Quyết Chiến Trên Đỉnh Điên Cuồng
Nhát Dao Định Mệnh
Quyết Chiến Trên Đỉnh Điên Cuồng thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tôi liên tục gọi cho Thôi Diễm, nhưng hắn không bắt máy.
Tôi để lại tin nhắn thoại: “Bây giờ tôi có đủ lý do chính đáng để truy nã cậu rồi đấy, đồ khốn kiếp.”
Ngoài cửa sổ, trời tối đen như mực.
Trong nhà, mọi thứ đều bị đảo lộn.
Về huyết thống của Chu Quy, vì sĩ diện, cả tôi và nhà họ Hàn đều ăn ý cùng giữ im lặng. Thỉnh thoảng bị hỏi đến, chúng tôi đều đưa ra những lời nói dối nửa vời.
Đối với người ngoài, chuyện này luôn là một bí ẩn.
Còn về Alexander Walker Walton kia, mỗi đứa trẻ đều có một “ông già Noel” của riêng mình. Đó là một sự thật được tô vẽ, một lời nói dối ngọt ngào.
Đối với nhà họ Hàn và Thôi Diễm, Phó Ưng Bạch chỉ là người ngoài. Nhưng đồng thời anh ta cũng là người nhà của tôi. Trong chuyện này, anh ta đã đưa ra lựa chọn sáng suốt nhất – không hé răng nửa lời nào.
Nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa trẻ càng ngày càng giống Thôi Diễm, không thể nào che giấu được anh ta. Không cần chờ thêm vài năm nữa, sự thật sẽ sớm phơi bày. Khi đứa trẻ lớn lên, nó rồi sẽ hiểu: những món quà trong đôi tất kia đều là do bố mẹ lén lút nhét vào lúc nó ngủ say.
Khi đứa trẻ bị bắt cóc, Phó Ưng Bạch lo lắng hơn bất cứ ai. Muốn cắt đứt mối liên hệ giữa tôi, Chu Quy và Thôi Diễm, anh ta buộc phải loại bỏ một trong hai: đứa trẻ hoặc người cha ruột.
Câu trả lời đã quá rõ ràng.
Chúng tôi ngồi chờ tin tức trong văn phòng của anh ta, mặt đối mặt cách nhau một bàn trà.
Vừa gặp mặt, trước ánh mắt của thư ký và một vài viên chức tùy tùng, anh ta ôm chầm lấy tôi, vừa vuốt ve gáy, xoa vai rồi hôn lên trán tôi, vừa lẩm bẩm an ủi: “Đang tìm kiếm rồi, sẽ tìm thấy thôi, anh luôn bên em.”
Khi mấy người đó vừa rời đi, anh ta lập tức buông tôi ra như thể không thể ôm nổi một tảng đá quá nặng.
“Ước gì nó mãi mãi là con của Hàn Đa Khôi thì hay biết mấy.” Anh ta ngồi xuống ghế sofa, khuôn mặt trở nên lạnh lùng.
Chỉ nửa giờ trước, Thôi Diễm đã công bố kết quả xét nghiệm ADN, giờ đây mọi người đều biết Chu Quy là con của ai.
Nếu tấm màn che này không bị xé toạc, Phó Ưng Bạch vẫn có thể là người cha kế được mọi người ca tụng. Nhưng bây giờ, anh ta đã trở thành trò cười.
Anh ta trầm ngâm xoa xoa mặt, như thể vừa bị ai đó tát vào mặt.
“Cứ để hắn sống, hắn sẽ nói ra thôi.” Tôi nhắc nhở chồng về nhiệm vụ mình đã giao.
“Lúc này rồi mà còn nói chuyện đó sao.” Anh ta đảo mắt nhìn xung quanh, rồi nhìn thẳng vào tôi: “Đội ngũ quan hệ công chúng đang xử lý vụ việc rồi. Em có tìm được hắn ta không?”
Điện thoại rung lên.
“Đến rồi.”
Là một số điện thoại lạ.
Phó Ưng Bạch xích lại gần, đặt tay lên tay tôi: “Bật loa ngoài đi, chúng ta cùng nghe.”
Tôi bật loa ngoài.
“Alo.” Giọng Thôi Diễm.
Phó Ưng Bạch nhanh chóng lên tiếng: “Đây.”
“Ồ, ngài Tổng thống đây mà.”
“Thằng bé đâu?” Phó Ưng Bạch hỏi cụt lủn.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi cười khẩy: “Nó là con tôi, anh quan tâm thật đấy. Để Chu Tương nói chuyện.”
Phó Ưng Bạch quay sang nhìn tôi, chúng tôi kề đầu vào nhau thì thầm vài câu.
Anh ta: “Chúng ta phải bàn bạc đã.”
Tôi: “Nói nhiều sẽ dễ sai, hắn có thể đang ghi âm.”
