137. Chương 137: Thị trấn Tượng Sáp (11)

Quy Tắc Kỳ Lạ: Chào Mừng Đến Ngôi Nhà Ngọt Ngào

Chương 137: Thị trấn Tượng Sáp (11)

Quy Tắc Kỳ Lạ: Chào Mừng Đến Ngôi Nhà Ngọt Ngào thuộc thể loại Linh Dị, chương 137 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chu Sơn Hải gửi vị trí quán bar vào nhóm chat. Lạc Tử Huyên liếc qua điện thoại, khẽ cau mày, không nói lời nào.
Thị trấn không lớn, nhóm Tô Thanh Ngư nhận được tin nhắn thì mau chóng đến quán bar.
Lily ngồi xuống, bắt đầu kể lại chuyện xưa: “Tôi sinh ra ở đây và chưa từng rời khỏi thị trấn này. Tôi từng thử đi theo con đường lớn nhưng ngoài sương mù thì chẳng thấy gì cả.”
Vẻ khao khát hiện rõ trên gương mặt Lily: “Tôi thật sự muốn được thấy thế giới bên ngoài, muốn thấy ánh đèn đô thị rực rỡ.”
“Kể tiếp về nhà thờ đi.”
Lạc Tử Huyên thầm bĩu môi, đây chỉ là một bộ phim, Lily là một phần của phim, đương nhiên không thể rời khỏi thị trấn này.
Cô ta không muốn nghe những lời vô bổ này.
Lily bị ngắt lời, ánh mắt nhìn Lạc Tử Huyên lạnh hơn vài phần.
“Người của tập đoàn Sao Mai cũng giống như các cô, đến thị trấn theo con đường lớn. Họ nói nghiên cứu đã có kết quả ban đầu, muốn xây một cơ sở thử nghiệm ở đây. Ban đầu tôi nghĩ là phòng thí nghiệm, ai ngờ họ lại xây một nhà thờ. Họ để lại vài người ở lại đây. Dân thị trấn vốn không có tín ngưỡng tôn giáo, nhưng từ khi nhà thờ được xây, ngày càng nhiều người theo đạo. Bạn thân nhất của tôi trước đây đã trở thành nữ tu. Cô ấy nói nhờ có nhà thờ, thị trấn này mới tránh được ô nhiễm, Thánh Tử và Thánh Nữ là anh hùng, xứng đáng được mọi người tôn thờ. Tôi không hiểu những lời cô ấy nói, và tình bạn của chúng tôi cũng dần xa cách.”
“Chị gái xinh đẹp, bạn chị là ai vậy?”
Tô Thanh Ngư nắm tay Trang Hiểu Điệp bước vào quán bar, cô chỉ vừa kịp nghe được nửa câu chuyện phía sau.
Lily thấy Tô Thanh Ngư, mỉm cười đứng dậy: “Là các cô đấy à, đã tìm được chủ nhân của chiếc vòng cổ hồng ngọc chưa?”
“Tạm thời thì chưa.”
Tô Thanh Ngư ra hiệu cho Lily ngồi xuống: “Tôi có làm gián đoạn chuyện chị đang kể không?”
Lily vội xua tay: “Không, không đâu.”
“Vậy chị kể tiếp đi.”
Tô Thanh Ngư cười tươi ngồi cạnh cô ấy.
Lily ngẩn ra: “Cô cũng có hứng thú sao?”
“Vâng.”
Tô Thanh Ngư gật đầu.
Lily trầm ngâm nói: “Cũng phải, người ngoại tỉnh nào cũng sẽ tò mò chuyện này.”
“Bạn tôi là em gái của chủ nhà trọ Thỏ Xanh, tên cô ấy là Anna.”
Nói đến đây, khóe môi Lily trĩu xuống, hiện rõ vẻ buồn bã: “Chắc các cô đã gặp cô ấy rồi. Từ khi làm nữ tu, Anna tích cực tiếp xúc với người ngoại tỉnh, thuyết phục những ‘người thuần khiết’ gia nhập hàng ngũ nữ tu. Tôi thật sự không hiểu, thế nào mới là người thuần khiết? Lần trước, một người ngoại tỉnh dan díu với người đã có gia đình, một người có đạo đức đồi bại như vậy mà Anna vẫn nhiệt tình mời người đó làm nữ tu, thật khó tin.”
Anna chính là nữ tu áo đen mà họ đã gặp ở nhà trọ Thỏ Xanh.
Lily nhìn Tô Thanh Ngư và Trang Hiểu Điệp thân thiết bên nhau, có chút ghen tị: “Thật tốt, cô và bạn cô vẫn có thể ở bên nhau. Tôi và bạn tôi đã lâu không gặp rồi.”
Trang Hiểu Điệp cũng cảm thấy buồn thay: “Biết đâu sau này mọi chuyện sẽ tốt hơn. Tình bạn là một đóa hoa hồng không gai, giờ chỉ là đang hết mùa hoa, khi hiểu lầm được hóa giải, hoa sẽ lại nở rộ.”
Lily tự giễu cười, lắc đầu.
Tô Thanh Ngư lấy một tờ tiền âm phủ trong túi ra, đặt lên bàn.
“Chị gái, chị xem đây là gì?”
