Quy Tắc Kỳ Lạ: Chào Mừng Đến Ngôi Nhà Ngọt Ngào
Bí mật tầng năm
Quy Tắc Kỳ Lạ: Chào Mừng Đến Ngôi Nhà Ngọt Ngào thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý do thứ hai chính là mỗi khi có đồng đội chết, mức độ nguy hiểm của phó bản càng lúc càng tăng. Những vũng máu loang lổ trên hành lang tầng 7, bàn tay lạ kéo cổ tay Văn Tuyết Trà khi cô ấy đi xuống cầu thang đều là bằng chứng rõ ràng. Trong lòng Tô Thanh Ngư tràn ngập bất an. Cô biết phó bản này đã trở nên cực kỳ nguy hiểm.
Họ phải tìm đường thoát, nếu không có thể sẽ phải chịu chung số phận với Lý Lâm, trở thành vật hiến tế cho phó bản này.
Không chút do dự, Tô Thanh Ngư quay người bước vào lối thoát hiểm, men theo cầu thang tối đen như mực đi xuống. Vì trải nghiệm trước đó, Văn Tuyết Trà phải tự trấn an mình mới dám bước vào lối đi tối tăm như vực sâu đó. Cô hít thở sâu, lấy hết can đảm, dò dẫm từng bước, cẩn thận theo sát Tô Thanh Ngư, sợ rằng sẽ bị lạc.
Xuống đến tầng 5, một luồng sáng chói lòa chiếu thẳng vào mắt Tô Thanh Ngư. Cô đưa tay che mắt, nheo mắt nhìn về phía trước.
Là người đàn ông ở phòng 505.
Anh ta lê cái chân phải tập tễnh tiến về phía lối thoát hiểm. Thấy Tô Thanh Ngư, anh ta hoảng hốt tắt đèn pin, đặt ngón tay lên môi “suỵt” một tiếng ra hiệu, rồi chắp tay cầu xin với ánh mắt đầy van nài.
Tô Thanh Ngư và Văn Tuyết Trà nhìn nhau, cả hai đều giữ im lặng.
Người đàn ông khập khiễng bước vào lối thoát hiểm, đóng chặt cửa chống cháy, run rẩy nói với họ: “Hai cô đến đây làm gì? Tầng này có một người đàn bà điên rồ, đừng để cô ta thấy các cô, không thì cô ta sẽ lấy máu các cô để nuôi con quái vật nhỏ kia.”
“Ý anh là người phụ nữ mặc váy đỏ bế đứa bé?”
Mà Tô Thanh Ngư đến đây vốn là để đưa sữa cho cô ta.
Người đàn ông lùi lại vì sợ hãi: “Cô biết cô ta? Hay các cô là đồng bọn của cô ta?!”
Tô Thanh Ngư mỉm cười: “Này anh bạn, đừng căng thẳng như vậy, tôi không phải đồng bọn của cô ấy. Kể cho tôi nghe anh đã gặp phải chuyện gì?”
Loại NPC này hiển nhiên là dùng để khám phá bí mật của phó bản.
Người đàn ông dựa vào tường, chậm rãi kể: “Tôi là bạn của chủ nhà, được anh ấy mời đến chơi.”
“Khoan đã, anh vào tòa nhà này bằng cách nào?”
Rõ ràng tòa nhà này có thể ra vào, nhưng Tô Thanh Ngư vẫn chưa tìm được lối đi chính xác.
Người đàn ông què ngớ người ra: “Tôi đi theo nhân viên của công ty quản lý vào. Lúc đó đi qua một con đường rất tối, tôi không nhìn rõ xung quanh.”
Tô Thanh Ngư trầm ngâm suy nghĩ: “Anh tiếp tục kể đi...”
Người đàn ông kể lại câu chuyện bi thảm của mình cho Tô Thanh Ngư nghe.
“Khi tôi lên đến tầng 5, tôi gõ cửa nhà bạn mình. Là bạn tôi mở cửa. Nhưng tôi còn chưa kịp chào hỏi thì đột nhiên cảm thấy một cơn đau dữ dội phía sau gáy. Tôi cảm thấy đầu mình như bị vật gì đập mạnh rồi cả người mất đi ý thức. Khi tôi tỉnh dậy, tôi thấy mình bị trói trong một căn phòng xa lạ. Người phụ nữ mặc váy đỏ kia đang ôm một đứa bé già nua, toàn thân đứa bé đều là máu. Tôi nhận ra người phụ nữ này, đó chính là bạn gái của bạn tôi.”
“Tôi cầu xin cô ta thả tôi ra, nhưng cô ta trông rất kỳ lạ, đôi mắt vô hồn, hoàn toàn không giống người bình thường. Ngay cả bạn tôi cũng đứng bên cạnh người phụ nữ quái dị đó, thờ ơ nhìn tôi. Thật lòng mà nói, tôi cảm thấy mình như một con cừu non chờ bị giết thịt, trong lòng tuyệt vọng vô cùng. Người phụ nữ đó cầm một con dao sắc lẹm, tay bưng nửa bát máu tiến lại gần. Tôi biết mình đã bị bạn lừa, khó mà thoát được.”
