115. Chương 115: Làng Công Dương (27)

Quy Tắc Kỳ Lạ: Chào Mừng Đến Ngôi Nhà Ngọt Ngào thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Có hai con đường núi, một rẽ trái, một rẽ phải ngay phía trước.
Đường bên trái quanh co khuất tầm mắt, tĩnh mịch đến đáng sợ, dường như gió cũng không dám thổi qua. Còn đường bên phải lại sáng sủa hơn, hai bên nở rộ những đóa hồng phấn, lay động nhẹ nhàng trong gió.
Cả hai con đường đều vắng bóng người.
Tô Thanh Ngư bối rối, rốt cuộc đường nào mới dẫn lên núi đây?
Con chó đen sủa về phía bên trái, rồi kéo vạt váy cô, ra hiệu cô nên đi đường đó.
Điều thứ năm trong quy tắc của Làng Công Dương:
【Trong từ đường có nuôi một con chó đen, nó sẽ bảo vệ bạn, trừ khi bất đắc dĩ, đừng dễ dàng bỏ nó.】
Theo quy tắc, chó đen là một vật đáng tin cậy.
Tô Thanh Ngư đi theo chó đen, bước vào con đường núi bên trái.
Đó là một lựa chọn đúng đắn, cô thuận lợi lên núi.
Tô Thanh Ngư quyết định đi tìm chú rể trước. Về cô dâu Lý Na Na, anh ta chắc chắn biết nhiều manh mối. Cô cảm thấy mình cần phải nói chuyện với anh ta.
Ngôi nhà của chú rể là một trong số ít những căn nhà khang trang trong làng, được xây bằng gạch ngói, chân tường phủ rêu xanh, ngói đen trên mái lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Tô Thanh Ngư gõ cửa, chú rể với khuôn mặt trắng bệch ra mở. Thấy Tô Thanh Ngư, vẻ mặt cứng nhắc của anh ta lộ ra chút vui mừng.
“Chị họ của Na Na à, mau vào nhà đi.”
Tô Thanh Ngư bước vào nhà chú rể. Bên trong có một lò than đang cháy, ánh lửa đỏ đậm chậm rãi thiêu đốt than đen, nhưng trong phòng vẫn cảm thấy lạnh lẽo.
Xà nhà trên trần được làm bằng gỗ.
Tô Thanh Ngư nhận ra đó là gỗ hòe.
Thông thường, dân làng khi xây nhà thường kiêng dùng gỗ hòe và gỗ liễu làm xà. Bởi vì cây hòe thường được trồng cạnh những ngôi mộ.
Nhưng nhà chú rể lại dùng rất nhiều gỗ hòe.
Tô Thanh Ngư chợt nhớ đến rừng hòe cạnh cổng làng, sâu bên trong có nhiều cây hòe bị đốn hạ. Lẽ nào những cây hòe đó được kéo lên đỉnh núi để làm nhà?
Chú rể mời họ ngồi xuống. Anh ta lấy từ tủ ra một chai nước màu xanh rồi rót vào ly, bưng ra.
“Khát rồi nhỉ? Uống chút nước đi.”
Tô Thanh Ngư nhận ly, cầm trong tay nhưng không uống.
Vô Tâm cầm lấy, đưa lên môi uống cạn. Uống xong, anh còn liếm môi như chưa đã, thịt bên trong lồng ngực dường như đập mạnh hơn, đầy hứng khởi.
Vô Tâm giơ ly rỗng: “Cho thêm ly nữa.”
Tô Thanh Ngư lập tức đưa ly của mình cho Vô Tâm.
Chú rể tỏ vẻ không vui, anh ta nhìn chằm chằm Tô Thanh Ngư: “Đây là cho cô, cô không uống sao?”
Tô Thanh Ngư lắc đầu: “Tôi không khát.”
Hiện tại đã biết rằng những thứ quỷ dị có thể uống nước xanh, và nước xanh chính là món ngon đối với chúng.
Chú rể ngồi trên ghế cạnh bàn, khuôn mặt xanh trắng đầy đau buồn: “Các người đến tìm tôi là đã tìm được cô dâu rồi sao?”
“Na Na là em họ của tôi, hồi nhỏ tôi và em ấy là bạn thân, thường chơi cùng nhau. Nghe tin em ấy sắp cưới, tôi thật lòng cảm thấy vui cho hai người. Vốn là chuyện vui, ai ngờ lại trở thành bi kịch. Anh yên tâm, tôi hứa sẽ tìm Na Na về nguyên vẹn…”
Vai Tô Thanh Ngư khẽ run, hai tay nắm chặt, mắt ngấn lệ như thể đang đau lòng vì chuyện này.
