Chương 27: Váy Cưới Và Những Điều Chưa Nói

Quýt Nảy Mầm - Hạ Nặc Đa Cát

Chương 27: Váy Cưới Và Những Điều Chưa Nói

Quýt Nảy Mầm - Hạ Nặc Đa Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trác Hồng đã sắp xếp trước với thợ chụp ảnh và chuyên gia trang điểm cho Quýt, định nhân dịp lễ tốt nghiệp mẫu giáo sẽ cho bé một bộ ảnh kỷ niệm thật chỉn chu, xinh xắn. Tối hôm trước, Lâm Khác dẫn Quýt đi thử trang điểm.
"Mẹ nó đâu rồi?" Trác Hồng hỏi bé.
Lâm Khác đáp: "Mai Trác Nhĩ có buổi phỏng vấn, đang ở nhà chuẩn bị thôi bác."
Trác Hồng bĩu môi: "Hồi xưa nói rõ ràng nha, mẫu giáo thì nó lo, tiểu học tới phiên mẹ, vậy mà nó biết chọn đúng lúc để về đích thiệt."
Lúc cả nhà mới về nước, Trác Hồng đang bận rộn làm ăn online ở tỉnh khác, bên cạnh còn có người yêu trẻ hơn bà vài tuổi. Khi ấy Lâm Khác mới khởi nghiệp, chưa đâu vào đâu. Trác Hồng sợ Trác Nhĩ thiếu tiền, muốn em gái mình không bỏ lỡ cơ hội kiếm sống nên đề nghị Trác Nhĩ tạm thời lo chăm sóc Quýt, giúp bé làm quen lại cuộc sống ở Trung Quốc và môi trường học mới.
Trác Hồng tính toán, đợi Quýt vào lớp Một, buổi trưa phải về nhà ăn, cuộc sống lúc đó mới thực sự rắc rối, lúc đó bà sẽ chính thức nhận trách nhiệm.
Thật ra, cả Trác Nhĩ lẫn Lâm Khác đều chưa từng xem Trác Hồng là trụ cột trong việc nuôi dạy con. Cái thỏa thuận này là do bà tự nói đi nói lại thành ra thành thật.
"Quýt ơi, ngoại định đăng ký mấy lớp hè cho con, con đi học với cô út, có được không?"
"Con học võ, taekwondo cũng được, lego hay vẽ tranh cũng ok."
"Hay mình học mấy thứ có ích cho lớp Một trước nhỉ?"
Quýt liếc mắt một vòng, ánh mắt lướt qua Lâm Khác. Anh liền tiếp lời: "Sau này lên tiểu học sẽ có bài tập hè rồi, cái hè này cứ để con bé được nghỉ ngơi đã. Với lại lớp bơi của bé còn chưa học xong nữa."
"Nhà người ta học kỳ trước đã bắt đầu học trước chương trình tiểu học rồi đó..."
Lâm Khác thầm nghĩ, may mà tối nay người đi cùng là mình. Nếu là Trác Nhĩ, chắc chắn sẽ lại cãi nhau một trận nữa với chị Hồng.
...
Trác Nhĩ ngồi xem tài liệu quá lâu, mí mắt bắt đầu giật liên hồi. Có một đơn hàng vừa đến, cô ra trạm lấy, nhân tiện hít thở không khí ngoài trời.
"Chị là chủ hộ căn 1705, tòa 6, đơn nguyên 2 phải không?"
Bỗng nhiên có người gọi đúng địa chỉ nhà, Trác Nhĩ giật mình quay lại. Trước mặt là một gã đàn ông răng vàng, trông rất quen mắt. Cô lập tức nhớ ra hình ảnh từ camera an ninh, liền cảnh giác lùi lại một bước: "Anh muốn làm gì?"
"Nhìn mặt nhát gan chưa kìa, sợ thì đừng có lo chuyện bao đồng."
Cô sợ ư? Trác Nhĩ lập tức ngẩng cao đầu: "Anh ơi, nói chuyện có lý trí một chút được không? Tấm biển cấm hút thuốc tôi dán bị anh xé, xé xong còn hút tiếp ngay trong thang máy luôn..."
"Tôi hút thuốc thì liên quan gì tới cô? Cả tòa nhà đầy trẻ con, chỉ riêng nhà cô là quý giá không chịu nổi mùi thuốc à? Dán lung tung cũng là vi phạm quy định rồi, còn đăng ảnh tôi lên nhóm cư dân nữa, định kêu cả khu kéo đến chửi tôi hả?"
