cùng của mình. So với việc đợi đến lúc tẩu hỏa nhập ma rồi gây ra những chuyện không thể cứu vãn, chi bằng biến mất khỏi thế gian này sớm còn hơn.
Vì vậy, vào cái ngày các môn phái chính đạo đồng loạt tấn công Núi Tiêu Dao, Tiết Độ lại lần nữa tìm cớ đẩy Thiệu Dã đi. Hắn bịa bừa một lý do, bảo cậu dẫn đám đệ tử phái Côn Luân bị nhốt trong Quỷ Lao thoát ra ngoài bằng đường hầm bí mật.
Thiệu Dã bị hắn dỗ đến mức đầu óc choáng váng, nhưng vẫn chưa quên hỏi, “Tôn thượng, còn người thì sao?”
Tiết Độ cười nhẹ, “Bản tọa ở đây đợi ngươi về.”
Thiệu Dã bất giác lo lắng, “Người ở một mình sao?”
Tiết Độ khẽ nhếch môi, “Không sao đâu. Dù bọn họ có đông đến mấy cũng không phải đối thủ của bản tọa.”
Thiệu Dã nghe xong liền tin răm rắp, xách kiếm chạy xuống Quỷ Lao cứu người. Nhưng lúc cậu dẫn được đám sư huynh sư muội ra đến cửa đường hầm, tim cậu bỗng thắt lại, rồi đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Thình thịch… thình thịch…
Cảm giác bất an lan tỏa khắp cơ thể.
Tôn thượng thật sự đang đợi cậu sao? Hay người đang tính làm chuyện gì kinh khủng?
Tôn thượng đang lừa cậu sao? Tôn thượng chưa bao giờ lừa cậu cả.
Vậy thì lần này, có phải ngoại lệ không? Thiệu Dã không dám nghĩ tiếp.
Cậu không dám chậm trễ dù chỉ một giây.
Cậu muốn nhanh hơn nữa.
Nhanh hơn nữa!
Nhanh thêm chút nữa!
Nhanh đến khi kịp nhìn thấy người!
Cậu không muốn đến muộn…
Không muốn…
Điện Vị Ương tĩnh lặng như tờ.
Chiếc chén trà mà Tiết Độ từng cầm trong tay vẫn còn đặt ngay ngắn trên bàn, lạnh ngắt và trống rỗng.
Không có ai chờ cậu cả. Tôn thượng không ở đây.
Thiệu Dã quay người định đi tìm khắp cung điện, nhưng chưa kịp bước chân thì một nhóm ma tu đã bao vây tứ phía.
Từ lâu bọn họ đã nhìn cái vị đại hộ pháp này chướng mắt. Nếu không phải vì cậu, Cung Tiêu Dao đâu ra nông nỗi này? Bây giờ Ma Tôn không ở đây, không còn ai che chở cho cậu nữa.
Vậy thì hôm nay chính là ngày chết của cậu rồi.
Thiệu Dã lòng như lửa đốt, chẳng muốn dây dưa với đám ma tu làm gì. Cậu rút trường kiếm bên hông ra, lạnh lùng thốt ra hai chữ với đám người trước mặt, “Muốn chết?”
Kiếm của cậu nhanh như chớp, tàn nhẫn không chút nương tay. Ánh kiếm sắc lạnh vung lên, máu đỏ bắn tung tóe, vấy đầy lên khuôn mặt không chút cảm xúc của cậu. Kiếm quang lấp lóe, sáng rực cả một vùng trời tối tăm, như muốn xé toang màn đêm.
Cậu giết suốt dọc đường, mãi đến khi ép được một tên ma tu khai ra, Ma Tôn đã đi về phía sau núi, đến Bất Lão Nhai.
Gió thu xào xạc, những hạt mưa lạnh buốt như cắt da cắt thịt.
Thiệu Dã chẳng kịp nghĩ gì thêm, quay người lao thẳng đến Bất Lão Nhai. Nhưng đến nơi, thứ cậu nhìn thấy không phải là Tiết Độ, mà lại là Trưởng lão Thủ Nhất, người sư phụ đã dạy dỗ cậu từ thuở nhỏ.
Trưởng lão nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu lại nhìn. Vừa thấy đứa đệ tử cưng mình nhắc mãi suốt quãng đường, ông lập tức cười tươi như hoa, “Tiểu Dã, con đến rồi à?”
Thiệu Dã mặt không cảm xúc, ánh mắt đen nhánh như vực sâu không đáy. Thanh kiếm trắng như tuyết trên tay cậu vẫn đang nhỏ từng giọt máu xuống đất.
Cậu lạnh lùng hỏi, “Tôn thượng đâu?”
Trưởng lão Thủ Nhất bị dáng vẻ của cậu khiến ông sợ đến dựng tóc gáy. Đệ tử của ông không lẽ thật sự nhập ma rồi? Nhưng… tôn thượng là ai cơ?
