Chương 34: Những chuyện đời thường

Quýt Nảy Mầm - Hạ Nặc Đa Cát

Chương 34: Những chuyện đời thường

Quýt Nảy Mầm - Hạ Nặc Đa Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày 26 tháng 6
Thời tiết: Trời u ám
Tâm trạng: Bình thường
(Bản chỉnh sửa năm XXXX)
Mẹ tôi – người suốt ngày ở nhà xem chương trình hẹn hò rồi chơi game, còn bố tôi – người suốt ngày họp hành quên cả trời đất, đã cãi nhau như cá với chả suốt gần bốn mươi ngày nay.
Mẹ còn không cho tôi gọi bà ấy là "mẹ" nữa, bắt tôi phải gọi bà ấy là "dì nhỏ".
Thế thì tôi chỉ còn cách gọi bố là "chú" thôi, không thế thì gia đình ba người chúng tôi nghe đến là rối cả lên.
Mẹ là người ngoài miệng nói thế này nhưng trong lòng lại nghĩ khác.
Tuần trước, khi bố đưa tôi đến khách sạn ở vài hôm, về nhà là mẹ hỏi tôi suốt nửa tiếng: Bố có mệt không, bố ăn gì, bố nói gì với tôi, tâm trạng bố dạo này thế nào... như thể đang điều tra hình sự vậy.
Bố dạo này trông có vẻ "thâm trầm" lắm, chỉ khi nói chuyện với tôi thì mới cười một tí.
Ban ngày bố dẫn tôi đi bơi, buổi tối chơi lego với tôi, tôi phát hiện bố ăn rất ít, toàn ăn phần cơm thừa của tôi.
Bố hay lấy điện thoại ra xem, dù chẳng thấy gì mới, nhưng vẫn cứ nhíu mày.
Tôi không biết hai người xảy ra chuyện gì, nghĩ mãi không ra nên nhắn tin cho cô út (tức cô Tử Đồng).
Cô út bảo, trên đời này không có cặp vợ chồng nào hợp nhau hơn bố mẹ tôi, những cuộc cãi nhau vu vơ này chỉ là "vợ chồng tình thú" thôi.
Tình thú là gì tôi chưa hiểu rõ...
Tôi nghĩ chắc giống như hồi tôi ở Seattle, hay cãi nhau giả vờ với Romeo rồi lại làm lành.
Romeo chỉ cãi nhau với mình tôi thôi, mẹ cũng chỉ hay chọc bố thôi.
Thật ra tôi cũng thấy bố mẹ rất yêu nhau.
Chỉ cần bố ở nhà, ngoài thời gian chơi với tôi thì thời gian còn lại toàn bám lấy mẹ, còn mẹ tuy nhìn ngoài lạnh lùng, nhưng hay tranh thủ lúc tôi không để ý mà thân mật với bố.
Tôi nhớ hồi nhỏ, lúc ru tôi ngủ, nhiều khi mẹ còn sốt ruột hơn bố nữa.
Khi tôi ngủ rồi thì đó là thời gian trăng mật của hai người.
Từ khi tôi bốn tuổi là tôi đã ngủ riêng một phòng rồi.
Tôi quyết định qua nhà ngoại ở vài hôm, để dành chút không gian riêng cho bố mẹ, để họ "dán lại" mối quan hệ một cách tình cảm và bền chắc hơn.
Ngày 28 tháng 6
Thời tiết: Mưa nhỏ rồi tạnh
Tâm trạng: Lẫn lộn
(Bản chỉnh sửa năm XXXX)
Chiều tối, mẹ kể cho tôi nghe chuyện hồi xưa của bố mẹ.
Tôi nghe vừa cảm động vừa thấy nghèn nghẹn, còn nhớ ra một chút xíu chuyện hồi bé nữa.
Cả hai cặp bố mẹ của tôi đều là những người trẻ tuyệt vời nhất trên đời.
Có bạn bè thật sự là một điều tốt đẹp, gặp chuyện khó có người bên cạnh, có niềm vui thì chia sẻ sẽ vui hơn gấp bội.
Mẹ còn chưa kể xong thì bố đã về.
Tôi quan sát kỹ, thấy mẹ vẫn tỏ ra lạnh lùng, nhưng bố chỉ cần nhìn thấy mẹ là vui ra mặt rồi.
Đúng thật, gặp nhau là ổn cả thôi mà.
Ngoại tới đón, tôi vui cực kỳ.
Dù hơi tiếc không ở với bố, nhưng tôi vẫn đi với ngoại trước đã.
Mọi việc đều tiến hành đúng kế hoạch.
Mùa đông năm 20XX
Thời tiết: Tuyết nhẹ
Tâm trạng: Tuyệt vời
Bố mẹ đi Anh về đã được một tuần, tôi cuối cùng cũng xem xong hết ảnh và video họ quay, gỡ hết mớ quà lưu niệm họ mua về cho tôi.
