77. Chuyến xe rời trường

Quy Tắc Kỳ Lạ: Chào Mừng Đến Ngôi Nhà Ngọt Ngào thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm, sương mù dày đặc bao phủ, khiến một góc bến xe trông cô đơn lạ thường.
Trong làn sương mờ, chiếc xe buýt trường học màu vàng cũ kỹ chậm rãi lăn bánh, lúc ẩn lúc hiện.
Ánh đèn xe vàng mờ ảo xuyên qua sương mù chiếu tới.
Bạch Nguyên Hương luyến tiếc quay đầu nhìn trường học, cô ấy đưa bàn tay xanh xám về phía Tô Thanh Ngư: “Chủ nhân tôn kính, tôi đã ở bên cô tại trường sáu ngày, xin trả sáu cái xương sườn hoặc mười hai ngàn đồng âm phủ.”
Người ta nói sách có nhà vàng. Nhưng đối với quỷ dị, nếu không đổi được nhà vàng thì ít nhất cũng phải có xương sườn giòn rụm.
Sử dụng sức mạnh quỷ dị phải trả giá.
Giá của Vô Tâm tính theo lần, mỗi lần một trái tim hoặc mười ngàn đồng âm phủ.
Giá của Bạch Nguyên Hương tính theo ngày, một ngày một xương sườn hoặc hai ngàn đồng âm phủ.
Trang Hiểu Điệp giật mình, kinh ngạc hỏi: “Mỗi người chỉ có mười hai cái xương sườn, không phải cô là thần hộ mệnh của Thanh Ngư sao? Thần hộ mệnh kiểu gì mà lại rút xương sườn của người ta?”
“Đó là nội dung giao kèo.”
Bạch Nguyên Hương, giống như mọi quỷ dị bình thường khác, giúp Tô Thanh Ngư dựa trên giao kèo chứ không phải tình cảm.
Quỷ dị không có tình cảm.
Tô Thanh Ngư lấy mười hai ngàn đồng âm phủ đưa cho Bạch Nguyên Hương.
Chiếc xe buýt trường dừng ở trạm.
Thân xe màu vàng, sơn số 3568 màu đỏ to đùng.
Số này khớp với số trên vé.
Cửa sổ xe đọng đầy giọt nước như vừa chạy qua một cơn mưa.
Đột nhiên, cánh cửa xe buýt màu vàng phát ra tiếng kẽo kẹt chói tai rồi từ từ mở ra.
Tô Thanh Ngư thấy tài xế mặc đồng phục đen, đội mũ đen, mặt không cảm xúc, hai tay đặt trên vô lăng.
Cô nói với Trang Hiểu Điệp: “Chúng ta lên xe thôi.”
Ngay khi Tô Thanh Ngư vừa đặt một chân lên xe.
Trang Hiểu Điệp cúi đầu, ngoảnh nhìn trường THPT Sao Mai, trong lòng trào dâng cảm giác không thực.
Rõ ràng đã chuẩn bị tinh thần chiến đấu một năm, vậy mà chỉ một tuần đã phải rời đi.
Cô ấy ngẩng đầu hỏi: “Bạch Hỏa và Lạc Tử Huyên thì sao? Chúng ta không nói với họ à?”
Mấy ngày qua họ giúp đỡ lẫn nhau, Trang Hiểu Điệp đã coi họ như bạn bè sống chết có nhau.
“Tôi chỉ có hai vé.”
Đương nhiên Tô Thanh Ngư có khả năng xin bốn vé, nhưng cô không làm vậy.
Trang Hiểu Điệp cúi đầu, hơi thất vọng, giọng khẽ như tiếng thở dài: “Họ sẽ chết… đúng không?”
“Họ sẽ sống.”
Tô Thanh Ngư khẳng định chắc chắn.
Lạc Tử Huyên là nữ chính, có thể hóa nguy thành an.
Bạch Hỏa là bạn của nam chính, họ chưa gặp nhau, càng không thể chết như vậy.
Nghe thế, tâm trạng Trang Hiểu Điệp nhẹ nhõm hơn.
Cô ấy ngẩng nhìn bạn thân, nhận ra mấy ngày nay Thanh Ngư của cô đã thay đổi.
Trước đây luôn là Trang Hiểu Điệp chăm sóc Tô Thanh Ngư.
Hồi nhỏ chơi trèo cây lấy tổ chim, cô ấy sẽ để Tô Thanh Ngư chọn chim đầu tiên.
Lúc đi học, Tô Thanh Ngư lười không làm bài tập hè, cô ấy sẽ dành cả ngày cuối kỳ nghỉ để ngồi làm cùng cô.
Có người tỏ tình với Tô Thanh Ngư trên confession, cô ấy vui vẻ trang điểm giúp Tô Thanh Ngư, cho mượn bộ quần áo phiên bản giới hạn.
Sau này nhà Tô Thanh Ngư phá sản, trường xuất hiện đám người nịnh trên đạp dưới, Trang Hiểu Điệp đáp trả từng người một giúp Tô Thanh Ngư.
Khi bạn bè cô lập Tô Thanh Ngư, cô ấy đứng ra tuyên bố với mọi người cô ấy là bạn thân nhất của Tô Thanh Ngư.