“Người phụ nữ đó nói với tôi rằng cô ta bị mắc kẹt trong tòa nhà này không thể ra ngoài, không có thức ăn nước uống. Đứa con của cô ta rất đáng thương nên cần máu của tôi để nuôi nó. Biết mình đã không còn đường thoát, tôi giả vờ hợp tác. Người đàn bà điên đó rạch vào đùi tôi, lấy máu tươi để nuôi đứa quái thai trong lòng nó! Tôi nghiến răng chịu đựng. Khi xong việc, người phụ nữ đặt bát xuống, bế đứa bé ra ngoài.”
“Nhân lúc không có ai, tôi đập vỡ chiếc bát, dùng mảnh sứ cắt đứt dây trói rồi chạy thoát. Mẹ kiếp! Nếu chạy chậm hơn một chút nữa, cái mạng nhỏ của tôi đã tiêu đời rồi!”
Tô Thanh Ngư nghe xong câu chuyện của người đàn ông, cô an ủi vài câu rồi bảo anh ta rằng trong tòa nhà có bảo vệ tuần tra, nếu muốn thoát ra có thể nhờ họ giúp đỡ. Người đàn ông què cảm tạ rối rít rồi bỏ đi.
Văn Tuyết Trà nhìn theo bóng lưng người đàn ông, chen lại gần Tô Thanh Ngư hỏi: “Chị Ngư, sao chị lại để anh ta đi mất? Chi bằng giao anh ta cho người phụ nữ váy đỏ kia. Nếu cô ta đã có con mồi rồi thì sẽ không nhằm vào chúng ta nữa.”
Đây gọi là “thà chết đạo hữu chứ không chết bần đạo”.
“Người đàn ông vừa rồi đã nói dối.”
Tô Thanh Ngư khẽ nhếch mép: “Anh ta nói người phụ nữ váy đỏ bảo trong tòa nhà này không có đồ ăn thức uống, nhưng tầng một chính là tiệm tạp hóa mà.”
“Đúng nhỉ.”
Văn Tuyết Trà bịt miệng: “Nhưng anh ta nói dối chúng ta để làm gì?”
Tô Thanh Ngư lạnh lùng phân tích: “Bởi vì anh ta đã nhận ra chúng ta. Cô thấy người vừa thoát chết nào lại còn cầm đèn pin hay sao? Nếu tôi đoán không nhầm, anh ta chính là chủ nhân của phòng 505. Anh ta bịa ra câu chuyện nửa thật nửa giả này, không ngoài mục đích muốn nói với chúng ta rằng người phụ nữ váy đỏ là kẻ xấu, muốn chúng ta nhanh chóng rời khỏi đây. Mà chúng ta sẽ không để anh ta toại nguyện.”
Văn Tuyết Trà mím môi, chớp mắt: “Chị Ngư nói đúng quá~”
Đến tầng năm, người phụ nữ váy đỏ chân trần ngồi bệt dưới đất, mái tóc đen che khuất khuôn mặt. Trong lòng cô ta đang bế đứa bé khóc thút thít. Tô Thanh Ngư tiến lại gần, ngồi xổm xuống, đặt hộp sữa trước mặt cô ta.
“Cô cần sữa, tôi đã mang đến giúp cô rồi.”
Theo nội dung thỏa thuận, Tô Thanh Ngư mang sữa đến cho cô ta, cô ta sẽ tiết lộ cho Tô Thanh Ngư những thông tin cần biết.
Giọng người phụ nữ váy đỏ trầm khàn: “Cảm ơn... cô có thể giúp tôi vén tóc lên không? Tóc che mất mắt rồi.”
Tô Thanh Ngư liếc mắt ra hiệu cho Vô Tâm. Vô Tâm vén mái tóc đen lên, Tô Thanh Ngư nhìn thấy đôi mắt quỷ dị của cô ta đỏ ngầu, đầy tuyệt vọng và đau đớn. Sự ô nhiễm của cô ta đã nặng hơn. Cô ta ngẩng đầu lên, Tô Thanh Ngư nhìn thấy đôi mắt cô ta sưng húp lồi ra, mặt đầy vết máu.
Đứa bé già nua khóc òa lên, lộ hàm răng vàng khuyết thiếu. Tã lót dính đầy máu tươi, rõ ràng vừa được cho ăn xong.
“Cô muốn biết điều gì?”
Giọng người phụ nữ rất nhỏ, gần như không nghe thấy.
Tô Thanh Ngư hỏi: “Tôi muốn biết tại sao ban quản lý không cho người trong tòa nhà này rời đi?”
“Trong tòa nhà này có lẫn vào một kẻ nguy hiểm. Lũ khốn Công ty quản lý bất động sản Sao Mai không muốn báo cảnh sát, sợ ảnh hưởng đến danh tiếng của chúng. Chúng lấy cớ cải tạo khu chung cư cũ, phong tỏa lối ra, mặc kệ chúng tôi sống chết ở đây.”
Văn Tuyết Trà không nhịn được xen vào: “Giấy không gói được lửa đâu.”
Người phụ nữ váy đỏ cười quái dị: “Giấy không gói được lửa thì thôi. Lũ khốn đó chỉ muốn châm một mồi lửa thiêu rụi chốn quỷ này.”