Nhưng có vẻ như bố mẹ vẫn chưa hồi hồn lại đâu.
Đặc biệt là mẹ, mỗi tối đi làm về là than mệt, nằm vật ra sofa, bắt bố làm nô lệ massage cho mình.
Mỗi lần như vậy là tôi âm thầm chui về phòng học bài (thật ra là chơi đồ chơi, đọc truyện tranh). Bố mẹ cũng không làm phiền tôi, chúng tôi rất hiểu nhau, luôn chừa không gian riêng tuyệt đối cho nhau.
Tôi phát hiện ra tình cảm của bố mẹ ngày càng tốt hơn. Thật tuyệt. Vậy là tôi có thêm thời gian "học hành".
Năm 20XX – Mùa thu
Thời tiết: Nắng đẹp
Tâm trạng: Xúc động
Hôm nay bà ngoại và ông ngoại (à không, nên gọi là ông ngoại kế mới đúng) tổ chức một đám cưới ấm cúng trong căn homestay giữa núi.
Chiếc váy cưới là mẹ tôi chọn cho bà, lớp trang điểm là do cô út giúp tô điểm. Vương miện đính đá trên khăn voan là do bố tôi mua. Còn tôi tặng bà một bức chân dung đôi bà và ông, bà thích lắm, đã treo luôn trong phòng ngủ thay cho ảnh cưới rồi.
Mẹ và cô út đều khóc trong đám cưới của bà, bà ngoại cũng khóc đến không kiềm được, bà nói bà chưa từng nghĩ ở tuổi này rồi vẫn có thể có một ngày hạnh phúc đến vậy.
Năm mươi tuổi có già không?
Một chút cũng không!
Tôi thấy tâm hồn bà ngoại còn trẻ hơn cả mẹ tôi nữa kìa. Bà chẳng sợ thử thách gì hết, luôn háo hức với mọi điều mới mẻ.
Tôi thấy bà khóc, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác xúc động khó tả.
Tôi mong bà được hạnh phúc mà già đi. À không, tốt nhất là đừng già nữa, cứ hạnh phúc như thế thêm năm mươi năm nữa đi!
Bà ngoại – người luôn rực rỡ và chan chứa năng lượng nhất trong cuộc đời tôi – nhất định sẽ sống tới một trăm tuổi!
Năm 20XX – Mùa hè
Thời tiết: Nóng nực
Tâm trạng: Rối bời
Hôm nay xảy ra một chuyện không vui lắm.
Bố mẹ và cô út đã xảy ra xung đột với một bạn nam cùng lớp cấp ba của cô út, ngay dưới chung cư nhà tôi.
Cô út bị người bạn đó đeo bám không buông.
Tối đó, đúng lúc anh ta chặn đường cô út ở trước cửa tòa nhà, thì bố mẹ vừa tan làm về tới.
Cô út tôi chỉ thích học và đi du lịch, chưa từng yêu ai cả.
Mẹ tôi từng hỏi cô út có thích ai chưa, cô út lắc đầu rất dứt khoát. Bà ngoại cũng nói đàn ông chẳng ai xứng với cô út tôi cả.
Người bạn nam đó thích cô út tôi nhiều năm rồi, nhưng trước giờ cô út chưa từng có chút cảm tình gì.
Bố nói kiểu đàn ông đã bị từ chối còn cố tình dây dưa là kiểu đáng sợ nhất.
Trong mắt bố mẹ, cô út là em gái ruột, không ai được phép bắt nạt.
Bố rất ít khi đem danh nghĩa luật sư ra dọa người, nhưng hôm đó bố tức đến mức suýt nữa gửi thẳng thư cảnh cáo pháp lý.
Mẹ thì giận hơn nữa, người kia đi rồi mà vẫn chửi thêm cả nửa tiếng. Rồi mẹ gọi luôn cho quản lý khu nhà, bảo nếu còn cho người lạ vào tự do như vậy thì năm nay mẹ khỏi đóng phí quản lý nhà luôn.
Tối đó, tôi ngủ cùng với cô út.
Cô út nói với tôi: "Có người thân thật tốt."
Cô út từng nghĩ trên đời này chỉ còn lại mình tôi là ruột thịt.
Nhưng là bố mẹ và bà ngoại đã mang lại cho cô út một mái ấm mới, có nơi để nương tựa, có người để yêu thương, và cũng có những điều để gắn bó, để không nỡ rời đi.
Cô út rất ít khi nói lời khách sáo như cảm ơn bố mẹ và bà vì đã giúp cô út nuôi tôi lớn lên.
Nhưng chúng tôi đều hiểu, cô út đang nỗ lực học tập, nỗ lực trau dồi, cô út muốn trở thành một người thật rực rỡ, để lan tỏa ánh sáng ấm áp cho mọi người xung quanh.
