135. Chương 135: Thị trấn Tượng Sáp (9)

Quy Tắc Kỳ Lạ: Chào Mừng Đến Ngôi Nhà Ngọt Ngào

Chương 135: Thị trấn Tượng Sáp (9)

Quy Tắc Kỳ Lạ: Chào Mừng Đến Ngôi Nhà Ngọt Ngào thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước đây, tình trạng này chưa từng xảy ra ở nhà trọ. Vấn đề rõ ràng nằm ở nhà thờ.
Những nữ tu trong nhà thờ có ý đồ tấn công.
Nhưng Tô Thanh Ngư phán đoán ban đầu, các nữ tu là người.
Vì quỷ dị bị giới hạn bởi quy tắc của phó bản, không thể trực tiếp tấn công người thử thách.
Chúng chỉ có thể dụ dỗ người thử thách vi phạm quy tắc để giết chết họ.
Đám nữ tu tiến về phía Tô Thanh Ngư.
Đầu óc cô nhanh chóng suy nghĩ, tìm kiếm các lối thoát xung quanh.
Chỉ cần mở miệng, lời nói có thể bị bóp méo, biến thành ý khác.
Vì thế Tô Thanh Ngư không nói nữa.
Cô đặt tay Trang Hiểu Điệp và Bạch Hỏa lại với nhau, ra hiệu cho họ nương tựa vào nhau.
Còn bản thân thì ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.
Trang Hiểu Điệp lén nhìn Bạch Hỏa, nhớ lại lần gặp mặt ở tổ chức Áo Đỏ, bản thân từng tỏ tình nhưng bị từ chối, trong lòng thoáng tiếc nuối.
Tô Thanh Ngư từng nói với cô ấy rằng Bạch Hỏa là người tu đạo, không thể cưới hỏi.
Bạch Hỏa cũng trả lời tương tự.
Bạch Hỏa lập tức buông tay, giữ nguyên vẻ lạnh lùng, xa cách.
Tô Thanh Ngư cảm nhận được không khí ngượng ngùng giữa hai người.
Ý cô là bảo họ không tách nhau ra hành động chứ không phải kết đôi.
Giờ không còn thời gian giải thích nhiều.
Đám nữ tu giống hệt nhau như bản sao, trang phục giống hệt, bước chân đồng đều, ngay cả biểu cảm cứng nhắc trên khuôn mặt cũng không có gì khác biệt.
Tô Thanh Ngư giơ tay, điềm tĩnh nói: “Đợi đã, tôi sẽ đi gặp Thánh Nữ và Thánh Tử với các người.”
Đám nữ tu dừng bước.
Lợi dụng lúc đám nữ tu mất cảnh giác, Tô Thanh Ngư quay đầu, bắt đầu chạy về phía trước.
Từ đầu đến cuối, thái độ của đám nữ tu này rất tệ với cô.
Giờ còn gán cho cô danh hiệu “kẻ không sạch sẽ”.
Rõ ràng chúng đối địch với Tô Thanh Ngư.
Cô không thể ở lại nhà thờ.
Điều thứ hai của quy tắc 【Thị trấn Tượng Sáp】:
【Phụ nữ không được chạy, như vậy rất dễ bị thương.】
Không được chạy, vậy thì đi bộ nhanh và bước dài.
Đám nữ tu sững sờ, rõ ràng không ngờ Tô Thanh Ngư dám lừa chúng, chọn cách chạy trốn.
Nữ tu mặc trang phục dài, bó buộc hành động khiến chúng không thể chạy nhanh.
Tô Thanh Ngư bước chân không quá dài nhưng tốc độ cực nhanh.
Cô nắm rõ đường đi, mục tiêu rõ ràng, tiến thẳng ra cửa chính nhà thờ.
Nhưng mỗi khi cô đến một lối rẽ, cánh cửa phía trước lại bị những nữ tu áo đen đóng lại khiến cô phải liên tục đổi hướng.
Các cửa bên hành lang đều bị khóa.
Nhưng Tô Thanh Ngư không thử mở cửa bằng chìa khóa.
Cô dựa vào âm nhạc nghe được trong tai để phân biệt mức độ nguy hiểm của từng con đường.
Cho đến khi âm nhạc ngừng lại.
Sau bảy tám lần rẽ ngang rẽ dọc, nữ tu không đuổi kịp nhưng Tô Thanh Ngư lạc đường.
Nửa sau của điều thứ năm trong quy tắc 【Thị trấn Tượng Sáp】:
【Đừng lo kẻ ngốc lạc đường vì kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc.】
Vậy phúc ở đâu?
Trước mặt là một cánh cửa khép hờ.
Tô Thanh Ngư lấy chiếc đèn pin quỷ dị nhận được trong 【Hành Lang Vô Tận】.
Cô bật đèn, ánh sáng chập chờn vài cái.
Tô Thanh Ngư vỗ nhẹ vào chỗ lắp pin, ánh sáng mới ổn định.
Chiếc đèn pin này sắp hết pin.
Đẩy cửa ra, đây là một căn phòng không có cửa sổ.
Khi ánh đèn pin quét qua, Tô Thanh Ngư thấy trên bức tường đen kịt treo một cây thánh giá ngược.
Trước bàn thờ là một chiếc bàn gỗ cổ kính, trên bàn là những hàng nến, ngọn lửa lập lòe rung rinh vì gió từ cửa tràn vào.
Khuôn mặt Thánh Tử phủ kín băng gạc, gã cầm một giá nến đặt lên bàn rồi khom người châm nến bằng bật lửa.
Ngọn lửa chập chờn.
Thánh Tử đưa tay lơ lửng trên ngọn lửa.