Trưởng lão nhíu mày nghĩ ngợi, rồi thận trọng đáp, “Con đang nói đến Ma Tôn của Cung Tiêu Dao? Ờ thì… Hắn vừa nhảy xuống dưới…”
Chưa kịp nói hết câu, Thiệu Dã đã lao mình xuống vách núi.
Trưởng lão Thủ Nhất vội vàng đưa tay chụp lấy cậu, nhưng thứ ông tóm được chỉ là một làn không khí nóng bỏng. Ông trợn trừng mắt, người cứng đờ như tượng đá.
Dưới Bất Lão Nhai là Thần Trủng, nơi được mệnh danh là tử địa, một khi đã bước vào thì không bao giờ có thể quay ra.
Vậy mà thằng nhỏ này nói nhảy là nhảy thật? Không cần mạng nữa à? Nó tu vô tình đạo mà?
Trưởng lão Thủ Nhất còn đang rối bời, đằng sau đột nhiên vang lên tiếng hét thất thanh của tiểu đệ tử, “Sư phụ! Sao người lại đẩy đại sư huynh xuống vực vậy?!”
Trưởng lão, “……”
Ta bị oan mà!!! Ta đẩy nó làm gì chứ?! Nó tự nhảy xuống đấy!!!
Dưới Bất Lão Nhai, dòng nham thạch sôi sục cuồn cuộn chảy xiết, bao quanh một ngôi mộ khổng lồ như một hòn đảo nhỏ. Bong bóng khí nóng bốc lên, từng đợt từng đợt bụp bụp nổ tung. Vô số u hồn phiêu dạt trên không trung, gào khóc thảm thiết như xé nát cả bầu trời.
Tiết Độ nằm trên một bãi đá vụn, nghe thấy tiếng động lạ ở phía xa. Hắn mở mắt ra nhìn thấy Thiệu Dã đứng dưới một tấm bia đá đã vỡ nát. Tiết Độ sững sờ mất vài giây, rồi mới nhận ra đây không phải là mơ.
Hắn thở dài, giọng nói mang theo chút bất đắc dĩ, “Ngốc tử, theo ta nhảy xuống đây làm gì?”
Thiệu Dã bước lại gần, quỳ xuống bên cạnh hắn, nghiêm túc trả lời, “Ta là hộ pháp của tôn thượng, không theo ngài thì theo ai?”
Tiết Độ bật cười khẽ, giọng nói như hơi gió thoảng qua nham thạch nóng bỏng, “Ta không làm Ma Tôn nữa, đám ma tu kia sẽ không nghe lời ta nữa. Ngươi cũng không cần phải theo ta nữa.”
Hắn dừng lại một chút, rồi tiếp lời, “Ngươi quay về làm đại sư huynh phái Côn Luân đi. Chính đạo tôn kính ngươi, ma đạo khiếp sợ ngươi, mọi thứ ngươi muốn đều có cả rồi. Như thế không tốt sao?”
“Không tốt.” Thiệu Dã không cần suy nghĩ, lập tức lắc đầu.
Tốt thế nào được?
“Không tốt ở đâu?” Tiết Độ hỏi cậu.
“Ở đâu cũng không tốt.” Thiệu Dã nói, giọng cậu khàn đặc như sắp bật khóc.
Cậu không biết vì sao tôn thượng lại bỏ rơi mình, nhưng cậu chắc chắn, Tiết Độ không hề cố ý muốn bỏ rơi cậu.
“Là ta cho ngươi chưa đủ sao?” Tiết Độ thì thầm.
Chỉ cần Thiệu Dã gật đầu, hắn có thể khiến cả tu chân giới quỳ rạp dưới chân cậu. Khiến cậu trở thành bá chủ được vạn người kính ngưỡng, đâu có gì là không thể?
Thiệu Dã cúi đầu, bàn tay siết chặt lại, giọng nói nhẹ như gió thoảng nhưng từng lời lại như dao cứa vào tim người nghe, “Những thứ đó chẳng có nghĩa lý gì cả. Ta ở bên tôn thượng thật ra không phải vì chúng.”
Tiết Độ nhìn cậu, ánh mắt hơi xao động, “Vậy là vì cái gì?”
Thiệu Dã mím môi, đôi mắt đỏ hoe, ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn, từng chữ như khắc sâu vào lòng người, “Vì ta cảm thấy tôn thượng rất cần ta.”
Ngọn gió nóng rực quét qua, cuốn theo mùi lưu huỳnh và tro bụi.
Những bộ xương trắng nằm im lìm trên đống đá vụn, tấm bia đá gãy nát đứng sừng sững giữa dòng nham thạch đã bao nghìn năm vẫn không đổ.
Tiết Độ lặng người nhìn Thiệu Dã thật lâu. Hắn chầm chậm đưa tay lên, đầu ngón tay lạnh buốt khẽ vuốt nhẹ qua khóe mắt đỏ hoe của cậu.
Hắn thì thầm, giọng nói nhẹ như hơi thở, “Đúng vậy… Ta rất cần ngươi.”