“Chắc hẳn là tiền âm phủ.”
Lily bình thản nói: “Thị trấn chúng tôi không có thói quen đốt loại tiền này.”
Rõ ràng Lily là con người, giống như người đàn ông mặc vest mà Tô Thanh Ngư từng trò chuyện trước đó.
Họ không hề hay biết về ô nhiễm, về sự quỷ dị, cũng không nhận thức được giá trị của tiền âm phủ.
Qua lời kể của Lily, họ biết được nữ tu áo đen ở nhà trọ Thỏ Xanh tên là Anna.
Anna rõ ràng muốn tiền âm phủ.
Hoặc Anna là quỷ dị.
Hoặc Anna là con người nhưng biết về sự trỗi dậy của quỷ dị, hiểu rằng tiền âm phủ quý hơn tiền bình thường.
Lạc Tử Huyên mỉa mai: “Chúng tôi gặp Anna rồi, cô ta còn nói cô là người lẳng lơ. Một người bạn mà nói xấu sau lưng như vậy còn gọi là bạn sao? Cô coi cô ta là bạn nhưng cô ta có xem cô là bạn đâu.”
Lily cau mày sâu thêm: “Cô ta nghĩ tôi quyến rũ Thánh Tử. Thánh Tử đến thị trấn cùng với người của tập đoàn Sao Mai. Lần đầu tôi gặp anh ta, anh ta đang vẽ tranh trong vườn hồng. Anh ta nói tôi vô tình bước vào trong bức tranh, mời tôi làm người mẫu. Tôi đồng ý. Sau đó anh ta tặng tôi bức tranh, sau đó còn mời tôi hẹn hò. Chúng tôi từng rất ngọt ngào, nhưng sau khi nhà thờ xây xong, thời gian anh ta tìm tôi ngày càng ít đi, rồi cứ như thể đã quên hẳn tôi. Đến giờ tôi vẫn không biết lý do. Tại sao có người cứ thế mà rời đi, mà xa cách? Chẳng có một lý do nào cả. Vì thế tôi ghét nhà thờ, nó không chỉ cướp đi bạn tôi mà còn cướp đi người tôi yêu.”
Lạc Tử Huyên không hiểu, chia tay thì thôi, buồn vài ngày rồi sẽ ổn thôi.
Dù sao cũ không đi thì mới chẳng đến.
Cô ta khoanh tay nói: “Cô tìm bạn mới, yêu người mới là được. Chỉ cần có quyền có thế, thiếu gì bạn bè tốt. Còn đàn ông, hừ, cóc ba chân khó tìm, đàn ông hai chân thì thiếu gì chứ?”
Lạc Tử Huyên lớn lên trong sự nuông chiều.
Nhờ thế lực của gia tộc, cô ta luôn được bao quanh bởi những người bạn vì lợi ích.
Cũng có những gia tộc khác muốn liên hôn với nhà họ Lạc.
Thêm vào đó, cô ta vốn xinh đẹp, người theo đuổi nhiều vô số kể.
Lời vừa thốt ra, Chu Sơn Hải liên tục nháy mắt ra hiệu cho Lạc Tử Huyên, bảo cô ta đừng nói thêm nữa.
Tô Thanh Ngư thấy mắt Lily rưng rưng nước liền đưa cho cô một tờ khăn giấy.
Lời của Lạc Tử Huyên, trong một vài trường hợp thì đúng.
Nhưng nói ở đây thì không phù hợp.
Quả nhiên, Lily nghe xong có vẻ tức giận: “Thế giới này có bao nhiêu viên ngọc trai đi chăng nữa, tôi chỉ yêu viên ngọc trong tay tôi. Dù viên ngọc đó có vỡ, cho dù có đổi lấy viên lớn hơn, sáng hơn, tôi vẫn sẽ đau lòng vì viên ngọc đã mất đi.”
Để tránh xung đột, Tô Thanh Ngư lập tức xoa dịu Lily, cô dịu dàng hỏi: “Chị gái, chị có ảnh của Thánh Tử không? Người xứng đáng với chị chắc chắn không tầm thường đâu.”
Lily tháo dây chuyền trên cổ, mở mặt dây chuyền bằng vàng, bên trong là ảnh một người đàn ông tuấn tú.
Người đàn ông trong ảnh có làn da trắng, cầm một bó hồng đỏ thắm, nụ cười có vẻ ngây ngô, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.
Hoàn toàn trái ngược với hình ảnh Thánh Tử quấn đầy băng gạc khắp người mà Tô Thanh Ngư gặp trong căn phòng tối tăm ở nhà thờ.
Tô Thanh Ngư khẽ thở dài: “Có lẽ sống mà không biết sự thật cũng là một loại hạnh phúc.”
Họ không thu thập được thông tin về quy tắc hay cách vượt qua phó bản từ Lily.
Lạc Tử Huyên hơi thất vọng.
Lúc rời đi, Lily kéo Tô Thanh Ngư lại, thì thầm vào tai cô: “Em gái, chúng ta rất hợp tính nhau. Nếu tối nay em muốn, có thể đến nhà chị ở.”