Ánh mắt chú rể lóe lên tia kỳ lạ, giọng anh ta đầy nghi ngờ và dò xét: “Cô còn nhớ chuyện hồi nhỏ sao?”
Tô Thanh Ngư khẽ cắn môi: “Vẫn nhớ năm đó chúng ta cùng nhau đi tìm khu vườn bí mật, chìa khóa vàng có thể mở khu vườn… À, anh có biết chìa khóa vàng ở đâu không? Tôi muốn đến khu vườn bí mật lần nữa, ở đó có kỷ niệm đẹp của tôi và Na Na.”
Điều thứ mười ba trong quy tắc của Làng Công Dương:
【Tìm được chìa khóa vàng, chìa khóa vàng mở được khu vườn bí mật, bản đồ kho báu đang mục nát, tìm được bản đồ sẽ tìm được cô dâu, phải nhanh, phải nhanh!】
Tô Thanh Ngư phải nhanh chóng tìm được chìa khóa vàng.
Chú rể như nhớ ra điều gì đó, anh ta vỗ đầu mình rồi lẩm bẩm: “Na Na từng nói có một món quà quan trọng dặn tôi phải giao cho cô.”
Nói xong, chú rể vén chăn, chui cả người xuống gầm giường tìm đồ.
Tô Thanh Ngư thấy chiếc giường gỗ cũng được làm từ gỗ hòe.
Vô Tâm có vẻ hơi đói, anh nhìn chú rể, trong đôi mắt đen ánh lên vẻ thèm ăn. Một cơn thèm ăn vô tận. Dạ dày anh như một hố đen, chỉ có ăn liên tục mới có được chút bình yên tạm thời.
Tô Thanh Ngư vội xoa dịu: “Ra khỏi phó bản tôi sẽ đãi anh một bữa lớn. Trong làng có vài người là NPC quan trọng, nếu anh ăn hết chúng, manh mối của tôi sẽ đứt.”
“Tôi sẽ không làm vậy.”
Khi Vô Tâm trở thành “bạn trai” của Tô Thanh Ngư, anh cũng bị ràng buộc bởi quy tắc tương ứng.
Chú rể lôi từ gầm giường ra một hộp gỗ nhỏ. Mặt hộp phủ đầy bụi như đã để đó rất lâu không ai động đến.
Chú rể đưa hộp cho Tô Thanh Ngư: “Đây là thứ đó, cô giữ cẩn thận.”
Tô Thanh Ngư nhận hộp, không mở trước mặt chú rể.
Có thể thấy tình cảm giữa chú rể và cô dâu khá tốt. Nhắc đến cô dâu mất tích, chú rể tỏ ra rất đau buồn.
Chú rể bắt đầu kể chuyện xưa: “Tình cảm của tôi và Na Na trải qua nhiều sóng gió. Ban đầu tôi yêu một cô gái khác, Na Na đã giúp chúng tôi che giấu. Nhưng sau đó cô gái kia rời làng, bỏ rơi tôi. Tôi suy sụp cả năm, may nhờ Na Na ở bên giúp tôi vượt qua bóng tối thất tình, bắt đầu lại cuộc sống.”
Cô gái khác?
Tô Thanh Ngư nhíu mày: “Cho phép tôi mạo muội hỏi một câu, cô gái đó là ai?”
Chú rể đứng dậy, mặt lộ nụ cười quái dị, mắt trợn to để lộ những tia máu đỏ như mạng nhện. Anh ta cười âm u hỏi: “Cô không nhớ sao? Cô không nhớ được à! Nếu không nhớ thì cô không phải chị họ của Na Na!”
Nói xong, anh ta vươn tay định giật lại hộp gỗ trong tay Tô Thanh Ngư. Bàn tay anh ta khô quắt như cành hòe khô, may mà Vô Tâm đã chặn lại giữa chừng.
“Bạn gái tôi nhát gan, xin đừng dọa cô ấy.”
Vô Tâm siết chặt tay chú rể rồi kéo đứt cánh tay anh ta khỏi cơ thể, nhét vào miệng nhai ngấu nghiến.
Tô Thanh Ngư: …
Rời khỏi nhà chú rể, Tô Thanh Ngư nghiêng đầu nhìn Vô Tâm tỏ ra như thể chẳng có chuyện gì, bực bội hỏi: “Quy tắc ràng buộc anh là chỉ khi quỷ dị trong làng tấn công tôi, anh mới được ra tay với chúng đúng không?”
Vô Tâm chậm rãi gật đầu.
“Sao không nói quy tắc của anh cho tôi?”
Vô Tâm nở nụ cười quỷ dị: “Vì giờ cô không phải chủ nhân của tôi, chỉ là bạn gái tôi. Trong quy tắc còn nói không được ăn bạn gái.”