"Tôi có đăng ảnh anh đâu? Tôi chỉ xem camera vài lần, căn bản không biết anh trông ra sao. Biết đâu ai đó cũng thấy anh quá đáng nên mới đăng ảnh anh lên đó."
"Con mẹ nó, tao thấy mày chắc chồng không ở nhà nên rảnh rỗi quá..." Gã đàn ông vừa nói vừa giơ tay tát Trác Nhĩ một cái rõ mạnh.
Vài người phụ nữ gần đó thấy vậy liền chạy tới can ngăn: "Là hàng xóm với nhau, có gì từ từ nói, đừng nóng giận."
"Nè, anh đánh tôi đó, có bản lĩnh thì đánh tiếp đi!" Trác Nhĩ không hề run sợ.
"Thôi con gái ơi, bớt lời một chút đi."
"Đánh đi chứ, anh vừa đe dọa tôi, hôm nay gặp được rồi, đừng có nhát gan."
May là hai bảo vệ chạy tới kịp lúc, khống chế tình hình trước khi gã kia mất kiểm soát: "Bình tĩnh, bình tĩnh, để ban quản lý tòa nhà giải quyết."
Mọi người được mời lên văn phòng quản lý. Người quản lý bị gọi tăng ca bất đắc dĩ, cố gắng đóng vai trung gian.
"Anh xem, ảnh đó rõ ràng không phải do cô Trác đăng. Avatar WeChat của cô ấy là hình người tuyết mà..."
Quản lý đề nghị gã răng vàng xin lỗi Trác Nhĩ, đồng thời cam kết không hút thuốc trong thang máy hay trước cửa thang máy nữa. Trác Nhĩ cũng hứa không dán biển báo bừa bãi, coi như đôi bên bỏ qua.
Trác Nhĩ không chịu: "Anh ta đã đánh tôi, chuyện này chỉ cần xin lỗi là xong sao?"
"Cô đừng làm quá, tôi chỉ đẩy cô một cái thôi."
"Vậy thì xem camera đi. Nếu không giải quyết được, tôi sẽ báo công an."
Nghe đến báo công an, quản lý lập tức toát mồ hôi. Sợ ảnh hưởng đến đánh giá khu chung cư, không muốn sự việc lan rộng, liền nhỏ giọng nhắc gã kia: "Chồng cô ấy làm luật sư đó. Hơn nữa, lần này đúng là anh sai trước."
"Luật sư gì chứ? Báo thì báo..."
Lâm Khác đến đồn công an thì thấy Trác Nhĩ đang mặc đồ ngủ, ung dung ngồi trong sảnh đồn, cắm mặt vào điện thoại xem show hẹn hò vừa lên tập mới.
"Em có sao không?" Lâm Khác nâng mặt cô lên, kiểm tra kỹ lưỡng.
"Rụng mất hai sợi tóc rồi." Trác Nhĩ nắm lấy cổ tay anh, cười mỉa: "Bảo vệ thì chẳng bảo vệ được cư dân quý giá, quản lý tòa nhà thì đúng kiểu giảng hòa nhạt nhẽo."
"Khéo thật đó, canh đúng lúc anh không có nhà để kiếm chuyện. Thằng khốn đó đâu rồi?"
"Vẫn đang bị giáo dục trong kia. Trùng hợp thật, ca trực hôm nay là anh cảnh sát năm xưa từng tới tiệm net."
"Anh vào xem thế nào đã."
Lâm Khác bước vào, viên cảnh sát phụ trách vụ việc vừa nhìn thấy anh liền nheo mắt, như nhớ ra điều gì.
"Là cậu à? Họ Lâm đúng không? Trời, người ngoài kia là vợ cậu hả? Năm xưa cậu không phải vì cô ấy mà hành hiệp trượng nghĩa ở tiệm net hay sao?"
"Anh nhớ lâu thật đó, chuyện đã lâu rồi."
"Tôi thì quên cô ấy rồi, chứ cô ấy vẫn nhớ tôi. Nhưng mặt cậu thì tôi quen thuộc lắm, mỗi năm cậu báo án cỡ tám lần. Giờ vợ cậu cũng học được chiêu đó rồi hả?"
Lâm Khác cười cười: "Lát nữa nói chuyện sau." Anh quay sang gã răng vàng, hỏi thẳng: "Anh bị liệt dương à?"
Cảnh sát: "..."