Anh ta: “Hiểu rồi.”
Kẻ cung cấp vũ khí cho bang K lại có mối quan hệ mờ ám với Phu nhân Tổng thống, đây chắc chắn là một vụ bê bối lớn. Hướng quan hệ công chúng phải khẳng định rằng hắn đang vu khống, bịa đặt trắng trợn. Vì vậy trong cuộc đối đầu trực diện này, chúng tôi buộc phải kiên quyết phủ nhận.
Phó Ưng Bạch: “Cậu đã thông đồng với người bang K những gì mà lại dùng thủ đoạn hèn hạ đến mức đó để vu khống vợ tôi sao?”
Thôi Diễm bật cười: “Không phải chứ, giấc mộng đẹp của anh vẫn chưa tan vỡ sao?”
Phó Ưng Bạch: “Vợ tôi đã nhiều năm không liên lạc với cậu rồi. Nếu muốn khôi phục lại nhà máy của cậu, có rất nhiều con đường chính quy, sao cậu phải bắt cóc một đứa trẻ làm con tin ư? Cậu chỉ có bấy nhiêu khí phách đó thôi sao?”
Tôi giả vờ tỏ ra kích động: “Cậu đã làm gì thằng bé? Tôi muốn nghe giọng nó. Có yêu cầu gì chúng ta đều có thể thương lượng, cậu thả thằng bé ra đi, đổi lại là tôi cũng được.”
Thôi Diễm ngừng cười, lạnh lùng mỉa mai tôi: “Hay là thêm chút tiếng nức nở nữa đi, run run cổ họng nhiều hơn ấy.”
Đệch mợ.
“Tôi chỉ muốn báo cho các người biết chúng tôi vẫn bình an vô sự. Chúng tôi đã ăn kẹo bông gòn, còn đi công viên giải trí của tôi nữa, nó rất thích kem hạnh nhân và hạt dẻ cười ở đó. Chúng tôi còn ăn một chút xíu đùi cừu nữa đấy.”
Một chút xíu đùi cừu… Sao tự nhiên giọng điệu nghe ghê tởm vậy?
Khoan đã, hắn ta cho thằng bé ăn cái gì cơ?
“Thịt cừu? Cậu cho nó ăn thịt cừu? Thằng bé dị ứng thịt cừu mà!” Tôi kêu lên thất thanh.
“Nói bậy bạ. Đó là do tay nghề nấu nướng của cô quá tệ, nó thấy khó ăn nên mới giả vờ bị dị ứng thôi.”
… Tôi còn thắc mắc sao thực đơn của thằng bé lại hạn chế đến mức đó.
“Hai người đang ở đâu?”
“Cậu đến gặp riêng với tôi, đi một mình. Nếu ông chồng Tổng thống của cậu còn hé răng nửa lời, tôi sẽ mang thằng bé cao chạy xa bay đấy.” Hắn dừng lại một chút: “À, tôi không ghi âm đâu, cất cái tâm địa nhỏ nhen của mình đi, Giao Giao đen tối của tôi.”
Hắn cúp máy.
Phó Ưng Bạch: “Giao Giao gì cơ?”
Tôi: “… Một biệt danh hắn đặt cho em.”
Anh ta há hốc mồm, định nói gì đó, nhưng bị tiếng điện thoại rung ngắt lời.
Tôi đứng dậy ra hiệu cho anh ta im lặng: “Em nghe điện thoại đây.”
Thôi Diễm đang ăn tối với đứa trẻ tại một quán sủi cảo.
Khi tôi bước một mình vào quán, thằng bé đang ăn salad trộn dầu giấm và súp rau đỏ.
Tay đầu bếp, nhân viên phục vụ và những thực khách trong quán trông có vẻ đều là người của Thôi Diễm. Họ nhìn hắn bằng ánh mắt như thể các thành viên trong câu lạc bộ đấm bốc đang nhìn Tyler Durden* vậy.
Tyler Durden
Là nhân vật chính trong tiểu thuyết Fight Club của Chuck Palahniuk, được xuất bản năm 1996. Anh ta đóng vai trò là bản ngã khác của người kể chuyện không tên, đại diện cho sự thay đổi triệt để khỏi cuộc sống tầm thường, hướng đến người tiêu dùng của người kể chuyện. Nhìn chung, anh ta là biểu tượng phức tạp của sự nổi loạn, bản sắc và những khía cạnh đen tối của bản chất con người.
“Mấy tên cảnh sát mặc thường phục đi theo cô ấy, bảo họ mặc thêm quần áo vào đi, trời lạnh lắm đấy.” Hắn đẩy đĩa ra, nhìn tôi.
Nghe thấy tiếng bước chân, đứa trẻ quay người lại: “Mẹ Chu Tương, bố từ dưới đất chui lên này!”
