Quy Tắc Kỳ Lạ: Chào Mừng Đến Ngôi Nhà Ngọt Ngào
Chương 139: Thị trấn Tượng Sáp: Bí mật ẩn giấu
Quy Tắc Kỳ Lạ: Chào Mừng Đến Ngôi Nhà Ngọt Ngào thuộc thể loại Linh Dị, chương 139 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Thanh Ngư, Lạc Tử Huyên và Chu Sơn Hải đều im lặng.
Đây là điều thứ chín trong quy tắc của 【Thị trấn Tượng Sáp】.
【Người có thể lực tốt nhất, nhưng khi mất điện, đừng để anh ta đi kiểm tra một mình, vì các người không biết thứ trở về là gì.】
Chu Sơn Hải ngồi dậy từ giường: “Chắc phải làm phiền hai người đi cùng tôi để bật đèn.”
Tô Thanh Ngư vươn vai: “Không đi.”
Lạc Tử Huyên cau mày: “Đây là việc của cả đội mà.”
“Ý tôi là, mất điện thì cứ mất đi, dù sao buổi tối ngủ cũng chẳng cần đến đèn. Chúng ta cứ ở trong phòng này khóa chặt cửa lại, đợi đến sáng mai rồi bật đèn, chẳng phải an toàn hơn sao?”
Ra ngoài kéo cầu dao, rõ ràng sẽ gặp chuyện không hay.
Quy tắc cũng không yêu cầu phải kiểm tra cầu dao.
Họ cần gì phải mạo hiểm?
“Có lý.”
Chu Sơn Hải nghe lời Tô Thanh Ngư, lập tức khóa chặt cửa phòng: “Đêm hôm cần đèn làm gì? Tối qua ở trong phòng đã gặp bao nhiêu chuyện kỳ lạ. Ra hành lang chắc chắn còn đáng sợ hơn.”
“Được thôi.”
Lạc Tử Huyên ngồi xuống giường.
Phòng chỉ có hai giường, Chu Sơn Hải là đàn ông, Lạc Tử Huyên đành miễn cưỡng ngủ chung giường với Tô Thanh Ngư.
Nhà trọ cách âm kém, bên phòng bên cạnh liên tục vang lên tiếng nói chuyện của một nam một nữ.
“Sao vẫn chưa bật đèn?”
“Không ai đi xem đèn à?”
Lạc Tử Huyên đeo tai nghe giảm tiếng ồn để ngủ.
Còn Tô Thanh Ngư vốn ngủ ngon, có thể phớt lờ những âm thanh này.
Trong nhà thờ, nữ tu sắp xếp chỗ ở cho Trang Hiểu Điệp và Bạch Hỏa.
“Tôi ở ngay phòng bên cạnh, tối có chuyện gì, cô có thể sang tìm tôi bất cứ khi nào.”
Bạch Hỏa mỉm cười dịu dàng đứng ở cửa phòng, giữ khoảng cách lịch sự với Trang Hiểu Điệp.
Trang Hiểu Điệp rụt rè gật đầu.
Đẩy cửa phòng, trên tường treo một bức tranh sơn dầu, vẽ một thiếu nữ nửa thiên thần nửa ác quỷ đang bước đi trên ranh giới giữa trắng và đen.
Phía dưới bức tranh, dòng chữ màu đỏ viết: “Nó đang nhìn bạn!”
Phòng không bật đèn, Trang Hiểu Điệp ngồi cạnh cửa sổ, lặng lẽ nhìn dòng người qua lại bên ngoài cho đến khi đèn đường tắt hẳn.
Điện thoại trên bàn liên tục hiện thông báo mới, ánh sáng màn hình chiếu lên nửa khuôn mặt cô, cô khẽ hát bài "Twinkle Twinkle Little Star".
Sáng hôm sau, Tô Thanh Ngư định đợi Trang Hiểu Điệp trở về từ nhà thờ, sau đó cùng cô đến thăm Lily.
Khi Trang Hiểu Điệp trở lại, tinh thần phấn chấn, lấy ra từ sau lưng hai chai nước khoáng chứa đầy chất lỏng màu đỏ, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đắc ý nói: “Nhìn xem tớ mang gì về này? Tớ xin được hẳn hai chai to. Thanh Ngư, chỉ cần mang mấy thứ này ra ngoài, chúng ta sẽ phát tài luôn!”
Hôm nay Tô Thanh Ngư dùng một chiếc đũa tre buộc tóc dài đơn giản, thấy Trang Hiểu Điệp tràn đầy sức sống, vui vẻ nói: “Nhìn cậu nghỉ ngơi tốt thế này, chắc tối qua cậu ngủ ngon lắm nhỉ.”
“Ừ!”
Trang Hiểu Điệp nhìn chiếc giường chưa gấp, lập tức nhào tới ôm cổ Tô Thanh Ngư, lắc lư người cô: “Aaaa, Thanh Ngư, chú cá con, lâu lắm chúng ta không ngủ cùng nhau rồi. Tất cả là tại cái phó bản này khiến tớ không được ngủ cùng cậu.”