Gã răng vàng: "Cút mẹ mày đi!"
"Không liệt thì sao lên cơn? Tự mình không vui nổi nên đi gây sự với người khác hả? Anh hút thuốc trong thang máy đã là một chuyện, mùi thuốc trên người anh kia, đứng mười giây thôi mà không khí cả tầng phải đặc quánh vài tiếng chưa tan. Không sợ một ngày tự hun chết rồi xuống gặp Diêm Vương à?"
Gã đàn ông vừa định phản pháo thì bị cảnh sát quát lớn. Viên cảnh sát quay sang bảo Lâm Khác: "Đưa vợ về đi, tên này để tôi xử lý."
Trên đường về, Lâm Khác nhìn chằm chằm vào bộ đồ ngủ của Trác Nhĩ: "Em có mặc áo lót không vậy? Tối rồi còn chạy ra đường làm gì?"
"Em dán miếng dán ngực rồi." Trác Nhĩ liếc đồng hồ, chắc trạm giao hàng giờ này cũng đóng cửa rồi. Cả tối chẳng làm được gì.
"Lần sau đừng hùng hổ vậy nữa. Dù hắn không ra gì thì sức cũng mạnh hơn em. Đánh nhau thật sự thì em chịu được không?"
"Hắn còn không cao bằng em, muốn đánh còn phải nhảy lên ấy chứ."
"Đừng có đùa, anh đang nói nghiêm túc."
"Biết rồi mà." Trác Nhĩ hỏi tiếp: "Tối nay Quýt ngủ bên ngoại à?"
"Ừ. Anh chưa kể chuyện anh hùng cứu mỹ nhân tối nay cho hai mẹ con, sợ chị Hồng lại càm ràm em."
"Nếu ngoại có mặt, chắc đã vác dép đập cho thằng răng vàng kia một trận rồi."
Lâm Khác nhớ lại cái đêm hè năm ấy, chớp mắt đã chín năm trôi qua. Đồn cảnh sát khu vực đã được sửa sang lại, mái tóc chị Hồng không còn uốn sóng lớn như xưa, và dường như họ cũng không còn trẻ nữa.
Chỉ có Lương Tiêu Mộng và Chu Bích Dã là mãi mãi dừng lại ở độ tuổi thanh xuân, mãi mãi sống trong những năm tháng rực rỡ mà ẩm ướt ấy.
Lâm Khác nắm chặt tay Trác Nhĩ, nghe cô khẽ thở dài. Hai người cùng nghĩ về một điều, nhớ về một người, cùng cảm thán về một cuộc đời. May mắn thay, đôi tay họ vẫn đang chặt chẽ nắm lấy hơi ấm của nhau.
Vài ngày sau, cả nhà đưa Quýt – cô bé vừa tốt nghiệp mẫu giáo – đi viếng mộ cha mẹ ruột. Trác Hồng đứng trước bia mộ có hình Lương Tiêu Mộng, vừa thắp hương vừa nói: "Tiêu Mộng à, Trác Nhĩ với Lâm Khác không chịu cho Quýt học lớp tiền tiểu học. Tiếng Anh thì thôi được rồi, chứ Toán mà không học trước là trễ đó. Tối nay nhớ về báo mộng cho Trác Nhĩ nha."
Lạ một điều, Trác Nhĩ chưa từng mơ thấy chị Mộng hay anh Chu. Người ta bảo, đó là khi người đã khuất được yên nghỉ.
Trong bữa tiệc gia đình, mọi người cuối cùng cũng được gặp bạn trai của Trác Hồng – thầy Phương. Quả thật là người đàn ông có học thức, điềm đạm. Lần này, dường như Trác Hồng không nhìn nhầm người.
Chu Tử Đồng nhỏ giọng hỏi Trác Nhĩ: "Họ quen nhau bao lâu rồi ạ?"
Trác Nhĩ cũng không rõ, chỉ nói: "Nếu định cưới thì chắc là cưới chớp nhoáng thôi."
Cô hỏi thẳng thầy Phương: "Thưa thầy, con trai thầy có ý kiến gì về chuyện này không ạ?"
"Thật lòng mà nói, dạo này con trai tôi đang học ở nơi khác, tôi vẫn chưa kịp nói với nó."
"Vậy thì... khi nào con thầy rảnh, mình có thể hẹn một bữa ăn chung được không ạ?"