Tôi nhìn khuôn mặt nhe răng gợi đòn của Thôi Diễm rồi lại nhìn con trai, mãi mới thốt lên lời: “Bố con không trông thế này đâu.”
Khuôn mặt trên tấm ảnh ở mộ khác xa Thôi Diễm, sao nó nhận ra được thế? Mà nghĩ lại, thằng bé còn nhỏ như vậy, làm sao nhớ rõ được.
“Đúng là như thế mà.” Chu Quy lật tay ra, đưa cho tôi xem một bức ảnh.
Tôi vừa nhìn đã tức quá hóa cười. Thôi Diễm thậm chí còn không ngại chỉnh ảnh chân dung của mình thành ảnh thờ (trắng đen).
Tôi thì tự đốt giấy tiền vàng mã cho mình, hắn thì tự chỉnh ảnh mình thành ảnh thờ. Đổi thành người khác thì chẳng có ai dám làm vậy.
Tôi bước tới, bế con trai lên: “Con mệt rồi phải không? Chúng ta về nhà nhé.”
“Nó muốn về nhà mới.” Từ lúc bước vào tôi chẳng thèm để ý đến Thôi Diễm, hắn ta cứ thế chen ngang.
Lời này của hắn được Chu Quy hưởng ứng ngay lập tức. Mắt thằng bé sáng lên, đôi tay nhỏ đấm nhẹ vào vai tôi.
“Con thích người này à?” Tôi hỏi nó.
Mau nói không đi.
Thực tế chứng minh tôi không nên hỏi, tôi quên mất rằng từ khi còn là tinh trùng nó đã là một thế lực phản động rồi.
“Chú ấy thú vị hơn người kia.”
“Người kia” chỉ Phó Ưng Bạch.
“Nhưng người thú vị không nhất thiết là bố con.” Thôi Diễm đã cho đứa trẻ này ăn cái gì vậy? Tôi quay đầu nhìn Thôi Diễm. Mọi người mẹ đơn thân đều có ánh mắt như tôi lúc này, cảnh giác, thù địch, giống như con báo mẹ vất vả kiếm ăn cho con trên thảo nguyên: “Cậu cho thằng bé dùng thuốc gì à?”
“Trẻ con thì làm sao biết nói dối, thích ai ghét ai là thể hiện ra ngay.” Hắn ngả người ra sau, nhìn tôi cười tủm tỉm.
Lại nữa rồi, hắn ta lại muốn phá đám tôi.
Hai năm qua tôi tích cực tham gia phục vụ cộng đồng, mở trường học và bệnh viện, phát động quyên góp cho các vùng thiên tai, đi sâu vào tuyến đầu vùng dịch, tìm cách xoa dịu những phát ngôn gay gắt của chồng, rèn luyện nụ cười giả tạo đến mức thuần thục như cơm bữa… Đang lúc tôi tự mãn, bắt đầu hướng đến những tầm nhìn xa hơn, thì hắn ta lại bất ngờ nhảy ra.
Màn diễn hề của Hàn Đa Khôi trên đài truyền hình mấy năm trước đó, tất cả các video liên quan đều bị nhà họ Hàn mua lại và gỡ xuống, hoàn toàn biến mất trên mọi nền tảng, trừ phi có người quay lại màn hình.
Thôi Diễm chính là cái “trừ phi” đó. Trong tay hắn luôn thủ sẵn mấy hòn đá có thể làm tôi ngã sõng soài bất cứ lúc nào.
Hiện tại người của Phó Ưng Bạch đang đau đầu xử lý đống video này, xóa một cái lại mọc một cái. Video mọc lên nhanh hơn cả rau hẹ, mà tốc độ xóa video của chúng tôi còn nhanh hơn cả dao cắt rau hẹ. Cứ thế bên này tới bên kia đi, tạo thành một vòng luẩn quẩn không cách nào phá vỡ, trừ khi một bên chịu dừng lại.
Nghĩ đến đây, tôi gần như nghiến răng ken két.
Không chỉ nghiến răng với hắn mà còn nổi giận đùng đùng với Chu Quy nữa. Tôi nói với con trai qua kẽ răng: “Về nhà rồi mẹ sẽ tính sổ với con.”
Chu Quy lập tức quay sang cầu cứu ông già Noel của nó: “Bố ơi, mẹ biết nói tiếng bụng đấy, bố có nghe thấy không?”
Đây là một kỹ năng kỳ lạ mà tôi mới học được sau khi trở thành phu nhân tổng thống. Tôi có thể vừa mỉm cười trước ống kính vừa chỉ huy chồng mình mà gần như không cần động môi.
Thôi Diễm nở một nụ cười an ủi với đứa trẻ, như thể đang nói “có bố đây”. Thằng bé muốn trốn về phía hắn, lại bị tôi kéo lại.