Lúc này, bản nhạc Tô Thanh Ngư đang nghe trở nên trang trọng, linh thiêng. Cô định rời đi thì bên ngoài vang lên nhiều tiếng bước chân, có lẽ đám nữ tu đã đuổi tới.
Trước có sói, sau có hổ.
Tô Thanh Ngư tiến thoái lưỡng nan.
Thánh Tử đứng thẳng, đôi mắt dưới lớp băng gạc đen kịt kia sâu thẳm như giếng cổ tĩnh lặng.
Gã nghiêng đầu nhìn Tô Thanh Ngư rồi đẩy nắp quan tài đá ra.
“Kẻ không sạch sẽ, cô muốn trốn đi đâu?”
Giọng Thánh Tử lạnh lùng.
Quá bình thường.
Đó là giọng nói của người thường.
“Nằm vào đây, ta có thể tha thứ tội lỗi của cô.”
Thánh Tử ra hiệu cho cô vào quan tài đá.
Tô Thanh Ngư quan sát Thánh Tử, bình tĩnh hỏi lại: “Tôi có tội gì?”
Thánh Tử giơ tay, ngón trỏ vẽ một đường trong không khí.
“Trên người cô có vô số sợi dây liên kết với quỷ dị kéo dài ra.”
Gã có thể thấy Tô Thanh Ngư đã ký khế ước với quỷ dị.
“Người ngoại tỉnh, trong mắt cô tràn đầy sự nghi hoặc.”
Thánh Tử tao nhã ngồi xuống chiếc ghế đá bazan đen, vẫy tay nhẹ nhàng: “Lại đây, ngồi chỗ này, đừng sợ, ta không làm hại cô. Cô vẫn có thể được cứu rỗi, có thể lựa chọn có nhận lễ rửa tội của thần hay không.”
Tiếng bước chân ngoài cửa càng lúc càng gần.
Tô Thanh Ngư chọn ngồi đối diện Thánh Tử.
Nữ tu ngoài cửa chỉ dám gõ cửa, không dám vào.
Thánh Tử nói vài câu đuổi họ đi.
Trên bàn đặt hai chiếc ly có chân cao, trong mỗi ly đều chứa nửa ly chất lỏng màu đỏ. Gã dùng tay kéo một khe hở trên lớp băng gạc che mặt mình, nhấp một ngụm nhỏ.
“Cứ cách một khoảng thời gian lại có những người ngoại tỉnh như các cô đến thị trấn. Các cô luôn hoang mang, mang theo sự ô nhiễm đến nhà thờ, nhưng trong lòng lại không có niềm tin. Và cuối cùng, các cô sẽ hiểu, đây mới chính là bến đỗ cuối cùng dẫn các cô đến bến bờ hạnh phúc và yên bình.”
Tô Thanh Ngư ngửi thấy mùi sáp nồng nặc trong phòng, cô nhìn chất lỏng đỏ trong chiếc ly có chân cao, chống cằm hỏi: “Trước đây có người ngoại tỉnh nào rời khỏi thị trấn không?”
Người ngoại tỉnh tức là những người thử thách từng vào phó bản.
Mắt Thánh Tử lóe lên tia lạnh lẽo, Tô Thanh Ngư nghe thấy bản nhạc nền mang điềm báo nguy hiểm vang lên.
Cô lập tức đổi câu hỏi: “Thôi được, tôi hỏi câu khác vậy, những người ngoại tỉnh trước đây ở lại thị trấn làm gì?”
Nhạc nền dịu đi.
“Nữ tu trong nhà thờ, cảnh sát ở đồn cảnh sát, hướng dẫn viên ở phòng triển lãm tượng sáp và nhân viên chăm sóc ở viện phúc lợi. Các cô rất hợp với thị trấn này đúng không?”
Thánh Tử nhắc đến bốn địa điểm, tương ứng bốn nghề nghiệp.
Tô Thanh Ngư cười hỏi: “Vậy anh thấy tôi hợp làm gì?”
Thánh Tử ôn hòa nói: “Công việc ở viện phúc lợi rất hợp với cô, ở đó có người già và trẻ em, cô có thể làm họ vui.”
Nhân viên chăm sóc ở viện phúc lợi tương ứng với kẻ ngốc.
“Còn hai người bạn đi cùng tôi thì sao?”
“Người phụ nữ đi cùng cô rất thuần khiết, là lựa chọn tốt nhất để phụng sự thần linh, nếu nàng muốn thì có thể làm nữ tu. Còn người đàn ông uyên bác tài năng, phòng triển lãm tượng sáp sẽ chào đón hắn.”
Nữ tu nhà thờ tương ứng với trinh nữ.
Hướng dẫn viên phòng triển lãm tượng sáp tương ứng với học giả.
Kẻ ngốc tương ứng với nhân viên chăm sóc ở viện phúc lợi.
Nếu đoán không sai, cảnh sát ở đồn cảnh sát tương ứng với vận động viên.
Không có nghề nghiệp cho dâm nữ.
Danh phận dâm nữ không được chào đón ở thị trấn này.
Nếu phân tích quy tắc có thể thấy:
Trinh nữ dễ bị nhập hồn.
Lời nói của kẻ ngốc sẽ bị bóp méo.
Vận động viên không được tự ý bật đèn, nếu không có thể gặp nạn.
Học giả liên quan đến tượng sáp, tượng sáp có thể chớp mắt, thậm chí nói chuyện.
Còn dâm nữ chỉ bị cấm vào nhà thờ.
Như vậy, dâm nữ đối mặt với nguy hiểm ít nhất.
Ở lại thị trấn không phải điều vinh dự.
Mục tiêu của họ là vượt qua phó bản, không phải ở lại làm nhân viên.