Bấy lâu nay cô ấy luôn là người che chở.
Cho đến khi quỷ dị thức tỉnh.
Thế giới này trở nên kỳ quái.
Người quen biến mất từng người một, khuôn mặt người lạ chỉ còn một biểu cảm.
Trong góc tối, vô số nguy hiểm sinh sôi.
Trang Hiểu Điệp trở thành người cần được bảo vệ.
Tô Thanh Ngư lại là người che chở cho cô.
Trang Hiểu Điệp thấy bạn thân mình trở nên thông minh hơn, kiên cường hơn, dũng cảm hơn.
Tối hôm đó, khi Tô Thanh Ngư cõng cô về ký túc xá, trái tim Trang Hiểu Điệp sắp tan chảy.
Cô ấy nhớ lúc nhỏ khi Tô Thanh Ngư ngã xuống mương, cô ấy cũng cõng Tô Thanh Ngư khóc lóc về nhà như vậy.
Kể từ khi đến trường THPT Sao Mai, mọi lựa chọn của Tô Thanh Ngư dường như chưa từng sai.
Giờ phút này, Tô Thanh Ngư nói với cô rằng Bạch Hỏa và Lạc Tử Huyên sẽ không chết, Trang Hiểu Điệp sẵn sàng tin.
Trang Hiểu Điệp lên xe buýt trường.
Cửa xe đóng lại.
Bên trong xe mờ tối, ánh đèn chập chờn chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của hành khách.
Chỉ còn hai ghế trống.
Tô Thanh Ngư và Trang Hiểu Điệp ngồi xuống.
Nữ nhân viên soát vé mặc đồng phục đen bó sát, cổ áo đeo huy hiệu đồng phai màu, đi giày cao gót đỏ bước tới.
Khuôn mặt cô ta trắng bệch như giấy, gương mặt lạnh lùng, động tác chậm rãi, máy móc.
“Hai hành khách hãy xuất trình vé.”
Tô Thanh Ngư đưa vé cho nữ soát vé.
Cô ta kiểm tra xong, xé cuống vé, trả lại Tô Thanh Ngư, kèm theo một nụ cười nhạt: “Điểm đến của hai người là ga tàu điện ngầm Thanh Xung.”
Tô Thanh Ngư gật đầu: “Vâng.”
Cô thấy trên xe ghi các trạm xe buýt trường đi qua.
Lần lượt là: THPT Sao Mai — Khu dân cư Ánh Dương — Ga tàu điện ngầm Thanh Xung — Thiên Phủ Linh Thành — Khu du lịch Hồ Đen — Nhà thờ Xương Người.
Chiếc vé này là của giáo viên Thể dục, có lẽ trước đây cô ấy chuyển tuyến ở ga tàu điện ngầm Thanh Xung.
Tô Thanh Ngư nhìn Thiên Phủ Linh Thành, hóa ra THPT Sao Mai chỉ cách nhà cô ba trạm.
Xe khởi động.
Khi xe chạy đến cổng chính trường, Tô Thanh Ngư thấy trong sương mù, những chiếc xe buýt khác đang lần lượt chạy tới.
Xe chở đầy những người chơi mới.
Khi hai xe lướt qua nhau, Tô Thanh Ngư thấy qua cửa sổ một bóng dáng quen thuộc trên xe đối diện.
Cô gái thắt bím đôi, đeo kính dày, sắc mặt u ám nhìn cảnh ngoài cửa sổ.
Là Văn Tuyết Trà.
Khi ánh mắt chạm nhau, Văn Tuyết Trà kinh ngạc đặt tay lên cửa kính, nhìn về phía này.
Đôi mắt cô ta lập tức trở nên bất ngờ, miệng hơi há như muốn nói gì đó.
Một người đáng lẽ đã chết trong phó bản trước, vậy mà lại xuất hiện ở thế giới này.
Sắc mặt Văn Tuyết Trà phức tạp.
Cô ta nhớ trong phó bản 【Hành lang vô tận】, số điện thoại Tô Thanh Ngư đưa là số không có thật!
Ban đầu Văn Tuyết Trà còn ngây thơ nghĩ Tô Thanh Ngư nhớ sai số, cô ta tiếc thay cho cô, thậm chí còn cảm thấy vô cùng áy náy vì đã không thể giúp Tô Thanh Ngư hoàn thành tâm nguyện cuối cùng.
Nhưng lúc này, thấy Tô Thanh Ngư vẫn sống, Văn Tuyết Trà lập tức hiểu ra: người phụ nữ đáng chết này đã tính toán đường lui cho mình từ trước.
Cái gì mà hy sinh vì nghĩa, cái gì mà tình cảm cao thượng vì người khác, toàn là giả dối!
Còn hại cô ta vào 【Phó bản Sở cảnh sát】, bị quỷ dị móc mất mắt trái mới thoát ra được!
Tô Thanh Ngư vẫy tay với Văn Tuyết Trà.
Đúng là mạng lớn, vậy mà vẫn chưa chết.
Văn Tuyết Trà hất cằm, thẳng tay giơ ngón giữa với cô.
Cô ta còn thở lên kính, tạo một lớp sương rồi viết bằng tay: “Đồ lừa đảo chết tiệt!”