Thật ra chúng tôi đã cảm nhận được từ lâu rồi mà.
Cô út là con gái của bà ngoại, là em gái của bố mẹ, là người cô tuyệt vời nhất của tôi.
Chỉ cần cô út sống hạnh phúc, được học hành tự do, và vẫn có thể tiếp tục yêu thương thế giới từng tổn thương mình như vậy, với chúng tôi mà nói đã là điều ấm áp nhất rồi.
Năm 20XX – Mùa đông
Ghi chép đặc biệt của lễ trưởng thành
Tôi đón sinh nhật 18 tuổi ở San Francisco.
Bố mẹ, bà ngoại và cô út đều ở bên tôi.
Nhưng thật ra sinh nhật của tôi không phải điểm nhấn của chuyến đi này.
Tôi đã lên kế hoạch từ lâu, mục đích lớn nhất là để bù đắp cho kỷ niệm 15 năm ngày cưới của cô Trác và chú Lâm.
Mười lăm năm nghe thì dài, nhưng thật ra họ đã quen nhau hơn hai mươi năm rồi.
Mẹ tôi từng hay trêu rằng, hai người chỉ vì tôi mới đến với nhau. Nhưng tôi càng lớn, càng không tin mấy lời đó.
Cho dù tôi có là cái cớ, thì lý do thực sự nhất định là vì họ vốn dĩ đã yêu nhau từ trước rồi.
Để làm video kỷ niệm, tôi đã lật xem hơn 3000 tấm ảnh cũ.
Tôi phải cảm ơn chú Lâm lúc nghèo nhất vẫn cố mua cho bằng được một cái máy ảnh, sau đó còn đưa lại cho mẹ tôi, nếu không, tôi chẳng thể nào có được cơ hội nhìn lại những ký ức quý giá này.
Bộ ảnh đầu tiên chụp bằng máy ảnh đó chính là bộ ảnh cưới phiên bản đời sống thường ngày của bố mẹ ruột tôi.
Tôi đã xem đi xem lại rất nhiều lần.
Bây giờ cô gái 18 tuổi là tôi, gần như giống hệt cô Lương hồi ấy.
Còn dáng vẻ lúc tôi ngẩn ngơ, thì y hệt chú Chu ngày xưa.
Tôi không cần phải lần mò về quá khứ cũng có thể khẳng định chắc chắn: Tình bạn của bốn người họ là điều đẹp đẽ và cảm động nhất trên thế gian này.
Nhưng mỗi lần xem lại, tôi đều muốn thêm một chữ "nhất" vào cái "nhất" ấy.
Tôi giống cô Lương không chỉ về ngoại hình, mà có lẽ còn ở tính cách nhạy bén, biết quan sát, biết cảm nhận những điều tinh tế.
Mỗi lần xem ảnh đôi của cô Trác và chú Lâm, tôi như thể cảm nhận được tâm trạng của mẹ tôi khi bấm máy năm đó.
Không gian đan xen, thời gian giao thoa, nhịp tim tôi và mẹ cùng chạm tới tần số chung.
Cô Trác và chú Lâm đã nhìn thấy ánh yêu thương trong mắt nhau từ rất sớm.
Chỉ là mãi đến khi ba người chúng tôi dọn vào căn hộ nhỏ ở San Francisco, giữa những tháng ngày vội vã mà tràn đầy ấy, hai trái tim ấy mới thật sự hòa làm một.
Vì vậy, chúng tôi phải quay lại nơi này để mừng cho họ.
Mừng cho sự gặp gỡ,
Mừng cho tình yêu,
Mừng cho sự thấu hiểu,
Mừng cho sự gắn bó bền chặt.
Mừng cho cả may mắn của tôi, hạnh phúc của tôi, sự trưởng thành và những ngày rực rỡ tôi đang sống.
Nếu không có tình yêu giữa họ, cuộc sống của tôi sẽ không thể trọn vẹn như vậy.
Chính những năm tháng thanh xuân ẩm ướt của họ đã đắp nền cho một cuộc đời sáng chói của tôi hôm nay.
Họ yêu nhau và cũng yêu tôi.
Tôi yêu bản thân mình, và tôi cũng yêu họ bằng tất cả trái tim.
Tôi là đứa trẻ hạnh phúc nhất trên thế gian.
Chúc lễ trưởng thành của tôi thật vui vẻ.
Chúc họ kỷ niệm ngày cưới thật trọn vẹn.
Và chúc tất cả những ai đã từng nghe câu chuyện này, sẽ có được một hạnh phúc y hệt như chúng tôi.
-
【Lời tác giả】Chúc tất cả những ai đọc truyện này, sẽ có được một hạnh phúc trọn vẹn.