Hắn gọi thêm một bát súp, bảo phục vụ đặt sang bên kia bàn, chuẩn bị thêm một bộ đồ ăn.
Ba bát súp, một cái bàn, một lời mời cho một gia đình mới.
“Tôi quyết định ủng hộ Liên minh miền Nam độc lập.” Vẻ mặt hắn ta trở nên nghiêm túc.
“Nếu cô nhất định phải làm phu nhân tổng thống, tôi có thể ra tranh cử tổng thống. Cô muốn làm tổng thống, tôi cũng phối hợp với cô. Cô còn muốn làm hoàng hậu, vua chúa, tôi sẽ mua một hòn đảo ở nước ngoài, xây dựng một vương quốc trên đó… Tôi không giống Phó Ưng Bạch, so đo tính toán với cô. Tin tôi đi, những thứ cô đang khao khát tôi chẳng thèm để mắt tới, cô cứ việc lấy chúng. Cô, tôi, con chúng ta, địa vị, danh tiếng, tiền bạc, chỉ cần cô muốn, đảm bảo cô sẽ có đầy đủ. Tương lai này chẳng phải tốt hơn kế hoạch hiện tại của cô sao?”
Một bài diễn văn hoang đường như vậy, hắn ta lại có thể nói năng đường hoàng, lý lẽ hùng hồn đến mức đó.
Hắn ta nhìn tôi, tôi nhìn hắn, vẻ mặt hắn ta hiếm khi có sự kiên định như vậy. Hắn ta thực sự cho rằng giấc mộng đẹp này có thể trở thành hiện thực.
Tôi nín thở không nói gì.
“Tôi tưởng chúng ta có con rồi, cô sẽ suy nghĩ theo hướng đó, nhưng cô đã không. Tôi biết cô đang nghĩ gì. Cô chê tôi tiếng xấu, nhưng bây giờ vấn đề này đã được giải quyết rồi.”
Đây chính là toan tính nhỏ nhen của hắn ta. Hắn muốn tôi thân bại danh liệt mà cùng sa đọa với hắn.
Hắn cười như một đứa trẻ nghịch ngợm, vừa ngây thơ vừa xấu xa: “Chút danh dự này quan trọng đến thế sao? Không phải chứ, cô còn sợ bị nước bọt dìm chết ư? Quen lừa gạt rồi, đừng có tự lừa dối cả chính mình. Cô rõ ràng là người thực tế nhất, mặt dày hơn cả cửa két sắt trong ngân hàng. Chỉ cần nắm quyền, cô làm gì mà chẳng đúng, chỉ có kẻ thất bại mới bị săm soi dò xét thôi. Mọi người thà hướng về một tên cướp mạnh mẽ, còn hơn ngước nhìn một vị thánh yếu đuối. Cô không thể không hiểu rõ đạo lý này.”
“Tôi muốn cô thực sự hạnh phúc.”
Hắn ta nói xong.
Tôi đặt đứa trẻ xuống, bước về phía hắn, thân hình tôi chắn giữa hai cha con. Tôi cúi người xuống, chúng tôi gần nhau đến mức không thể gần hơn, tôi giơ một tay vuốt ve mặt hắn: “Thực sự hạnh phúc…”
Hắn ta ôm lấy bàn tay đó: “Đến đây nào.”
Tôi không thích phải lựa chọn theo ý người khác, càng không thích đợi người khác quyết định thay tôi bất cứ điều gì.
Tôi làm bộ như muốn hôn hắn ta. Hắn có vẻ hơi bối rối, vô thức ngửa mặt đón nhận. Ngay khoảnh khắc đôi môi sắp chạm nhau, một con dao găm bất ngờ đâm thẳng vào ngực hắn ta.
Khẩu súng mang theo lần trước không biết để đâu, trong tình thế gấp rút tôi chỉ tìm được con dao này, nó lại hơi cùn. Tôi nắm chặt chuôi dao, rồi lại xoay mạnh một cái.
Máu như đê vỡ, từng đợt từng đợt trào ra, đỏ đến mức khiến người ta liên tưởng đến “tấm lòng son”.
Tôi tưởng chỉ có máu của người tốt mới đỏ như thế.
“Tôi đã nói rồi, nếu cậu dám gặp thằng bé, tôi sẽ giết cậu.”
Hắn ta sớm muộn gì cũng sẽ chán ghét tôi thôi. Chán ghét cái tham lam keo kiệt của tôi, giống như lão Hàn không thể lấp đầy cái hố không đáy của Tống Sở được nữa.
Hằng Nga sẽ không bao giờ thỏa mãn với những con mồi trên mũi tên của Hậu Nghệ, một ngày nào đó rồi sẽ bay lên cung trăng.
Mà tôi, cũng đã chán ngấy hắn ta rồi.