Chỉ cần một cuộc điện thoại cũng đâu có khó. Nói là "chưa kịp" thì có lẽ là khó mở lời. Trác Nhĩ âm thầm đoán, thầy Phương chắc là người quá hiền lành.
"Mẹ ơi, mẹ từng gặp con trai thầy Phương chưa?"
"Ăn cơm chung vài lần rồi."
Thầy Phương tiếp lời: "Vợ tôi mất sớm, con trai tôi hơi khép kín, nhưng nó rất quý cô Hồng, còn cô Hồng cũng rất quan tâm đến nó."
"Anh trai con cũng là người nho nhã, ít nói nhưng tinh tế, sau này tiếp xúc sẽ hiểu."
Chưa chính thức gì mà đã thành "anh cô" rồi? Trác Nhĩ và Lâm Khác liếc nhau, mỗi người một suy nghĩ. Trác Nhĩ không muốn có thêm người anh nào, Lâm Khác cũng chẳng mong xuất hiện một "anh vợ tương lai" chẳng liên quan gì mình.
Thầy Phương rất chu đáo, mang quà tới cho cả ba người nhà Trác Nhĩ và Chu Tử Đồng. Kết thúc buổi tiệc, ai nấy đều xách theo túi quà ra về.
Lâm Khác đưa hai vị phụ huynh về nhà, để Trác Nhĩ và Chu Tử Đồng đưa Quýt về bằng taxi.
Trên xe, Trác Nhĩ nói với Chu Tử Đồng: "Nhà có thêm người rồi, một chiếc xe không đủ chỗ nữa."
"Thật hả, mẹ nuôi định cưới thật à? Mà nếu cưới rồi, chắc mẹ phải qua Hồ Thành sống, vậy ai đưa đón Quýt đi học?"
"Bả nói vẫn ở Nghê Thành, nhưng ai biết được. Mỗi ngày một lời. Với lại qua Tết là thầy Phương về hưu rồi."
"Em có linh cảm con trai ổng không dễ đối phó đâu."
"Đúng rồi, chị cũng thấy vậy."
Quýt tò mò hỏi: "Ai không dễ đối phó vậy ạ?"
Chu Tử Đồng đùa: "Biết đâu tương lai là cậu của con đó."
"Con có cậu hả? Con chưa nghe bao giờ mà."
"Không có ruột thịt thì biết đâu có người dọc đường ghé qua làm quen."
Về đến nhà, Lâm Khác nói với Trác Nhĩ: "Nếu chị Hồng thật sự muốn làm đám cưới, mình cần chuẩn bị những gì đây?"
"Em chưa từng cưới ai, sao em biết? Hơn nữa mấy chuyện đó chẳng phải bên trai lo hết sao?"
Chu Tử Đồng nói: "Bạn cùng phòng em sắp cưới rồi, nghe nói nào là đặt khách sạn, đặt tiệc, mua vàng bạc, thêm bao nhiêu phong tục địa phương, phiền phức lắm."
"Bạn em cưới luôn rồi? Trẻ vậy mà?"
"Họ quen nhau nhiều năm rồi mà." Chu Tử Đồng hỏi tiếp: "Mẹ định tổ chức đám cưới ở Nghê Thành à?"
Lâm Khác đáp: "Mẹ nói vậy thôi. Nhưng nếu làm thật, mình phải giúp mẹ chuẩn bị thật chu đáo."
Trác Nhĩ chưa bao giờ thấy ảnh cưới của cha mẹ. Sau khi cha cô ngoại tình rồi ly hôn, ông ta biến mất, Trác Hồng cũng không bao giờ nhắc lại. Trác Hồng vốn là người thích làm đẹp, giữ dáng tốt. Bỗng nhiên, Trác Nhĩ nghĩ, mẹ cô mặc váy cưới chắc chắn sẽ rất đẹp.
Trước khi ngủ, Lâm Khác hỏi: "Em có muốn mặc váy cưới không?"
Trác Nhĩ lắc đầu: "Mình mới vừa bắt đầu yêu, còn chưa tới lúc bàn chuyện cưới xin."
"Mẹ nói, anh Thiết giờ đang mở homestay trên núi, tháng sau muốn đón Quýt lên đó chơi khoảng mười ngày. Lúc đó, tụi mình đi đâu đó đi."
"Anh Thiết cũng mở homestay rồi á?"
"Giờ người ta ngon lắm rồi."
Trác Nhĩ bĩu môi: "Vậy hai đứa mình đi đâu?"
"London."
"Hở?"
"Hở gì mà hở, ngủ đi."