Trang Hiểu Điệp phồng má, cô ấy cảm thấy đầu mình như đội một cái mũ xanh.
Lạc Tử Huyên lại mất ngủ cả đêm, dụi đôi mắt thâm quầng: “Ai thèm ngủ chung với cô ta chứ? Cả đêm cứ cuộn chăn, kéo cũng không ra. Còn ông Chu, ngủ không ngáy có được không? Không có phó bản cao cấp nào sao? Toàn là ký túc xá với nhà trọ tồi tàn, tôi sắp không chịu nổi cái môi trường này nữa rồi.”
Chu Sơn Hải ngượng ngùng nói: “Xin lỗi, người mập mạp thì hay ngáy mà.”
Tô Thanh Ngư vào nhà vệ sinh rửa mặt, nước chảy ra từ vòi có màu đỏ nhạt.
Trên gương có hơi nước, cô lau đi thì giật mình phát hiện bức tượng sáp tối qua vẫn còn ở trong phòng, không biết từ lúc nào đã xuất hiện trong bồn tắm.
Tượng sáp che hai tai, hai chân gập ngược ra sau.
Con mắt duy nhất còn lại đã tan chảy, đang nhìn chằm chằm cô từ đằng sau.
Tô Thanh Ngư hít sâu, kéo rèm tắm lại.
Có vẻ bức tượng sáp này thấy ồn ào, tối qua đã chạy vào nhà tắm trốn.
Lạc Tử Huyên, Chu Sơn Hải, Bạch Hỏa cùng nhau hành động.
Triển lãm tượng sáp sắp bắt đầu, hôm nay họ đi dạo quanh các nơi khác trong thị trấn.
Thời tiết hôm nay u ám lạ thường, Lily sống trong căn nhà màu đen ở rìa thị trấn. Tô Thanh Ngư gõ cửa, Lily mời cô và Trang Hiểu Điệp vào nhà.
Trong phòng khách treo một bức tranh chân dung đôi, thấy Tô Thanh Ngư nhìn bức tranh, Lily giải thích: “Đây là lúc chị và anh ấy chưa chia tay, anh ấy đã tặng cho chị.”
Simon đi theo sau Tô Thanh Ngư nhưng Lily dường như không hề nhìn thấy gã.
“Em xem bức tranh được không?”
“Được chứ.”
Tô Thanh Ngư đến trước bức tranh rồi sờ dọc theo khung tranh, cô chạm phải một phong bì.
“Hả? Sao lại có phong bì ở đây?”
Lily ngẩn người. Cô ấy đã lau bức tranh bao nhiêu lần, chưa từng phát hiện ra thứ gì khác lạ.
“Có thể mở ra không?”
Lily cầm phong bì: “Để chị mở.”
Cô ấy đầy hy vọng mở phong bì ra: “Sao lại thế này? Sao trên giấy chẳng có gì cả?”
Tô Thanh Ngư lấy tờ giấy từ tay Lily, trên giấy viết những quy tắc mới bằng mực đen.
“Chị không thấy sao?”
Trang Hiểu Điệp nghi hoặc hỏi Lily, cô ấy cũng thấy chữ viết trên giấy.
Lily vẫn lắc đầu.
【Ghi chú】
【1. Nơi làm việc của Thánh Tử và Thánh Nữ là nhà thờ. Nhà thờ có thể bảo vệ an toàn cho mọi người, ngăn chặn mọi ô nhiễm. Hãy cảnh giác với những kẻ không trong sạch, họ tự chọn con đường sa ngã.】
【2. Vào nửa đêm đầu mỗi tháng, một chiếc xe tải trắng có biểu tượng ngôi sao sẽ chở nước thánh đến nhà thờ. Đừng giao tiếp với người giao hàng, càng không được hỏi họ về tình hình bên ngoài.】
【3. Nước thánh có màu đỏ, không phải màu xanh. Hằng ngày cần phát nước thánh cho tín đồ để giúp họ tỉnh táo, rửa sạch mọi ô uế. Nếu tín đồ có dấu hiệu cơ thể cứng đờ, khả năng ngôn ngữ suy giảm, chỉ cần tiếp tục uống nước thánh, đau khổ sẽ chấm dứt.】
【4. Thế gian không có thần nhưng có thể tạo ra thần. Khi thị trấn xuất hiện tượng sáp mới, có thể làm tan chảy để bù đắp chỗ khuyết trên tượng thần. Nếu tượng sáp mới quá nhiều, có thể tổ chức triển lãm tượng sáp.】
【5. Cứ sau một thời gian sẽ có năm người ngoại tỉnh đến thị trấn, hãy giữ họ lại. Nếu không giữ được, hãy giết họ. Không được để lộ bí mật của nhà thờ. Thứ nên tồn tại là nhà thờ, không phải bất kỳ cá nhân nào.】
【6. Thánh Tử và Thánh Nữ không được rời khỏi thị trấn. Khi cảm thấy chán nản, hãy chọn người kế thừa từ những người ngoại tỉnh để tiếp quản công việc. Hãy nhớ, công việc của bạn là vĩ đại, Sao Mai mãi mãi đồng hành cùng bạn.】